Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biểu Muội! Nàng Thật Ngọt Ngào Chương 28:

Cài Đặt

Chương 28:

Tần Khả vừa nghe, cũng không để ý đến bệnh của mình nữa, vội hỏi: “Hôm nay là sinh nhật của Tam cữu mẫu sao? Sao không ai nói cho ta biết trước?”

Thanh Liên cũng thấy hơi lạ: “Nô tỳ cũng không biết. Mới rồi nghe một tiểu tỳ nữ nói, Tam phu nhân cũng không định tổ chức tiệc mừng thọ gì lớn, chỉ là cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm, nghe một vở kịch là xong.”

Tần Khả thầm hối hận, dạo này nàng dồn hết tâm trí vào việc đọc sách mà quên mất sinh nhật của Tam cữu mẫu. Nàng cẩn thận nhớ lại kiếp trước, sinh nhật của Tam cữu mẫu quả thực là vào đầu đông, hôm đó hình như cũng chỉ mời gánh hát đến hát một vở kịch rồi thôi.

Nhưng dẫu sao nàng cũng là cháu gái, không thể không có chút lòng thành nào.

Tần Khả nhíu mày: “Có lẽ là bị cảm lạnh, không sao đâu.”

Hạnh Đào nghe vậy liền sốt sắng: “Vậy sao được, nô tỳ đi mời lang trung cho người.”

Tần Khả lập tức ngăn lại: “Hạnh Đào đừng đi!”

Lúc này Thanh Liên cũng mang hộp quà về, vừa hay nghe thấy Tần Khả nói: “Nấu một bát canh gừng cho ta uống là được rồi, hôm nay là ngày vui của Tam cữu mẫu, mời lang trung cũng không hay.”

Hạnh Đào mở to mắt: “Tiểu thư?”

Tần Khả: “Đi đi.”

Hạnh Đào nhìn Thanh Liên, Thanh Liên cũng có chút do dự, bèn nói: “Cứ nấu canh gừng cho tiểu thư trước đã. Đợi đến trưa nếu Thường đại phu có đến, vừa hay mời ông ấy xem mạch, cũng là một cách.”

Hạnh Đào đành đi nấu canh gừng.

Thanh Liên đưa chiếc hộp ngọc cho Tần Khả, thăm dò hỏi: “Tiểu thư thật sự định chịu đựng sao? Lỡ như đến tối bệnh nặng hơn, e là ngay cả xem kịch cũng không đi được.”

Tần Khả: “Không nghiêm trọng đến thế đâu. Hôm nay ta không đến Trúc Hoa Đường nữa, vừa hay Tiêu tiên sinh cũng không có ở đó. Ban ngày ta ngủ một giấc trong phòng, chắc tối sẽ khỏi.”

Thanh Liên cũng đành vâng một tiếng, mang hộp quà xuống.

Không lâu sau, Hạnh Đào mang canh gừng đến. Tần Khả uống một hơi, người quả nhiên ấm lên một chút, sau đó liền nằm xuống, chuẩn bị ngủ một lát.

Nhưng không ngờ, hôm nay Thường đại phu chỉ cho người mang thuốc mới đến mà không ghé qua. Tần Khả cứ thế ngủ một giấc mơ màng đến tận giờ Thân.

Tuy Tam phòng không định tổ chức lớn nhưng dù sao cũng là chuyện vui, Tạ Lan Y và Tạ Tuân cũng tan học về sớm. Tần Khả tỉnh dậy cảm thấy trong người đã khá hơn nhiều, liền bảo Thanh Liên bắt đầu tắm rửa, thay quần áo cho mình.

Thanh Liên: “Tiểu thư, nô tỳ dùng một chút son phấn cho người nhé, sắc mặt người hơi nhợt nhạt.”

Tần Khả: “Được, cố gắng làm cho trông có khí sắc hơn.”

“Nô tỳ hiểu rồi.”

“Biểu muội!”

Bên này Tần Khả vừa sửa soạn xong, Tạ Lan Y và Tạ Tuân đã đến đón nàng.

“Biểu tỷ, Nhị biểu ca.”

Tạ Tuân: “Muội biết cả rồi chứ? Hôm nay là sinh nhật của Tam thẩm, cũng không có gì đặc biệt, cả nhà cùng nhau ăn một bữa cơm là được.”

Tạ Lan Y: “Đúng vậy, ta cũng suýt quên mất, sáng nay mới nhớ ra.”

Tần Khả gật đầu: “Muội biết rồi.”

“Vậy chúng ta đi thôi.”

Vì là sinh nhật của Tam phu nhân nên tiệc được bày ở sân của Tam phòng. Lúc Tạ Lan Y dắt Tần Khả đến, trong sân ngoài Quốc Công gia và Lão phu nhân thì những người khác đều đã có mặt. Bọn tiểu bối vẫn ngồi riêng một bàn. Tần Khả vừa từ từ ngồi xuống liền nghe thấy giọng của Tạ Diệu: “Biểu muội hôm nay không đến Trúc Hoa Đường à?”

Tim Tần Khả đập thịch một cái, đang định giải thích thì Tạ Lan Y đã lên tiếng trước: “Đại ca thật là! Muội nghe nói biểu muội đã đi liên tục một tháng rồi, huynh không thể để người ta nghỉ ngơi một chút sao?”

Tạ Diệu cười khổ, hắn có nói gì đâu.

Tần Khả giải thích: “Hôm qua Tiêu tiên sinh có giao bài tập, hôm nay muội ở trong phòng ôn bài.”

Tạ Diệu khẽ “ừ” một tiếng: “Không sao cả, nếu có gì không hiểu thì cứ đến hỏi ta bất cứ lúc nào.”

Tần Khả vâng lời. Ánh mắt của Tạ Lan Y và Tạ Tuân nhìn tiểu biểu muội đều có chút bất đắc dĩ và đồng cảm.

Tiệc sinh nhật vẫn là trưởng bối và tiểu bối trò chuyện riêng, chỉ đến cuối cùng mọi người mới cùng nhau kính rượu Tam phu nhân, Tam phu nhân cũng cười tươi đáp lễ từng người một.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc