Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trồng trọt à?

Đúng rồi, không đủ dùng thì trồng thêm là được chứ gì.

Bên kia đất rộng mênh mông, nếu tìm được một con sông, rồi ở gần đó khai khẩn vài mảnh đất mà trồng trọt thì chẳng phải là đủ cung ứng nguyên liệu cho chính mình rồi sao?

Mà mục tiêu của Lục Trầm Ngọc đâu chỉ là bán hàng kiếm chút lời lẻ tẻ. Càng nghĩ, lòng cô càng sục sôi—nếu bên kia cô có được một vườn trồng nguyên liệu riêng, vậy thì lợi nhuận sẽ chẳng còn giới hạn nữa!

Chỉ là, chuyện này còn phải đợi đến khi cánh cổng thời không được nâng cấp, lúc đó cô mới có thể ở bên kia lâu hơn. Hiện tại, còn một vấn đề khác cấp thiết hơn—ngày mai, ba đứa Chu Nhiễm, Chu Chính và Lư Đồng Đồng sẽ bắt đầu đi học, không đến phụ được nữa.

Bà Kim thì vẫn có thể tới, nhưng một mình bà không thể cáng đáng hết được khối việc này, chưa kể bà còn có công việc ở viện phúc lợi.

Trước đây, giá cô đưa cho mỗi người là 150 tệ/ngày, nhưng mấy hôm nay buôn bán thuận lợi, cô đã chủ động tăng lên thành 200 tệ.

“Cô Kim, mai cô vẫn tới chứ ạ?”

Bà Kim bật cười. Bà là người nhìn Lục Trầm Ngọc lớn lên, biết rõ cô gái này có tâm, không bao giờ chê những người từ viện phúc lợi, kể cả khi họ có khiếm khuyết.

“Con cứ yên tâm. Người cô gọi đều là gọn gàng sạch sẽ, tuyệt đối không làm con vướng bận.”

Sau khi trả tiền công cho Chu Tử Vượng và Hà Văn Phong, Lục Trầm Ngọc lái chiếc xe ba bánh quen thuộc đi ra chợ đêm.

Vì đi trễ nên lúc cô đến, gần như không còn chỗ đẹp nào. Cô phải cố lắm mới chen được vào một góc khuất để đậu xe.

Dù xe cô dán đầy biển quảng cáo, có không ít khách quen vẫn chưa nhận ra ngay. Nhưng đến khi mùi bánh hành vừa dậy lên, vài người đang đứng xếp hàng ở quầy khác cũng bị mùi thơm kéo sang, chân vô thức bước về phía cô.

Không ít người bán đồ ăn xung quanh bắt đầu khó chịu thấy rõ.

Người bên cạnh bán xiên chiên tên là Triệu Cường sa sầm mặt, tay cầm vá đập mạnh vào chảo một cái “đoang!”, rồi nheo mắt nhìn về phía Lục Trầm Ngọc, cười khẩy: “Bày vẽ, cũng chỉ là cái bánh mì rỗng, chẳng có miếng thịt nào, ngon nỗi gì?”

Nhưng thực tế thì khách đang bị mùi bánh hành của cô hút sạch về phía này.

Triệu Cường tức tối, quay sang vợ liếc nhau, rồi cả hai buông hết tay chân đang bận bịu, lôi chiếc bàn đang kê phía sau gian hàng đặt thẳng ra trước đầu xe của Lục Trầm Ngọc.

Nói trắng ra là chặn ngay trước quầy cô.

“Tránh ra cái nào, mua đồ thì mua, đừng có đá vào bàn ghế nhà tôi, hư bẩn thì phải đền đấy.”

Chỉ trong chốc lát, trước đầu xe ba bánh của Lục Trầm Ngọc đã bị che khuất quá nửa.

Cô chỉ im lặng.

Không phải lần đầu bị ganh ghét khi buôn bán, Lục Trầm Ngọc biết rõ, vì quầy của cô đắt khách nên mới bị dòm ngó. Cô nhịn, kéo xe dịch qua một chút.

Triệu Cường lại đem thùng rác đặt ngay cạnh bàn, mà cái vị trí đó thì trúng ngay chỗ khách của cô đang xếp hàng.

Cô nhíu mày: “Anh ơi, thùng rác để chỗ khác được không? Anh làm vậy thì em sao buôn bán được?”

Triệu Cường đáp thẳng: “Chỗ này của cô à? Tôi muốn để đâu là quyền của tôi.”

“Nhưng mà anh đang chắn lối của em mà.”

“Tôi đến trước đó, là cô chắn lối của tôi mới đúng!”

Xe ba bánh của Lục Trầm Ngọc đậu sát bên quầy Triệu Cường, nhưng khoảng cách vẫn còn dư, không hề lấn sang phía anh ta. Rõ ràng là cố tình gây sự.

Khách xếp hàng thấy rõ hai bên đang có xung đột, liền có người lên tiếng bênh vực:

“Chỗ này cũng đâu phải của nhà anh đâu? Sao anh được bán còn người ta thì không?”

Vợ Triệu Cường đứng bên chen vào, giọng gắt lên: “Biết luật chưa? Ai đến trước thì chiếm chỗ trước! Có người không biết điều, cứ chen vô đất người ta mà giành khách!”

Lục Trầm Ngọc đưa bánh hành cho khách xong mới đáp: “Chị à, lúc em tới thì chỗ này còn trống, em mới đậu vào. Chị kéo bàn tới sau, thì ai mới là người chiếm chỗ ai?”

Vợ Triệu Cường gân cổ lên: “Đây là chỗ của bọn tôi, bọn tôi tới trước.”

Lục Trầm Ngọc không muốn đôi co với người cố tình gây chuyện, càng cãi thì càng rước mệt vào thân. Cô chỉ có một mình, mà lỡ gây lớn thì thiệt vẫn là cô chịu.

Nhìn quanh, mấy người bán hàng khác đều khoanh tay đứng xem, rõ ràng chẳng ai muốn giúp.

Đúng lúc ấy, Lục Trầm Ngọc để ý trong hàng khách đang có một cô gái xinh đẹp đang quay clip bằng điện thoại, bên cạnh còn có người phụ trách cầm đèn — chắc là livestream.

Có người quay lại, cô không thể làm lớn chuyện được.

Cô lập tức đổi giọng, nói to lên:

“Xin lỗi các khách yêu nha, hôm nay chắc phải để mọi người chờ lâu một chút rồi. Như mọi người cũng thấy, đột nhiên trước quầy em bị đặt một cái bàn với thùng rác, chỗ đứng giờ không còn, chắc em phải dời sang chỗ khác một chút.”

Đám người xếp hàng bắt đầu xì xào. Có người không nhịn được, nói với Triệu Cường:

“Anh chủ à, làm vậy quá đáng rồi. Người ta là con gái một mình buôn bán, dễ gì đâu, sao anh lại chắn ngang kiểu đó?”

Triệu Cường hừ lạnh: “Liên quan gì đến ông? Thích thì ăn, không thì đi!”

“Ơ cái anh này nói chuyện kiểu gì vậy?”

“Tôi nói kiểu đó đó, sao? Đã ăn hàng lề đường mà còn muốn bênh người khác? Về nhà soi gương lại đi!”

Lời vừa dứt đã khiến cả hàng người bức xúc.

Lục Trầm Ngọc còn chưa nói gì, khách đã không chịu nổi. Là khách thân thiết, ăn đồ cô làm, bây giờ thấy cô bị chèn ép trước mặt họ mà không ai lên tiếng thì khác nào bị xem thường?

Vài người trong hàng bỗng bước ra, trực tiếp dẹp sạch bàn ghế chắn trước xe cô. Thùng rác cũng bị hất ra chỗ khác. Mấy anh cao to đứng chắn trước mặt Triệu Cường và vợ, giọng nghiêm lại:

“Giờ bọn tôi lên tiếng được chưa?”

Triệu Cường nhìn mấy người đàn ông cao lớn hơn mình cả cái đầu, sợ xanh mặt, vội vàng kéo bàn ghế về chỗ cũ, thùng rác cũng lẳng lặng dọn đi.

Lục Trầm Ngọc thầm mừng trong bụng, nhưng rồi lại thấy cảm động—hóa ra khách của mình tốt như vậy.

Cô liền chiên riêng mấy cái bánh hành to nhất để tặng mấy người vừa giúp mình.

Khách xếp hàng thấy vậy lại càng thèm, tiếc rẻ vì vừa nãy không ra tay giúp, giờ muốn “ghi điểm” cũng muộn rồi.

Triệu Cường và vợ chỉ biết ngồi nhìn Lục Trầm Ngọc bán hết sạch hàng sớm hơn mọi ngày, lại còn bán trong không khí vui vẻ hơn hẳn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc