Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Vâng, muội cũng đợi biểu tỷ.”
“Muội ngủ sớm đi nhé!”
Sau khi bốn người rời đi, căn phòng trở lại yên tĩnh. Thanh Liên và Hạnh Đào vừa hầu hạ Tần Khả nghỉ ngơi vừa vui mừng nói: “Mấy vị công tử và Lan Y tiểu thư đối với cô nương thật tốt, nô tỳ mừng cho cô nương.”
Trên mặt Tần Khả cũng nở nụ cười nhàn nhạt: “Ừm, vài hôm nữa hai ngươi giúp ta chuẩn bị quà đáp lễ cho các biểu ca biểu tỷ nhé.”
“Vâng ạ.”
Màn đêm đen như mực, tiểu viện dần chìm vào tĩnh lặng. Tần Khả nhớ lại đêm đầu tiên ở nhà họ Tạ kiếp trước, vì nhớ thương phụ mẫu lại có chút sợ hãi môi trường mới, nàng đã khóc rất nhiều. Nhưng bây giờ…
Nàng nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, chỉ cảm thấy ông trời đối với nàng thật tốt. Mang theo hạnh phúc và lòng biết ơn, nàng từ từ chìm vào giấc mộng.
Hôm sau, không cần Thanh Liên gọi, Tần Khả đã tỉnh dậy.
“Cô nương ngủ không ngon sao?” Thanh Liên có chút lo lắng.
Tần Khả cười: “Ngươi xem dáng vẻ của ta có giống ngủ không ngon không?”
Thanh Liên lúc này mới phát hiện sắc mặt cô nương nhà mình hồng hào, dưới mắt cũng không có quầng thâm, liền biết nàng đêm qua đã có một giấc ngủ ngon.
“Xem ra lư hương của Nhị công tử thật có tác dụng.” Hạnh Đào mỉm cười nói.
Tần Khả mỉm cười, đồ Nhị biểu ca tặng dĩ nhiên là tốt, nhưng nguyên nhân thật sự chỉ có mình nàng biết.
Tần Khả vừa chải chuốt xong, Tạ Lan Y đã lại đến.
“Biểu muội ngủ có ngon không?”
Tần Khả đứng dậy: “Biểu tỷ, muội mọi thứ đều tốt.”
“Ta đến đón muội. Bữa sáng được bày ở Bảo Chân Đường, cũng là phòng của tổ mẫu, chúng ta đều qua đó dùng bữa.”
“Vâng.”
Tạ Lan Y dắt Tần Khả đi ra ngoài, vừa hay Nhị phu nhân cũng vừa ra khỏi cửa.
“Hai tỷ muội các con thân thiết thật.” Nhị phu nhân cười nói.
“Đó là điều tất nhiên ạ. Nhị thẩm, hôm nay thẩm cũng thật xinh đẹp!”
Nhị phu nhân hôm nay sắc mặt cũng vô cùng hồng hào, đôi mắt sáng ngời, tựa như đóa hoa được mưa xuân tưới mát. Bà có chút e lệ: “Chỉ có con là dẻo miệng. Đi thôi, lát nữa lại để lão thái thái chờ lâu.”
Bảo Chân Đường hôm nay vô cùng náo nhiệt, lão thái thái cũng cười không ngớt.
“A Nguyên đến rồi, mau ngồi xuống.”
Tần Khả từ từ ngồi xuống, ngọt ngào gọi một tiếng: “Ngoại tổ mẫu.”
“A Nguyên à, con nếm thử xem đồ ăn ở đây có hợp khẩu vị không, vài hôm nữa ngoại tổ mẫu sẽ mời riêng cho con một đầu bếp phương nam.”
“Không cần đâu ngoại tổ mẫu, con rất thích đồ ăn phương bắc.”
“Ồ? Thích ăn món gì, ngoại tổ mẫu cho người làm cho con.”
Tần Khả nghĩ một lúc: “Ở Giang Nam con chỉ được nếm thử một vài món điểm tâm phương bắc, còn có lẩu nữa, mùa đông ăn rất ấm.”
Lão thái thái cười, Nhị phu nhân cũng cười: “Chuyện này có gì khó đâu, ngày mai ta sẽ cho nhà bếp làm mang qua cho con! Ngoài lẩu ra, mùa đông chúng ta còn có đủ loại điểm tâm, lúc nào để Lan Y dắt con đi dạo một vòng!”
“Con cảm tạ Nhị cữu mẫu.”
Mọi người ở Bảo Chân Đường vừa nói vừa cười dùng bữa sáng thì ngoài cổng sân bỗng vọng vào một tiếng cười từ xa đến gần: “Từ xa đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái của mẫu thân rồi, xem ra A Nguyên đến, trong lòng mẫu thân thật sự rất vui!”
Tần Khả lập tức đặt đũa xuống. Nàng dĩ nhiên biết người đến là ai, Tam phòng thái thái, tức Tam cữu mẫu Lưu thị của nàng.
Thái phu nhân: “Con về rồi đấy à, ra ngoài hai ngày, mọi chuyện đều tốt chứ?”
Lưu thị là người nổi tiếng khéo ăn khéo nói trong nhà họ Tạ, bà cười rạng rỡ: “Mẫu thân yên tâm, mọi chuyện đều tốt ạ. Con và Tam gia đã đến vách đá bên ngoài chùa Linh Đài, cầu cho người một lá bùa, còn dập cả bia văn nữa ạ.”
“Tốt, tốt, các con có lòng rồi.” Thái phu nhân hiền từ gật đầu, mỉm cười.
Lưu thị nói chuyện với Thái phu nhân xong liền quay sang nhìn Tần Khả: “Đây là A Nguyên phải không? Thật là xinh xắn!”
“Tam cữu mẫu, Tam cữu cữu.” Tần Khả hành lễ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







