Bởi vì còn chưa tới chín giờ, bốn cô gái còn đang ở trong cơn hưng phấn quyết định đến khu ẩm thực để ăn khuya.
Cô gái trẻ chú trọng nhất là bảo dưỡng da thịt, nhưng tuổi xuân trôi qua như bay, ai lại chịu cuộc sống quản thúc chứ? Luôn không thể như vậy, không thể như vậy, sau này lúc không còn trẻ nữa, nhớ lại khoảng thời gian tươi đẹp của tuổi trẻ, nhất định sẽ hối hận thuở ban đầu vẫn chơi chưa đủ.
Kỷ Túy Ý ôm cổ của Vi Úy Úy, trên đường nói nói cười cười, Tống Tiếu Tiếu cùng Bình An đi ở phía sau, tiếng cười như chuông bạc vang vang khắp sân trường.
Đối lập với hiện tại, nhớ tới khoảng trí nhớ sâu trong óc của mình, đáy mắt của Bình An cười lạnh toát ra nhàn nhạt châm chọc, cô khi đó, trừ cẩn thận từng li từng tí quanh quẩn bên Lê Thiên Thần, đè nén hứng thú vốn có của mình, cũng không từng để cho mình có khoảng thời gian vui vẻ thực sự, sẽ chỉ làm mình ở trước mặt anh ta càng lúc càng trở nên hèn mọn, mà tình yêu hèn mọn của cô cuối cùng cũng không nở ra được đóa hoa diễm lệ.
”Còn có mấy ngày nghỉ, vé xe cũng bắt đầu bán rồi, nhưng mà các đồng chí à, vẫn còn có một thứ quan trọng nhất, đó là kì thi cuối cấp nha, mấy ngày nay chúng ta chưa học bài.” Vi Úy Úy hét lớn.
”Không phải đã có trọng điểm học tập sao?” Kỷ Túy Ý thờ ơ nói, thành tích ngày thường chiếm tỷ lệ cũng không nhỏ, nên kì thi cuối cấp ở đại học cũng không có nghiêm khắc như thời trung học.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


