Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào Chương 7:

Cài Đặt

Chương 7:

Hai huynh muội tranh nhau, chẳng còn dáng vẻ của ca ca tỷ tỷ nữa, còn không bằng hai huynh đệ đứng phía sau.

“Của biểu tỷ tặng… hình như là đồ gốm?”

Tần Khả vừa dứt lời, Tạ Lan Y đã không nhịn được mà nói ngay: “Là đồ gốm! Do chính tay ta làm đó! Ta nghĩ tới nghĩ lui, biểu muội cũng không thiếu vàng bạc trang sức, nên ta đã tự tay nặn cho muội một cái bình hoa, vừa mới nung xong. Biểu muội cứ chờ xem, ngày nào ta cũng sẽ hái hoa cắm vào bình này cho muội!”

Tặng bình hoa gốm chỉ là bước đầu, tấm lòng ngày ngày tặng hoa tươi mới là vô giá. Tần Khả thật tâm thích món quà này, thích đến độ đôi mày cong cong như vầng trăng khuyết, nở một nụ cười rạng rỡ với Tạ Lan Y.

Tạ Lan Y cũng rất kích động. Nàng đã suy nghĩ về món quà này rất lâu, thấy Tần Khả thích, công sức của mình được công nhận, nàng càng vui hơn.

Tiếp theo là của Tạ Tuân. Tuy hắn thừa nhận món quà của đường muội rất có tâm, nhưng quà của hắn cũng tuyệt đối không kém.

“Nhị biểu ca tặng là lư hương.” Tần Khả mỉm cười nói.

Tạ Tuân cũng ưỡn ngực: “Đúng vậy. Ta lo biểu muội mới đến kinh thành không quen, hương trong này là ta đặc biệt tìm thợ điều hương giỏi nhất kinh thành phối chế, cũng đã cho lang trung xem qua rồi. Biểu muội yên tâm, tối đến đốt lên có thể giúp muội ngủ ngon. Hơn nữa ta với vị điều hương đó quen thân lắm, biểu muội thích mùi hương gì, chỉ cần nói một tiếng, Nhị ca lập tức đi tìm về cho muội.”

“Cảm tạ Nhị biểu ca, muội rất cần ạ.” Câu trả lời của Tần Khả cũng là thật lòng. Tạ Tuân rất vui, liếc nhìn Tạ Lan Y, chẳng ai chịu thua ai.

Tiếp đến là của Tam biểu ca và Tứ biểu ca. Tạ Huyên tặng một chiếc lò sưởi tay nhỏ, tuy trông không bắt mắt nhưng đối với một người sinh ra và lớn lên ở phương nam như Tần Khả thì mùa đông vô cùng hữu dụng.

Món quà của Tạ Trạch còn thú vị hơn, đó là một đôi giày trượt băng. Tính hắn hiền lành nên giọng nói cũng nhỏ nhẹ: “Trong phủ chúng ta có một cái hồ, mùa đông lúc lạnh nhất sẽ đóng băng. Nếu biểu muội thích, có thể nhờ người dắt đi dạo trên mặt băng.”

Tần Khả nhớ, kiếp trước nàng không hề để tâm đến món quà của Tạ Trạch. Vì nàng từ nhỏ đã không nhìn thấy, vốn không muốn ra ngoài đi dạo, nói gì đến trượt băng.

Sau này Tần Khả lớn lên mới hiểu ra một vài chuyện. Tứ biểu ca là người yếu nhất trong bốn vị biểu ca, hẳn là huynh ấy rất ngưỡng mộ các ca ca tỷ tỷ có thể tự do trượt trên băng. Đôi giày trượt băng này chắc chắn cũng là thứ huynh ấy yêu thích và quý trọng nhất.

“Tứ đệ, đệ có biết biểu muội đi giày cỡ nào không?” Tạ Lan Y không nhịn được cười.

Tạ Trạch nghe vậy mặt hơi đỏ lên: “Ta đã hỏi mẫu thân… là định theo tuổi của biểu muội. Nếu biểu muội đi không vừa, ta sẽ cho người làm lại. Sau này mỗi năm, ta đều tặng biểu muội một đôi.”

Mỗi món quà của các biểu ca biểu tỷ đều được lựa chọn bằng cả tấm lòng, có lẽ không quá đắt giá nhưng tình nghĩa lại nặng tựa ngàn vàng. Nhiều chuyện kiếp trước không hiểu, nay nhìn lại đã hoàn toàn khác. Tần Khả không kìm được mà đỏ hoe mắt: “Cảm tạ các vị biểu ca và biểu tỷ, A Nguyên đều rất thích.”

Thấy tiểu biểu muội cảm động đến rơi lệ, bốn người họ cũng mềm lòng.

“Biểu muội đừng khóc. Muội thích những thứ này, tháng nào ta cũng tặng muội, ta sẽ đổi kiểu tặng muội luôn. Trong bảo khố của phủ ta có nhiều món đồ mà trong cung cũng không có, biểu muội cứ tha hồ vào chọn!”

Tần Khả dùng khăn tay lau nước mắt, lại không nhịn được mà mỉm cười: “Không cần đâu ạ. Những món đồ này muội sẽ trân trọng, không phụ tấm lòng của các ca ca tỷ tỷ.”

Tiểu biểu muội thật đáng yêu, thật khiến người ta yêu mến, thật tốt quá.

Bốn người bất giác cùng nghĩ.

Thời gian không còn sớm, bốn người lại ở trong phòng Tần Khả trò chuyện thêm một lúc rồi lần lượt rời đi. Tạ Lan Y đi sau cùng, lúc đi còn không nỡ nắm tay Tần Khả: “Ngày mai Tam thẩm và Tam thúc sẽ về, mọi người sẽ đến Bảo Chân Đường dùng bữa sáng, ta đợi muội.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc