Viên lão phu nhân và Phương Hữu Lợi ra ngoài đi dạo khoảng chừng hai tiếng, lúc trở về hai người đều im lặng không nói gì. Viên lão phu nhân kêu bảo mẫu đưa bà đi rửa mặt rồi ngủ, để cho Bình An ngồi ăn trái cây với Phương Hữu Lợi.
Bình An hỏi, “Ba à, dạo này ở công ty bề bộn công việc lắm phải không?”
“Gần cuối năm rồi, sao không bận cho được.” Phương Hữu Lợi thấp giọng trả lời, “Duy An của con chẳng lẽ cũng không nhiều việc sao?”
“Duy An sao so bằng Phương Thị được ba.” Bình An nói.
Phương Hữu Lợi chăm chú nhìn cô, rồi thở dài một hơi, “Dù hiện tại Duy An không so được với Phương Thị, nhưng phát triển cũng có chậm đâu. Bình An à, ba còn nhớ, mới cách đây hai năm, con còn như đứa con nít chưa lớn, không ngờ chỉ trong nháy mắt mà con đã có thể một mình đảm đương một phía như vậy rồi.”
Mắt Bình An hơi tối xuống, “Lúc đó... vì muốn có thể giúp ba quản lý Phương Thị trong tương lai, nên con mới quyết định cố gắng lên đấy thôi.”
“Con đã có thể làm được rồi.” Phương Hữu Lợi cười nói, “Thôi được rồi, ba về đây.”
Vậy là sao? Bình An hơi nghi hoặc, cô cảm thấy hình như trong lời nói của ba còn có ẩn ý gì khác, nhưng nhìn ba lúc này có vẻ như không muốn nói gì thêm. Bà ngoại đã nói gì đó với ba chăng?
Bình An ôm một bụng nghi hoặc, nhưng rồi rốt cuộc cũng không hỏi ra miệng.
Hôm nay Phương Hữu Lợi tự mình lái xe đến đây. Sau khi ra khỏi tiểu khu của Viên lão phu nhân, sắc mặt ông vẫn giữ vẻ nặng nề, trong đầu tua đi tua lại vấn đề mà Viên lão phu nhân đề cập với ông tối nay trong vườn hoa của tiểu khu.
“Hữu Lợi, con còn nhớ hồi đầu Phương Thị được thành lập như thế nào không?” Mặc dù hiện tại Viên lão phu nhân nói chuyện không được tròn chữ, nhưng ông vẫn nghe ra bà đang nói gì.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
