Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Hôm nay đúng là một ngày “bội thu” với Lục Trầm Ngọc.

Việc bán đồ ăn online bắt đầu có kết quả, cô lại may mắn gặp được một đám nấm gà rừng quý hiếm. Đã thế còn có một nhóm người có tiền chủ động đến hỏi mua, hỏi còn có nấm hay không.

Dù thật ra không chắc có hay không, nhưng Lục Trầm Ngọc vẫn chủ động xin kết bạn WeChat với từng người, còn lập hẳn một nhóm riêng đặt tên là “Nhóm Boss Số 1” — toàn là khách sộp tiềm năng sau này.

Đặc biệt là ông chủ Chu chuyên kinh doanh nhà hàng, vừa gặp mặt đã nói thẳng: có bao nhiêu lấy hết.

Lục Trầm Ngọc không dám hứa chắc là hôm sau còn, dù hôm qua hái chưa hết. Nhưng nấm gà rừng này là loại ngày một khác ngày hai, hôm nay còn non mướt, mai có khi đã bung dù rồi, chất lượng khó đoán.

“Không sao, chỉ cần còn là tôi lấy.”

Nhận được lời hứa chắc như đinh đóng cột của ông Chu, cộng thêm đếm lại thu nhập hôm nay — tận 38.000 tệ, Lục Trầm Ngọc nằm ngủ một giấc vô cùng yên tâm.

Sáng hôm sau, sau khi bán xong bữa sáng rồi đón bà Kim và mấy đứa nhỏ tới biệt thự bắt đầu làm việc, cô liền vội vàng kéo theo xe hàng nhỏ đi xuyên qua cánh cổng không gian.

Xe đẩy này là cô mượn của chú bảo vệ Lưu Tiến Phúc. Hôm qua vác cả đống nấm trên lưng quá mệt, lại còn mất thời gian, nên hôm nay cô quyết định dùng xe đẩy để tiết kiệm sức.

Dù sao đây cũng chỉ là xe kéo tay, không có động cơ, chuyện sắm một chiếc xe điện phải được đưa lên kế hoạch sớm.

Đến đoạn đường đã được cô dọn dẹp hôm trước, vì vẫn còn một đoạn không thể kéo xe qua, cô đành để xe lại, mang bao tải rắn rời đi, đến đúng chỗ hôm qua thu hoạch nấm.

Quả nhiên, nấm chưa hái hôm qua đã bắt đầu nở dù.

Nấm gà rừng khi bung dù và khi còn chưa bung dù, giá bán chênh lệch cực kỳ rõ. May mắn thay, bên cạnh đó lại mọc ra một mảng nấm mới, toàn bộ đều chưa bung dù. Lục Trầm Ngọc chỉ chọn hái loại này, một lượt là đầy cả bao tải.

Khiêng bao đó về chất lên xe đẩy, cô quay lại tiếp tục hái — lần này là hái loại đã bung dù, thêm một bao nữa.

Khi về tới tầng hầm biệt thự, hệ thống liền thông báo:

Phát hiện vật phẩm năng lượng — nấm gà rừng trắng mũ lớn, thu được giá trị năng lượng: 408.9

So với hôm qua, hôm nay nấm nhiều hơn rõ rệt. Lục Trầm Ngọc mệt muốn xỉu nhưng nhìn đống nấm trong tay, chỉ thấy toàn là tiền, mệt cũng hóa nhẹ tênh.

Cô thay đồ rồi lên gọi bà Kim và mọi người xuống phụ đóng gói nấm.

Nhìn thấy cả hai bao đầy nấm, bà Kim cũng hết hồn.

“Sao mà nhiều vậy? Ở đâu ra thế?”

“Bạn con mang tới nhờ bán giùm.” – Lục Trầm Ngọc đáp qua loa.

Bà Kim cũng không hỏi thêm, liền phân công người làm việc.

Sau bữa tối hôm qua, hai cậu giao hàng Chu Tử Vượng và Hà Văn Phong vô cùng hào hứng với công việc này, làm thêm giờ không hề than phiền.

Nấm chưa bung dù đóng được 68 hộp, loại đã bung dù là 77 hộp.

Tuy nấm đã bung dù không còn đắt như nấm non, nhưng cũng không thể để giá quá rẻ. Lục Trầm Ngọc quyết định để giá loại bung dù là 588 tệ/hộp.

Xong xuôi, cô liên lạc với ông Chu.

Dù ông Chu muốn bao trọn, Lục Trầm Ngọc vẫn giữ lại một phần nấm để bán lẻ mở rộng khách hàng. Cô chỉ bán cho ông 50 hộp nấm chưa bung dù và 60 hộp đã bung dù.

Ông Chu hơi tiếc nhưng cũng hài lòng, lập tức bảo người tới tận nơi lấy hàng.

Sau đó, Lục Trầm Ngọc quay lại nhóm “Boss Số 1” và nhóm bán hàng của mình, đăng bài quảng cáo:

“Nấm gà rừng tươi trong ngày lên kệ:

Loại chưa bung dù: 800 tệ/hộp

Loại đã bung dù: 588 tệ/hộp

Số lượng có hạn, ai đặt trước thì được trước, hoan nghênh mọi người đặt hàng!”

Bài đăng còn kèm ảnh chụp bắt mắt.

Tuy nhóm “Boss Số 1” chỉ hơn chục người, nhưng ai nấy đều là khách chịu chi, cộng thêm tâm lý “dù là vàng hay đất cũng phải nếm thử một lần”, mấy chục hộp nấm non giá 800 tệ bán sạch chỉ trong phút chốc.

Ông Lý vào trễ, chỉ còn lại nấm đã bung dù.

Lý Đống: “…”

Không nói không rằng, ông liền kéo cháu nội Lý Trọng Hoài vào nhóm, dặn từ nay giao cho cháu phụ trách giành hàng, nhất định phải lấy bằng được loại tốt nhất.

Tổng giám đốc Lý Trọng Hoài của tập đoàn Lý Thị, nam thần độc thân kim cương hàng đầu H thị, nổi tiếng trong giới tài chính, ngồi nhìn điện thoại mà câm nín.

Ông nội lại bắt anh — một người tính giờ tính giây, công việc bận rộn đến nghẹt thở — đi giành… nấm… trong một cái nhóm mua bán đồ ăn?

Thật sự nghiêm túc đấy à?!

Lý Đống lạnh lùng: “Cháu không giành thì ông bảo Trọng Phương giành thay.”

“…Giành!”

Tuy không mua được nấm non, ông Lý vẫn quyết định mua mấy hộp nấm bung dù cho đỡ thèm.

Ông vừa để lại tin nhắn trong nhóm thì Diêm Quốc Phú đã gọi điện tới.

“Ha ha ha, ông Lý, già rồi tay chân chậm chạp nha. Sao không giành phần ngon? Ông định nhường cho người khác ăn hết à?”

Ông Diêm hôm qua được ông Lý cho hai hộp nấm, ăn xong lập tức thấy bất ngờ. Ông cũng đã vào nhóm “mua rau” và chỉ chờ hôm nay có hàng để giành tiếp. Giờ thấy tin nhắn ông Lý thì không nhịn được phải trêu.

Lý Đống: “Ông mua rồi? Vậy tốt, vậy ông đưa lại hai hộp hôm qua cho tôi.”

“Còn lại bao nhiêu, bác lấy hết!”

Thế là 3 hộp cuối cùng cũng bán sạch.

Tổng cộng hôm nay, Lục Trầm Ngọc thu về 99.676 tệ.

Gần 10 vạn!

Nhìn con số trên màn hình, Lục Trầm Ngọc thấy đầu óc như mơ hồ, có chút không thực. Trời ơi, chỉ trong nửa ngày mà cô đã kiếm gần 10 vạn tệ?!

Một tháng trước, nếu có người nói với cô rằng tháng sau cô có thể kiếm được từng ấy tiền trong một ngày, chắc chắn cô sẽ tưởng người đó bị sốt cao mê sảng. Nhưng giờ đây, tiền thật sự đã vào túi cô rồi.

Lục Trầm Ngọc ôm điện thoại vào ngực, chạy tới bên cánh cổng không gian, hớn hở bày tỏ tình cảm.

“Hu hu, cổng không gian ơi, đúng là bảo vật tổ tiên để lại! Con nhất định sẽ yêu thương người cả đời luôn đó!”

Có tiền rồi, buổi trưa Lục Trầm Ngọc lập tức đi mua một chiếc xe điện mới. Nhân tiện đổi luôn điện thoại mới. Trên đường về, vừa vặn nhận được cuộc gọi báo giao hàng.

Là đơn đặt hàng cô mua từ trước: tấm nướng và poster quảng cáo.

Cô lập tức lắp ráp xong xuôi. Tấm nướng này một lần có thể nướng bốn cái bánh hành, tiện lợi vô cùng.

Buổi chiều, bà Kim báo cáo — hết sạch lá kỷ tử rồi.

Lục Trầm Ngọc nhớ lại mấy hôm nay chỉ lo đi hái nấm, không đụng đến kỷ tử nên giờ hết cũng phải. Đành tạm thời ngưng bán cháo thịt nạc lá kỷ tử.

Không được, như thế này hạn chế quá.

Nguyên liệu bên kia đều phải do cô một mình qua đó mang về. Nếu số lượng dồi dào thì không sao, nhưng với lá kỷ tử hiện có, thiếu hàng chỉ là chuyện sớm muộn.

Nếu có thể tự trồng thì tốt biết mấy…

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc