Phòng làm việc của Vân Sơ và công ty của Úc Đình Quân không nằm cùng một hướng, thậm chí chúng còn nằm ở hai phía trái phải đối lập so với căn nhà mà họ đang ở.
Vì vậy không hề có chuyện Úc Đình Quân đi làm về rồi tiện đường ghé qua chỗ cô để xem xét tình hình.
Vậy thì chỉ còn lại một khả năng duy nhất, chính là anh có buổi tiệc xã giao ở gần đây.
Dù sao thì Vân Sơ cũng không dám tự luyến đến mức nghĩ rằng Úc Đình Quân đặc biệt tới thăm mình, hay thậm chí là đón cô tan làm. Anh quá bận rộn và không có thời gian rảnh rỗi như thế, mà cho dù có đi chăng nữa thì anh cũng nên về nhà mới đúng.
Nghe thấy lời này của Vân Sơ, Úc Đình Quân chỉ thản nhiên ừ một tiếng.
Nhận được câu trả lời khẳng định của anh, Vân Sơ không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm, cô khẽ gật đầu rồi hỏi tiếp: "Vậy thì anh—"
Dường như biết Vân Sơ định hỏi gì, Úc Đình Quân nhàn nhạt cắt lời: "Không có gì thú vị nên anh đi trước thôi."
Lúc này vẫn chưa đến tám giờ, vẫn chưa tới thời điểm mà các buổi tiệc xã giao của Úc Đình Quân thường kết thúc.
Vân Sơ: "... Ồ."
Thảo nào.
Chẳng trách người này lại chạy đến phòng làm việc của cô vào lúc hơn bảy giờ tối.
Để tránh việc Vân Sơ hỏi thêm mấy câu vô thưởng vô phạt, Úc Đình Quân đưa mắt quan sát một vòng phòng làm việc rồi hỏi: "Công việc nhiều lắm sao?"
Vân Sơ hơi khựng lại, cô lưỡng lự gật đầu: "Mấy ngày nay em đang phải chạy nước rút cho kịp tiến độ nên có hơi bận một chút."
Úc Đình Quân ngước mắt nhìn cô.
Vân Sơ nói khẽ: "Chỉ bận vài ngày này thôi."
Úc Đình Quân đáp lại một tiếng rồi nhấc chân đi về phía trước.
Vân Sơ ngẩn người trong giây lát rồi vội vàng bước theo sau anh.
Đi đến phòng làm việc riêng của Vân Sơ, Úc Đình Quân đẩy cửa bước vào.
Ánh sáng trong phòng rất sáng sủa, Úc Đình Quân khẽ ngước mắt lên là đã thấy bức tranh vẫn chưa hoàn thiện của Vân Sơ, cùng với vài bức tranh đã hoàn thành được đặt ở bên cạnh.
Úc Đình Quân đi tới trước bức tranh đó, anh cụp mi nhìn chằm chằm vài giây rồi chuyển tầm mắt sang người Vân Sơ: "Hôm nay phải vẽ xong sao?"
Vân Sơ im lặng một lúc rồi thấp giọng nói: "Để mai tiếp tục cũng được ạ."
Nghe vậy, Úc Đình Quân khẽ nhếch môi: "Đói không?"
Vân Sơ: "... Cũng bình thường ạ."
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi hỏi: "Muốn ăn gì?"
"?"
Vân Sơ nhìn thấy Úc Đình Quân lấy điện thoại ra thì mơ hồ hiểu được ý của anh. Cô giữ im lặng một lúc rồi khẽ nói: "Món gì cũng được ạ."
Vân Sơ không hề kén ăn, cô chỉ có món mình thích nhất chứ không có món nào ghét bỏ.
Nghe thấy câu trả lời của cô, Úc Đình Quân cũng không cảm thấy bất ngờ.
Anh nhàn nhạt nói: "Tiếp tục đi."
Vân Sơ: "Hả?"
Cô nhất thời chưa kịp phản ứng với ý đồ của Úc Đình Quân nên vẻ mặt có chút ngơ ngác hỏi lại: "Tiếp tục cái gì cơ?"
Úc Đình Quân: "Vẽ."
Anh nói vô cùng ngắn gọn súc tích: "Bức tranh đó còn bao lâu nữa thì xong?"
Vân Sơ chớp chớp mắt và chợt bừng tỉnh
Cô ước tính một chút rồi đưa cho Úc Đình Quân một mốc thời gian không mấy chắc chắn: "Khoảng một tiếng nữa ạ."
Úc Đình Quân: "Biết rồi."
"……"
Cuộc đối thoại kết thúc khiến phòng làm việc rơi vào trạng thái im lặng trong chốc lát.
Úc Đình Quân bấm điện thoại, Vân Sơ đứng bên cạnh liếc nhìn hai cái rồi quay người trở lại trước bức tranh chưa hoàn thiện.
Lúc ngồi xuống vị trí cũ, Vân Sơ vẫn còn chút chưa kịp thích nghi. Cô không kìm được mà khẽ nghiêng đầu nhìn người đàn ông đang ngồi trên ghế sofa đơn, cô không hiểu hôm nay Úc Đình Quân có ý gì.
Anh định đặt đồ ăn đến phòng làm việc rồi đợi cô vẽ xong mới cùng về sao?
Vân Sơ rất thắc mắc vì anh vừa mới đi công tác về, chẳng lẽ không bận sao?
Cảm nhận được ánh mắt của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ rũ mi mắt nhìn sang.
Sau khi đối mắt với nhau, Úc Đình Quân hỏi: "Sao thế?"
"..." Vân Sơ bừng tỉnh, cô vội vàng lắc đầu: "Không có gì đâu ạ."
Cô mím môi rồi lưỡng lự hỏi: "Anh định ở đây đợi em sao?"
Úc Đình Quân không trả lời trực tiếp câu hỏi của cô mà hỏi ngược lại: "Không tiện sao?"
Vân Sơ: "... Dạ không."
Cô làm gì có lá gan đó chứ.
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi thu hồi ánh mắt đang đặt trên người cô, giọng điệu vô cùng bình tĩnh: "Tối nay anh không bận, đợi em vẽ xong rồi đi."
Vân Sơ hơi khựng lại, cô chậm rãi chớp mắt rồi đáp lời một tiếng, sau đó cũng kéo tầm mắt trở lại bức tranh.
-
Vân Sơ tiếp tục vẽ tranh và không trò chuyện thêm với Úc Đình Quân nữa.
Còn Úc Đình Quân, trong lúc Vân Sơ đang tập trung vẽ tranh thì anh lại một lần nữa dời tầm mắt lên người cô. Anh nhìn người con gái đang dốc toàn bộ tâm trí ở cách đó không xa rất lâu, cho đến khi điện thoại rung lên mới bừng tỉnh.
"……"
Trên màn hình điện thoại có tin nhắn mới hiện lên, Úc Đình Quân bấm vào, đó là tin nhắn từ người bạn Dương Ôn Văn gửi tới: [Về nước rồi à?]
Úc Đình Quân: [Ừ.]
Dương Ôn Văn: [Ra ngoài uống rượu không?]
Úc Đình Quân: [Không rảnh.]
Dương Ôn Văn: [?]
Dương Ôn Văn: [Chẳng phải cậu không bao giờ làm thêm giờ sao?]
Dương Ôn Văn: [Cậu có hẹn ăn tối á?]
Úc Đình Quân: [Ừ.]
Dương Ôn Văn thắc mắc: [Cậu có hẹn ăn tối, vậy tại sao Trợ lý Du của chúng ta lại đang ở quán bar thế này?]
Lúc gửi tin nhắn này, Dương Ôn Văn thuận tay chụp một bức ảnh Du Hướng Văn đang uống rượu ở quán bar gửi cho Úc Đình Quân.
Du Hướng Văn là trợ lý đặc biệt luôn có mặt bất cứ khi nào Úc Đình Quân gọi trong suốt hai mươi tư giờ, chỉ khi anh nghỉ ngơi thì Du Hướng Văn mới được nghỉ.
Khi Úc Đình Quân có tiệc xã giao thì Du Hướng Văn không thể nào được nghỉ phép.
Nhìn thấy tin nhắn Dương Ôn Văn gửi tới, Úc Đình Quân nhướng mày nhưng vẫn vô cùng điềm tĩnh: [Hẹn ăn tối với Vân Sơ.]
Dương Ôn Văn: [...]
Dương Ôn Văn: [...]
Dương Ôn Văn: [Cậu cứ nói thẳng là cậu đi hẹn hò với Vân Sơ không phải nhanh hơn sao?]
Bày đặt nói tiệc tùng gì đó để lừa người ta.
Nếu không phải tính anh ấy vốn hay tò mò thì có lẽ đã thật sự bị Úc Đình Quân qua mặt rồi.
Úc Đình Quân: [Cũng gần như vậy.]
Dương Ôn Văn: [?]
Dương Ôn Văn cạn lời, định bụng hỏi anh rằng, liệu Vân Sơ có biết cậu dùng từ "tiệc xã giao" để miêu tả buổi hẹn hò của hai người không?
Nhưng khi đoạn văn bản đó vừa được soạn ra, Dương Ôn Văn lại xóa đi.
Người khác không biết tình trạng của Úc Đình Quân và Vân Sơ nhưng anh ấy thì biết rất rõ.
Lúc hai người này ở bên nhau, có lẽ thật sự không được tính là hẹn hò. Bởi vì ngay cả mối quan hệ nam nữ cũng không chắc đã được xác lập.
Nghĩ đến đây, Dương Ôn Văn tiện đà hóng hớt: [Tôi vẫn luôn tò mò một chuyện, có thể hỏi không?]
Úc Đình Quân: [Tôi thấy tính tò mò của cậu không cần thiết phải nặng nề như vậy đâu.]
Dương Ôn Văn: [... Đây đâu phải chuyện tôi có thể tự kiểm soát được.]
Úc Đình Quân: [Ồ.]
Dương Ôn Văn cũng lười vòng vo với Úc Đình Quân, anh ấy hỏi thẳng: [Cậu và Vân Sơ định cứ tiếp tục như thế này mãi sao?]
Úc Đình Quân có chút không hiểu ý của Dương Ôn Văn: [Cái gì?]
Nhìn thấy câu trả lời của Úc Đình Quân, Dương Ôn Văn nghi ngờ anh đang giả ngốc. Anh ấy suy nghĩ một chút rồi quyết định đi thẳng vào vấn đề chính: [Tôi nghe nói dạo này Tần phu nhân đã làm quen với không ít thiên kim tiểu thư có độ tuổi tương xứng với cậu đấy.]
Dương Ôn Văn hỏi: [Cậu đừng nói là cậu không biết chuyện này nhé?]
Úc Đình Quân nhìn tin nhắn của Dương Ôn Văn, biểu cảm vẫn không hề thay đổi: [Vừa mới biết.]
Dương Ôn Văn: [... Thật hay giả thế?]
Úc Đình Quân hỏi ngược lại: [Cậu nghĩ sao?]
Đương nhiên Dương Ôn Văn nghĩ lời anh nói là giả.
Chuyện Tần phu nhân đang tìm kiếm những cô gái phù hợp cho Úc Đình Quân thì đa số mọi người trong giới này đều biết, chẳng có lý nào chính chủ như Úc Đình Quân lại không biết.
Cho dù Tần phu nhân vẫn chưa nhắc tới với anh thì cũng đã sớm có người đánh tiếng cho anh rồi.
Nghĩ vậy, Dương Ôn Văn tò mò: [Cậu định xử lý thế nào?]
Úc Đình Quân: [Không xử lý gì cả.]
Dương Ôn Văn không hiểu rõ suy nghĩ của anh lắm: [Ý là sao?]
Úc Đình Quân: [Chuyện của Tần phu nhân thì tôi cần xử lý cái gì chứ?]
Dương Ôn Văn: [???]
Dương Ôn Văn: [... Cậu thật sự không biết ý của Tần phu nhân hay là đang giả vờ thế?]
Úc Đình Quân: [Tôi có nên biết không?]
Câu nói này khiến Dương Ôn Văn nhất thời không biết phải nói gì cho phải.
Úc Đình Quân có nên biết hay không ư?
Hình như biết hay không biết thì cũng vậy thôi.
Dương Ôn Văn suy ngẫm một hồi, cuối cùng gửi cho Úc Đình Quân một câu: [Tôi thấy Tần phu nhân sẽ không dễ dàng buông tha cho cậu đâu.]
Biết Dương Ôn Văn có ý tốt, Úc Đình Quân khẽ cụp mi, nghiêm túc trả lời anh ấy: [Tôi biết rồi.]
Tuy nhiên, anh cũng không lo lắng về phía Tần phu nhân cho lắm.
Úc Đình Quân có đủ năng lực để xử lý những chuyện này.
Dương Ôn Văn: [Được rồi, cậu biết là được, tôi cũng không nói nhiều nữa. Hôm nào dẫn Vân Sơ ra ngoài uống rượu đi, lâu rồi không gặp cô ấy.]
Úc Đình Quân: [?]
Dương Ôn Văn: [... Ý tôi là, lâu rồi không cùng hai người đi uống rượu.]
Úc Đình Quân: [Để sau đi.]
Anh thật sự không muốn dẫn Vân Sơ cùng đi uống rượu với đám người Dương Ôn Văn cho lắm.
"……"
Kết thúc cuộc trò chuyện với Dương Ôn Văn, Úc Đình Quân định đặt điện thoại xuống thì lại nhận được tin nhắn từ Tần phu nhân.
Úc Đình Quân bấm vào, đó là một tấm ảnh chân dung sắc nét của một người phụ nữ lạ mặt.
Anh liếc mắt nhìn qua rồi xóa tấm ảnh đó trong khung chat, sau đó đặt điện thoại xuống.
Phòng làm việc vô cùng yên tĩnh.
Úc Đình Quân ngước mắt lên thấy Vân Sơ vẫn đang vẽ tranh. Anh chăm chú quan sát một lúc và đoán rằng bức vẽ này của cô đã gần hoàn thành.
Ngắm nhìn thêm một lát, Úc Đình Quân đứng dậy rời khỏi phòng làm việc.
-
Vân Sơ không biết Úc Đình Quân rời đi từ lúc nào, đến khi cô vẽ xong bức tranh trước mặt thì anh đã không còn ở trong phòng nữa rồi.
Cô nhìn chiếc ghế sofa đơn trống không một hồi mới đứng dậy khỏi ghế.
Ngồi suốt hơn một tiếng đồng hồ không cử động khiến cô cảm thấy cơ thể mình cứng đờ hẳn đi.
Khẽ cử động một chút cho đỡ mỏi, Vân Sơ đứng dậy đi ra ngoài.
Ban đầu, Vân Sơ cứ ngỡ Úc Đình Quân sẽ ở bên ngoài nghỉ ngơi hoặc hút thuốc gì đó. Úc Đình Quân thỉnh thoảng có hút thuốc, nhưng vì cô không thích mùi khói thuốc nên mỗi khi hút, anh thường ra ngoài trời, những nơi mà Vân Sơ không ngửi thấy được.
Đi ra phía ngoài, Vân Sơ thậm chí còn nhìn ra xa một cái nhưng cũng không thấy bóng dáng Úc Đình Quân đâu.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ đen kịt, có vài giây ngẩn ngơ—
Úc Đình Quân đi rồi sao?
Anh đi từ lúc nào vậy.
Người này đi sao cũng không nói một tiếng nào thế nhỉ.
Vân Sơ thầm nghĩ, trong lòng thoáng có chút không vui.
Nhưng rất nhanh sau đó cô lại tự trấn an bản thân.
Úc Đình Quân đến hay đi thật sự không cần thiết phải nói với cô.
Họ cũng chẳng phải là người yêu chính thức gì của nhau, anh không có nghĩa vụ phải báo cáo hành tung cho cô biết.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ khẽ thở hắt ra một hơi.
Cô đứng yên tại chỗ khoảng nửa phút rồi quay lại phòng làm việc, quyết định sửa lại bức tranh một chút. Dù sao cô cũng không vội về.
Đi vệ sinh xong rồi quay lại chỗ ngồi, Vân Sơ vừa định cầm bút vẽ lên thì tiếng gõ cửa vang lên.
Vân Sơ theo bản năng quay đầu lại, cô và người đàn ông đang xách túi đồ ăn của nhà hàng đứng ở cửa nhìn nhau trân trân.
Vài giây sau, Vân Sơ bừng tỉnh hỏi: "Anh vẫn chưa đi sao?"
"?"
Câu hỏi này khiến Úc Đình Quân có chút thắc mắc, anh hơi nheo mắt rồi trầm giọng hỏi: "Em rất mong anh đi sao?"
Vân Sơ chạm phải ánh mắt đen sâu thẳm của anh thì hơi thở khẽ nghẹn lại, cánh môi mấp máy: "Em... không có."
Cô chỉ là hiểu lầm anh đã đi rồi thôi.
Úc Đình Quân cụp mi nhìn dáng vẻ rũ mắt của cô là đã có thể đoán được cô đang nghĩ gì.
Anh im lặng rồi khẽ cười nhạt một tiếng, chuyển sang chủ đề khác: "Vẫn chưa vẽ xong à?"
Vân Sơ ngẩn người rồi vội vàng lắc đầu: "Vẽ xong rồi ạ."
"Ăn cơm đi." Nhận được câu trả lời của cô, Úc Đình Quân đặt bữa tối vừa mang tới xuống: "Không ăn là nguội mất đấy."
Vân Sơ ừ một tiếng rồi đi tới ngồi xuống cạnh bàn trà chỗ anh, cô nhìn cái tên nhà hàng trên túi đồ ăn mà anh mang đến: "Anh lái xe tới đó lấy à?"
Nếu cô nhớ không lầm thì nhà hàng mà Úc Đình Quân gọi món tối nay vốn không có dịch vụ giao hàng.
Úc Đình Quân: "Anh bảo quản lý của họ mang qua."
Chỉ là đối phương không tìm được phòng làm việc của Vân Sơ nên Úc Đình Quân bất đắc dĩ phải đích thân ra ngoài đón một chuyến.
Tuy nhiên những chi tiết nhỏ nhặt này Úc Đình Quân không có ý định nói với Vân Sơ.
Nghe vậy, Vân Sơ chậm chạp gật đầu rồi không hỏi thêm gì nữa.
Cả hai khi ăn cơm đều không thích nói chuyện, Vân Sơ vốn dĩ là người ít nói, còn Úc Đình Quân là do thói quen hình thành từ nhỏ.
Hai người ăn uống thong thả và yên lặng, sau khi ăn xong thì Vân Sơ chịu trách nhiệm dọn dẹp.
Dọn dẹp xong xuôi, Vân Sơ nhìn về phía Úc Đình Quân: "Giờ chúng ta về sao?"
Úc Đình Quân khẽ nghiêng đầu liếc nhìn vị trí làm việc của cô: "Làm xong hết chưa?"
"Chưa ạ, nhưng có thể để lại ngày mai." Vân Sơ nói.
Úc Đình Quân đã hiểu, sau đó anh đứng dậy: "Đi thôi."
Gió đêm thổi rất mạnh, cửa phòng làm việc vừa mở ra, Vân Sơ đã cảm thấy mình như bị một cái tát của gió tạt thẳng vào mặt.
Mũi cô thấy ngứa ngáy rồi không kìm được mà hắt hơi một cái.
Úc Đình Quân đi bên cạnh nghe thấy thì khẽ nhíu mày.
Anh dừng bước chân lại một chút, nghiêng đầu nói: "Em ở bên trong đợi anh."
Lời này của Úc Đình Quân nói ra có chút không đầu không cuối khiến Vân Sơ ngơ ngác: "Cái gì cơ?"
Úc Đình Quân giơ tay nắm lấy cổ tay cô, kéo cô trở lại phòng làm việc ấm áp, giọng nói trầm thấp dịu dàng: "Anh đi đánh xe qua đây."
Vân Sơ ngẩn ngơ: "Không cần đâu ạ."
Cô từ chối đề nghị của Úc Đình Quân rồi khẽ nói: "Em cùng anh đi ra bãi đỗ xe."
Cô không muốn ở lại phòng làm việc một mình, cũng không yếu đuối đến mức không chịu nổi gió lạnh hay không thể đi bộ ra bãi đỗ xe.
Úc Đình Quân nhướng mày, ánh mắt nhìn thẳng vào người cô: "Em chắc chứ?"
Vân Sơ đối diện với ánh mắt rực cháy của anh, hàng mi khẽ rung động rồi nhẹ nhàng ừ một tiếng: "Em chắc chắn."
Dù nói vậy nhưng Úc Đình Quân vẫn từ chối cô: "Không cần đâu."
Cô chắc chắn, nhưng anh không cần.
Vân Sơ: "..."
Tác giả có lời muốn nói:
----------------------
Vân Sơ: Sau này anh đừng có trách em không đi cùng anh đấy nhé.
Úc tổng: …
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



