Bình An không hề có ý từ chối lời cầu hôn của Nghiêm Túc. Đã chung đụng với anh nhiều ngày vậy rồi, tình cảm của cô đối với Nghiêm Túc từ lâu đã hơn hẳn tình cảm cô dành cho Lê Thiên Thần kiếp trước. Chẳng qua, tình yêu kiếp này của cô khác hẳn với tình yêu mù quáng ở kiếp trước, cô yêu Nghiêm Túc hoàn mỹ, nhưng sẽ không đánh mất chính mình.
Không nhất định đơn phương trả giá mới là tình yêu.
Nghiêm Túc đối xử với cô tốt đẹp bao nhiêu, trong lòng cô đều thấu hiểu mà không cần nói trắng ra ngoài miệng. Người đàn ông này thật sự là người mà cô muốn được ở bên cạnh suốt đời.
“Bình An!” Anh đột nhiên khàn giọng mở miệng, động tác trên tay cũng dừng lại, “Không biết ba em có đồng ý hôn sự giữa chúng ta hay không nhỉ, hay là hỏi ông trước đã, được không?”
Bình An quấn hai chân thon dài trắng nõn lên hông anh, mắt mơ màng mị hoặc như tơ, “Nếu ba em phản đối, anh sẽ không dám lấy em sao?”
Nghiêm Túc dùng sức đụng mạnh vào một chút, phía dưới càng căng cứng hơn, “Anh chỉ hy vọng em sẽ không có bất kỳ nuối tiếc nào.”
Không phải là không muốn để mình phóng túng mà chiếm hữu lấy cô bởi anh hy vọng cô mau trở thành người phụ nữ của mình hơn bất kỳ ai khác, nhưng nếu như Phương Hữu Lợi phản đối quyết liệt hôn sự của bọn họ, Bình An nhất định sẽ đau lòng. Anh không nỡ để giữa hai người có một chút không vui và tiếc nuối gì.
“Biết rồi.” Bình An hôn trên mặt anh một cái, “Anh yên tâm, ba sẽ đồng ý mà.”
Nghiêm Túc kéo cô ngồi dậy, cố gắng bình phục xao động ở thân dưới, nói chuyện để dời đi lực chú ý, “Anh sẽ làm cho ba đồng ý.” Dừng một chút, “Mấy hôm nay em bận gì thế?”
Bình An sửa sang lại quần áo trên người vừa bị Nghiêm Túc làm nhăn, trả lời: “Bác Anh sắp về hưu, nghe nói Lê Thiên Thần có khả năng sẽ trở thành Tổng Giám Đốc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)