Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chưa kịp tiêu hóa chuyện hôm qua, sáng sớm hôm sau, Lục Trầm Ngọc lại bị ban quản lý khu nhà giáng cho một đòn trời giáng mới.
“Ý anh là… chủ cũ nợ hai năm tiền điện nước, phí quản lý vẫn chưa trả?”
Vừa mở mắt ra, cô đã bị người của ban quản lý gọi cửa, đưa tận tay tờ giấy đòi phí.
“Anh cướp tiền đấy à? Phí quản lý gì mà đắt cắt cổ vậy?!”
Nhân viên kia từ tốn giải thích: “Căn biệt thự cô ở thuộc khu cao cấp, diện tích xây dựng là 560 mét vuông, tính theo đơn giá 20 tệ/m²/tháng thì mỗi tháng là 11,200 tệ, cả năm là 134,400 tệ.”
“Nếu cô thanh toán một lần, bên tôi có thể hỗ trợ giảm chút ít, chỉ cần đóng 400,000 tệ là được.”
Thật là hào phóng quá đi, giảm hẳn 3,200 tệ cơ đấy.
Lục Trầm Ngọc mặt không cảm xúc: “Tức là chỉ cần tôi còn ở đây, mỗi tháng phải trả hơn một vạn tệ tiền quản lý?”
“Đúng rồi ạ, chủ nhà yêu quý~”
Trên người cô cộng lại chưa tới ba ngàn tệ.
Tiễn người của ban quản lý đi, Lục Trầm Ngọc nằm thẳng cẳng giữa phòng khách rộng rãi, cảm thấy cuộc đời thật sự bế tắc.
Cô đã nói rồi mà, trên đời đâu có chuyện nào dễ ăn như vậy. Tự nhiên được thừa kế biệt thự, hóa ra lại là con quái vật nuốt tiền!
Không được, phải bán đi ngay, cô không kham nổi.
Lục Trầm Ngọc liên hệ với bên môi giới nhà đất, yêu cầu đăng bán biệt thự, kèm điều kiện bên mua phải chuyển khoản trước 400 vạn rồi mới bàn giao chuyển nhượng.
Trường hợp này bên môi giới cũng từng gặp qua, nhưng khi nghe nói đến biệt thự số 13 ở khu Kim La Loan thì ai nấy đều từ chối.
Cô thấy kỳ lạ, liền tìm thêm mấy công ty môi giới nữa, kết quả vẫn là cái lắc đầu quen thuộc.
Lạ thật, bao nhiêu tiền hoa hồng như thế mà không ai muốn kiếm?
Chẳng mấy chốc, cô cũng hiểu ra nguyên do.
Đêm hôm đó, đang mơ màng ngủ thì bị tiếng “lạch cạch” dưới lầu làm giật tỉnh.
Cô ngồi bật dậy, lòng đầy cảnh giác: đừng nói là có trộm chứ?
Áp tai vào cửa lắng nghe, tiếng động lộp bộp, nghe như có gì đó bị quăng xuống sàn, tuy đứt quãng nhưng rõ ràng không phải âm thanh bình thường.
Một mình không dám xuống, cô lôi tờ giấy ban quản lý để lại, gọi ngay cho họ nhờ người tới kiểm tra.
Vừa nghe nói có người đột nhập biệt thự số 13, nhân viên trực ban bên kia đã run như cầy sấy.
“Để… để tôi báo cảnh sát cho cô! Cô cứ chờ nhé!” – nói xong cúp máy cái rụp.
Khoảng mười phút sau, bên ngoài vang lên tiếng xe chạy. Qua cửa sổ nhìn ra thấy xe cảnh sát, Lục Trầm Ngọc mới thở phào nhẹ nhõm.
Trùng hợp là, tiếng động dưới lầu cũng vừa lúc biến mất.
Cô dẫn theo hai cảnh sát cùng một bảo vệ khu nhà kiểm tra khắp biệt thự, trên dưới đều không thấy dấu hiệu có người lạ đột nhập, cũng chẳng có dấu vết bị lục lọi.
Cô cam đoan mình nghe thấy tiếng động, nhưng kiểm tra camera xung quanh thì chẳng có ai tiếp cận căn biệt thự suốt quãng thời gian đó.
Cảnh sát còn đang phân vân, bảo vệ vốn im lặng bỗng lí nhí lên tiếng: “Chắc không có ai đâu, chuyện này đâu phải lần đầu.”
Rồi từng chút một, bảo vệ kể ra mấy chuyện kỳ quái xảy ra ở biệt thự số 13 suốt hai năm qua.
Từ khi bà Lục Minh Việt còn sống, căn biệt thự này đã được treo bán. Mà lạ ở chỗ, từ lúc bắt đầu rao bán, biệt thự cứ thỉnh thoảng lại phát ra mấy âm thanh kỳ lạ. Không có người, cũng không mất mát gì, nhưng âm thanh thì lúc nào cũng có.
Quản lý từng cho người ở thử để điều tra. Kết quả người đó nửa đêm la hét “có ma” rồi chạy mất.
Có người không biết chuyện, tới xem nhà, tối về liền gặp ác mộng.
Lâu dần, tin đồn về biệt thự số 13 là “nhà ma” lan truyền khắp nơi. Ngay cả bà Lục Minh Việt sau đó cũng thấy bất an, liền dọn đi.
Ngôi nhà rao bán suốt hai năm, hầu như môi giới nào ở H thị cũng từng nhận ủy thác, nhưng không ai dám động vào.
Nghe xong, Lục Trầm Ngọc chỉ thấy đầu óc quay cuồng.
Cô thừa kế một căn nhà ma?
Lại còn là loại có tiếng tăm khét tiếng?
Vậy… còn bán được nữa không?
Không tìm được nguyên nhân, chỉ nghi ngờ là sự việc khó lý giải, phía cảnh sát cũng bó tay, chỉ có thể vỗ về cô rằng có khi chỉ là ảo giác.
Cảnh sát đi rồi, cô cũng chẳng biết nên làm gì tiếp theo.
Quay về sao? Nhưng đó là nhà ma, cô không dám.
Nhìn sang bảo vệ, người kia cũng sợ thấy rõ, chỉ hận không thể tàng hình, tránh bị cô gọi đi cùng.
Lục Trầm Ngọc gọi cho luật sư giữa đêm:
“Tôi không muốn nhận căn nhà này nữa, có được không?”
Đầu dây bên kia: “Xin lỗi cô Lục, căn nhà này đã chính thức thuộc về cô.”
“Tôi còn chưa làm sổ đỏ mà.”
“Đó chỉ là thủ tục thôi, về mặt pháp lý và đạo nghĩa thì căn nhà này đã là của cô.”
“Nhưng nhà đó là nhà ma, anh biết không?!”
Luật sư vô cùng bình tĩnh: “Chuyện đó không liên quan tới tôi, cô Lục. Việc của tôi là hoàn tất bàn giao. Nếu cô gọi lần nữa, tôi sẽ tính phí tư vấn 200 tệ một phút. Lần này tôi miễn phí cho cô.” – rồi dứt khoát cúp máy.
Không dám quay lại biệt thự, Lục Trầm Ngọc tính tìm khách sạn gần đó nghỉ tạm.
Nhưng quanh khu Kim La Loan toàn biệt thự cao cấp, khách sạn ở đây cũng không phải dạng vừa – một đêm gần 900 tệ.
Lục Trầm Ngọc lặng lẽ rời đi.
Cô ghé mấy chỗ khác hỏi thử, mà giá nào cũng khiến cô nản lòng.
Giờ sao đây? Đứng dưới đèn đường, cô ngẩn người.
Đúng lúc đó, có người đàn ông say rượu loạng choạng đi ngang. Nhìn thấy cô, hắn liền bước chậm lại, ánh mắt không rời khỏi người cô.
Tim cô đập mạnh, vội vã bước vào khách sạn vừa hỏi giá, thấy người kia vẫn đứng nhìn từ ngoài cửa, cô cắn răng thuê luôn một phòng.
Nằm trong khách sạn, Lục Trầm Ngọc càng nghĩ càng thấy hối hận.
Đúng là ngớ ngẩn. Biệt thự to như vậy không ở, lại đi đốt tiền ở khách sạn. Vô lý.
Chỉ là ma thôi mà, có đáng sợ bằng người không? Có khủng khiếp bằng hết tiền không?
Đêm qua cô ở biệt thự cũng có sao đâu? Vẫn nguyên vẹn mà?
Có khi mình chỉ nhát gan quá thôi. Ma cũng “sống” hai năm rồi mà chưa hại ai, chẳng lẽ đợi tới lượt mình?
Tự trấn an xong, sáng hôm sau, ăn qua bữa sáng của khách sạn xong, cô quyết định quay về.
Đứng trước cánh cửa biệt thự, Lục Trầm Ngọc hít sâu mấy hơi, khích lệ tinh thần rồi mới mở khóa bước vào.
Cô không tin, lật tung cả căn nhà này lên mà còn không tìm ra vấn đề!
Sau một hồi lục tung từ trên xuống dưới, cuối cùng cô bước vào tầng hầm – nơi để xe dưới lòng đất.
Biệt thự có thang máy riêng, cô bấm xuống tầng -1, cửa mở ra là gara trống trơn.
Không có xe, không có đồ đạc, đến cả bụi bặm cũng chẳng mấy.
Lục Trầm Ngọc nhìn thấy tường đối diện như có hình gì đó, bèn bước tới xem thử.
Vừa tới giữa gara, một tiếng “bốp” vang lên, trán cô như va phải vật gì đó vô hình, phát ra âm thanh trầm đục. Cả đầu gối cũng như đụng vào chướng ngại, cả người cô bật ngược ra sau, ngã oạch xuống nền nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


