Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Không thể ngờ được, một ngày đẹp trời nào đó, chuyện thừa kế lại rơi trúng đầu Lục Trầm Ngọc.
Lục Trầm Ngọc mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lớn lên ở viện phúc lợi. Đến khi vào đại học cũng nhờ vay vốn và vừa học vừa làm mới gắng gượng tốt nghiệp. Vất vả học xong, tưởng đâu từ đây cuộc sống bước sang trang, ai dè gặp ngay thời buổi kinh tế suy thoái, tìm việc còn khó hơn lên trời. Vừa mới ra trường đã thất nghiệp, cô bèn gia nhập hàng ngũ những người bày hàng lề đường kiếm sống.
Vậy mà mới nãy thôi, cô nhận được một cuộc gọi từ một người tự xưng là luật sư, nói có một bà con xa vừa mất, để lại cho cô một căn biệt thự. Sau khi xác minh quan hệ họ hàng, bên đó cho biết cô là người có đủ điều kiện nhận thừa kế. Rồi hỏi cô có đồng ý không.
Thừa kế biệt thự á?!
Trời ơi cái bánh từ trên trời rớt xuống, ai mà nỡ không cắn một miếng.
“Đồng ý! Tôi đồng ý!”
Sau khi dứt khoát nhận lời, Lục Trầm Ngọc thu dọn sạp đồ ăn sáng, đẩy xe về phòng trọ. Rồi khoác ba lô, cầm điện thoại với chứng minh thư, hớn hở làm theo chỉ dẫn, một mạch đến trước cổng căn biệt thự được nói là của mình.
Nhìn căn biệt thự ba tầng có sân vườn trước mặt, Lục Trầm Ngọc hạnh phúc đến mức suýt chảy nước miếng.
Cổng nhà đứng một người đàn ông trung niên mặc vest thẳng thớm, tay cầm cặp da. Sau khi xác nhận thân phận, ông ta mở cổng biệt thự, bảo cô vào xem qua nhà.
Chỉ là… người đàn ông ấy không đi cùng vào, chỉ đứng ngoài cổng, để cô tự do tham quan.
Lục Trầm Ngọc cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Sau một vòng tham quan, lòng càng thêm rạo rực. Trời đất ơi, căn nhà này đúng là đỉnh của chóp!
Biệt thự bốn tầng, sân vườn, còn có cả hồ bơi. Đúng chuẩn kiểu nhà mà giới nhà giàu phải có.
Khi cô bước ra lại, người đàn ông kia bắt đầu nói rõ chuyện thừa kế.
Biệt thự này là tài sản do một bà cụ tên Lục Minh Việt để lại. Lục Trầm Ngọc là chắt của em trai họ con trai của bà cụ. Dù là họ hàng xa tám đời, nhưng xét theo thứ tự thừa kế thì chỉ có mình cô đủ điều kiện nhận.
Dù chưa từng gặp mặt bà cụ, nhưng vì tài sản, Lục Trầm Ngọc vẫn ra vẻ nghiêm túc gật đầu, nói: “Cũng may bà cố còn nhớ đến cháu.”
Gọi là “bà cố” cho tiện, chứ cô còn chẳng rõ nên xưng hô thế nào nữa.
Luật sư lấy ra một xấp tài liệu: “Cô Lục, đây là hồ sơ thừa kế căn biệt thự này, phiền cô ký tên xác nhận.”
“Ký mấy cái này xong là căn nhà này của tôi luôn hả?”
“Đúng vậy.”
Lục Trầm Ngọc liếc qua, thấy toàn là giấy tờ công chứng quyền thừa kế và những tài liệu liên quan, định bụng ký luôn thì…
Luật sư lại lên tiếng:
“Cô Lục, có một việc cần nói rõ. Sinh thời bà Lục Minh Việt có vay một khoản tiền để chữa bệnh, nếu cô nhận căn nhà này thì cũng phải chịu trách nhiệm trả nợ thay.”
Tay cô khựng lại giữa không trung.
“Bao nhiêu tiền?”
“Cũng không nhiều lắm, chỉ khoảng hai trăm mấy chục vạn thôi.”
Bút rớt cái “cạch” xuống đất.
“Cái gì? Anh nói cái gì? Hai trăm mấy chục vạn mà còn nói không nhiều? Tôi có mỗi khoản vay sinh viên bốn vạn mà còn thấy nặng nề muốn chết, giờ anh nói hơn hai trăm vạn là ít?”
“Thôi khỏi, căn nhà đó anh giữ mà trả nợ!”
Cô vội vàng nhét lại xấp tài liệu vào tay luật sư.
Ông luật sư kia vẫn giữ bộ mặt bình thản như đã lường trước, chậm rãi nói thêm:
“Căn biệt thự này hiện được định giá khoảng một tỷ hai (1.2亿) nhân dân tệ.”
Ngay lập tức, Lục Trầm Ngọc giật lại xấp tài liệu.
“Trời ơi, đó là bà cố để lại cho tôi mà, tôi không nhận thì nhà họ Lục phải làm sao? Mất tổn thất này sao ăn nói với liệt tổ liệt tông đây? Ký, tôi ký ngay!”
Cô thậm chí còn chẳng nhớ nổi ba mình tên gì, chứ đừng nói đến tổ tiên, nhưng không ngăn được miệng đem ra xài.
Ký xong xuôi, luật sư giao cho cô chìa khóa, giấy tờ nhà cùng các giấy tờ liên quan, dặn cô sau này tiện thì đi làm thủ tục sang tên.
Lục Trầm Ngọc cất kỹ mọi thứ vào ba lô, rồi lại lon ton đi tham quan nhà thêm vòng nữa. Trong lòng không khỏi rộn ràng như mở hội.
Biệt thự rộng rãi, chỉ là vì bỏ trống lâu ngày nên có chút âm u, lạnh lẽo.
Sân vườn phía trước trồng đủ loại hoa cỏ. Nhưng do không ai chăm, nên chỗ thì héo, chỗ thì chết, chỗ còn sống thì mọc lung tung như hoang dại.
Cô kiểm tra hệ thống điện nước, thấy vẫn ổn cả, thế là hớn hở xách giấy tờ đi làm thủ tục sang tên.
Sổ đỏ mới chưa lấy được ngay, nên Lục Trầm Ngọc tranh thủ quay về nhà trọ dọn đồ.
Có biệt thự ở rồi, ai còn ở mấy khu nhà trọ xập xệ trong thành phố làm gì nữa.
Cô dọn tới dọn lui mấy bận, cuối cùng cũng khiến bảo vệ khu biệt thự để ý.
Bảo vệ chặn lại, gằn giọng:
“Đây là khu biệt thự cao cấp, không cho phép lượm ve chai vào.”
Đồ đạc của cô thì to nhỏ đủ cả, lại chất trong mấy cái bao tải rách rưới, nhìn thế nào cũng giống người đi nhặt ve chai thật.
“Anh nói ai lượm ve chai? Tôi là chủ nhà mới của khu này đó! Đây là hành lý của tôi!” – Lục Trầm Ngọc vừa nói vừa lôi chìa khóa biệt thự ra lắc lắc trước mặt anh bảo vệ.
Bảo vệ chưa kịp nhìn rõ số nhà, nhưng thấy logo khu biệt thự trên chìa khóa thì lập tức đổi thái độ, vội vàng kéo xe đẩy ra muốn giúp cô chuyển đồ.
Thấy bảo vệ cũng biết điều, cô không chấp nữa, cùng anh ta kéo xe về hướng biệt thự của mình.
Nhưng vừa tới trước cổng, âm thanh bánh xe sau lưng đột nhiên khựng lại.
Bảo vệ lắp bắp:
“Cô… cô là chủ mới của biệt thự số 13?”
Cô đứng đó ngẩn ngơ vài giây, rồi cũng mặc kệ. Dù sao hành lý cũng đã vào tới nhà, tiện tay kéo xe đẩy trả lại cho bảo vệ.
Chỉ là từ đó về sau, ánh mắt của bảo vệ nhìn cô cứ là lạ. Nhưng Lục Trầm Ngọc cũng chẳng để tâm.
Chắc là ghen tị với mình thôi.
Tối hôm đó, cô ngủ lại biệt thự. Có thể vì cả ngày chuyển nhà quá mệt, nên cô ngủ một giấc ngon lành, không mộng mị.
Nhưng sang ngày hôm sau, cô cười không nổi nữa.
“Cái gì? Thừa kế nhà phải đóng thuế chuyển nhượng 3%? Bao nhiêu tiền cơ?”
“Ba trăm sáu mươi vạn?!”
“Còn có phí công chứng hai mươi tư vạn?”
“Rồi… cái gì mà thuế tem sáu vạn nữa?”
Lục Trầm Ngọc chết đứng, không tin nổi việc thừa kế một căn nhà lại tốn nhiều tiền đến vậy.
Cô tự nhủ: không sao, biệt thự này trị giá tận 1.2 tỷ, bán đi thì cũng đủ bù lỗ.
“Vậy nếu tôi bán nhà, có phải đóng thêm thuế gì nữa không?”
“À, còn phải đóng thuế thu nhập cá nhân 20%.”
“Gì cơ?! Vậy tôi bán 1.2 tỷ là phải đóng 2400 vạn á?!”
Cúp máy rồi, Lục Trầm Ngọc ngồi bấm ngón tay tính toán. Nếu vừa thừa kế vừa bán căn nhà này, tổng cộng sẽ phải chi ra 2790 vạn tiền thuế và phí.
Cộng thêm khoản nợ 260 vạn của bà Lục Minh Việt, tổng cộng là 3050 vạn.
Lấy 1.2 tỷ trừ đi thuế thu nhập cá nhân rồi trừ tiếp 3050 vạn, vẫn còn lại tận 8910 vạn!
Lời to rồi!
Bị con số gần 9000 vạn làm choáng váng, cô cảm thấy 3000 vạn kia cũng chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








