Nghe nàng nói vậy, Tạ Lan Y và Tạ Tuân đều im lặng.
Tuy có thể hiểu được suy nghĩ muốn đọc sách của tiểu biểu muội, nhưng vừa nghĩ đến việc phải cùng Đại ca đọc sách ở Trúc Hoa Đường, Tạ Lan Y bất giác rùng mình.
“Biểu muội… bây giờ muội là người ta ngưỡng mộ nhất…”
Tần Khả bị Tạ Lan Y chọc cười khúc khích.
Tuy nói vậy, chuyện Tần Khả đọc sách vẫn truyền đến tai các trưởng bối trong nhà. Lão phu nhân tỏ ra đồng ý và ủng hộ, còn cho người truyền lời cho Tần Khả, lúc nào rảnh có thể đến chỗ bà chọn vài cuốn sách để đọc.
Đại phu nhân cũng cho người mang đến cho Tần Khả mấy cuốn sách kinh điển. Nhưng những cuốn sách này đều không phải chữ nổi, Tạ Lan Y liền chủ động nhận nhiệm vụ đọc sách cho biểu muội, chuyện truyền đến tai Quốc Công gia lại được khen ngợi một phen.
Sau bữa tối, Tạ Lan Y ở trong phòng Tần Khả vừa đọc sách vừa trò chuyện với nàng. Tạ Tuân vốn là người không ngồi yên được, nghe nói Tạ Lan Y đến thì dĩ nhiên cũng vội vàng chạy qua. Ba huynh muội tụ tập trong phòng, tiếng nói cười rộn rã vang cả ra ngoài sân.
Mà lúc này bên Nhị phòng cũng vừa trải qua một trận mây mưa, Nhị phu nhân nũng nịu véo Tạ Nhị gia một cái, oán trách: “Chưa đến tối mà chàng đã làm càn, nhi tử ở ngay sân bên cạnh, nếu bị phát hiện, chàng không thấy xấu hổ à!”
Tạ Nhị gia cười ôm lấy ái thê: “Không đâu, Tử Lãng đang bận đọc sách với Lan Y và A Nguyên, không nghe thấy đâu.”
Nhị phu nhân nũng nịu: “Nhi tử dù sao cũng lớn rồi, nên chú ý một chút!”
Tạ Nhị gia: “Phu nhân dạy phải, chỉ lần này thôi, vi phu không dám nữa.”
Nhị phu nhân hừ hừ, từ lúc thành hôn đến bây giờ, lời này không biết đã nghe bao nhiêu lần! Nhưng miệng thì trách, trong lòng lại ngọt ngào. Nhi tử đã lớn thế này mà tình cảm của phu quân và mình vẫn không giảm, đây không phải là phúc khí mà ai cũng có được.
Nhị phu nhân vừa mặc quần áo vừa đi ra ngoài, cử chỉ toát lên vẻ quyến rũ: “Ta dặn nhà bếp nhỏ mang chút đồ ăn khuya cho ba đứa nó.”
Tạ Nhị gia gật đầu mỉm cười.
****
Chuyện Tần Khả đến Trúc Hoa Đường đọc sách cứ thế được quyết định, hàng ngày từ giờ Thìn đến giờ Mùi. Tiêu Cẩn cứ bảy ngày thì đến dạy bốn ngày, ba ngày còn lại Tần Khả sẽ tự mình ôn tập, củng cố kiến thức trong Trúc Hoa Đường. Nàng vốn tính trầm tĩnh, thường có thể ngồi một mạch cả buổi sáng, khiến Nguyên Trúc đứng hầu bên cạnh cũng phải thầm tắc lưỡi.
Sự chăm chỉ hiếu học của vị biểu tiểu thư này sắp đuổi kịp cả Đại công tử rồi.
Qua Trung thu, tiết trời cũng ngày một lạnh hơn. Trúc Hoa Đường có một rừng trúc rậm rạp, mùa hè trông thì mát mẻ nhưng hai mùa thu đông lại không ấm áp bằng trong phòng. Hôm nay, Tần Khả đang đọc sách thì không nhịn được ho khan vài tiếng, khiến Thanh Liên giật mình.
Thanh Liên xót xa nói: “Tiểu thư, hay là nô tỳ chuẩn bị một lò sưởi cho người nhé?”
“Không được.” Tần Khả không nghĩ ngợi mà từ chối ngay: “Đây là thư phòng của Đại biểu ca, trên lầu lại là Tàng Thư Các, lỡ có một tia lửa bay vào thì hậu quả khôn lường.”
Mấy ngày nay Tạ Diệu không có ở Trúc Hoa Đường nên dĩ nhiên không biết chuyện này. Gần cuối năm là lúc bận rộn nhất, Tạ Diệu tuy không cần thi cử công danh nhưng cũng gánh vác việc của triều đình, gần như ngày nào cũng đi sớm về khuya. Tần Khả học ở Trúc Hoa Đường đã được một tháng mà số lần gặp hắn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Tần Khả không biết hắn bận gì, chỉ những lúc rảnh rỗi mới thỉnh thoảng nhớ lại chuyện kiếp trước. Khi đó, Tạ Diệu cũng rất bận rộn, ngày nào cũng đi sớm về muộn, tạo ra cảm giác xa cách với mấy vị biểu ca.
Gió thu se lạnh, hôm nay Tần Khả vừa mở mắt đã cảm thấy trong người không ổn.
Người mệt mỏi, đầu cũng hơi đau, Tần Khả rung chuông gọi Thanh Liên vào.
Thanh Liên bước vào, nói: “Tiểu thư, nô tỳ còn đang thắc mắc sao hôm nay trong sân lại náo nhiệt như vậy, thì ra là sinh nhật của Tam phu nhân!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







