Trong phòng làm việc bỗng chốc im lặng, Vân Sơ sau khi nghe rõ những lời Úc Đình Quân nói thì nửa ngày trời cũng không lên tiếng, cô cứ thế ngơ ngác nhìn anh mà quên mất cả phản ứng.
Úc Đình Quân rũ mắt nhìn cô rồi khẽ nhướng mày: "Sao thế?"
Vân Sơ hoàn hồn lại và khẽ chớp mắt: "... Không có gì."
Cô vốn dĩ cứ ngỡ rằng Úc Đình Quân sẽ giận mình.
Bởi vì hai chữ "đại học" kia.
Vừa rồi lúc xuống xe, tâm trạng của Úc Đình Quân cũng rõ ràng là không được ổn cho lắm.
Vân Sơ đã từng đoán rằng Úc Đình Quân sẽ không chấp nhặt với mình quá nhiều, hoặc ít nhất là không tính toán quá lâu.
Thế nhưng cô lại không ngờ rằng anh lại vào studio và bước tới phòng làm việc của cô nhanh đến thế, thậm chí anh còn nói ra một câu đầy mập mờ như vậy.
Úc Đình Quân nhìn biểu cảm thay đổi trên mặt Vân Sơ nên có thể đoán được cô đang nghĩ gì.
Anh giơ tay lên rồi không nhịn được mà búng nhẹ vào trán cô: "Cứ làm việc tiếp đi, không cần bận tâm đến anh đâu."
Nói đoạn, anh hơi hất cằm về phía bàn làm việc không xa kia rồi hỏi: "Máy tính có thể cho anh mượn dùng một lát không?"
"... Được ạ." Vân Sơ trả lời anh: "Anh cứ tự nhiên."
Úc Đình Quân khẽ gật đầu rồi sải bước về phía bàn máy tính.
Vân Sơ nhìn anh ngồi xuống mới thu hồi tầm mắt để quay lại trước bảng vẽ làm nốt công việc.
Vừa ngồi xuống thì Úc Đình Quân đã hỏi cô: "Có muốn uống cà phê không?"
"Được ạ." Vân Sơ nói: "Nhưng ở chỗ này không đặt được cà phê ở quán của Tư Niệm đâu."
Công ty của Úc Đình Quân ở gần quán của Tư Niệm hơn, còn chỗ của Vân Sơ thì xa hơn rất nhiều, thế nên cô không thể đặt giao hàng từ tiệm cà phê của Tư Niệm tới đây.
Úc Đình Quân ngước mắt lên và nhìn thẳng vào cô: "Muốn uống ở quán Tư Niệm sao?"
Vân Sơ nhìn lại anh rồi im lặng vài giây mới trả lời: "Cũng có một chút."
Thật ra cô cũng không phải đặc biệt muốn uống, chỉ là trong lúc này, Vân Sơ muốn đưa ra một yêu cầu hơi quá đáng với Úc Đình Quân. Không hiểu sao trong thâm tâm cô lại cảm thấy anh nhất định sẽ chiều ý mình.
Úc Đình Quân mỉm cười rồi nhìn thẳng vào mắt cô và trầm giọng nói: "Được."
“Anh sẽ sắp xếp người mang tới.”
Nhận được lời hồi đáp của Úc Đình Quân, Vân Sơ cố kìm nén khóe môi đang muốn nhếch lên của mình lại rồi gật đầu: "Vậy em làm việc đây."
Úc Đình Quân: "Làm đi."
"..."
Úc Đình Quân gửi cho tài xế một tin nhắn và bảo anh ta đến tiệm cà phê của Tư Niệm mua hai cốc mang về đây.
Sau khi nhận được phản hồi từ tài xế, Úc Đình Quân đặt điện thoại xuống rồi mở máy tính của Vân Sơ ra để chuẩn bị xử lý một vài email khẩn cấp.
Máy tính của Vân Sơ dùng để làm việc nên màn hình được sắp xếp vô cùng gọn gàng và sạch sẽ.
Sau khi Úc Đình Quân mở lên thì WeChat của cô đã được tự động đăng nhập.
Tuy nhiên, tài khoản đăng nhập trên máy tính này lại là WeChat dùng cho công việc của cô.
Úc Đình Quân không có hứng thú với WeChat của cô cho lắm.
Ừm...
Cũng không thể nói là không có hứng thú, mà là Úc Đình Quân tôn trọng Vân Sơ. Anh muốn biết điều gì thì sẽ trực tiếp hỏi cô chứ không phải lén lút kiểm tra lịch sử trò chuyện khi cô không biết.
Tương tự như vậy, Vân Sơ cũng chưa bao giờ hỏi Úc Đình Quân những câu hỏi tương tự.
Thậm chí cô còn chẳng thèm tò mò xem người phụ nữ thỉnh thoảng gọi điện cho Úc Đình Quân là ai. Nghĩ đến đây, Úc Đình Quân còn cảm thấy có chút mỉa mai.
Không biết là Vân Sơ quá tin tưởng anh, hay là cô thật sự không quan tâm nữa.
Nghĩ tới đây, Úc Đình Quân khẽ nâng mí mắt lên nhìn người đang ngồi nghiêng về phía mình.
Vân Sơ đang vẽ tranh, đôi lông mày cô rũ xuống khiến khuôn mặt nhìn nghiêng trông thật yên bình và dịu dàng. Trên người Vân Sơ luôn toát ra một cảm giác mong manh khó tả, cảm giác này là bản sắc riêng của cô mà người khác có bắt chước thế nào cũng không giống được.
Úc Đình Quân nhìn một hồi lâu mới thu hồi ánh mắt.
Anh vừa mới kéo sự chú ý trở lại màn hình máy tính thì phía trên bỗng hiện ra thông báo có tin nhắn mới. Úc Đình Quân khẽ liếc mắt nhìn qua nội dung tin nhắn đó.
Một lát sau, Úc Đình Quân cầm điện thoại lên rồi nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng làm việc.
Vân Sơ không hề hay biết gì.
Cô không chỉ không phát hiện ra Úc Đình Quân ra khỏi phòng lúc nào mà cũng chẳng biết anh quay lại từ khi nào nữa.
Mãi đến khi Úc Đình Quân đặt cốc cà phê ở vị trí cách đó không xa, Vân Sơ mới sực tỉnh: "Đến rồi à?"
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi nhìn bức tranh cô vừa sửa xong và lơ đãng hỏi: "Khách hàng đang cần rất gấp sao?"
Vân Sơ nhìn theo tầm mắt của anh rồi do dự vài giây: "Vâng, đơn hàng này cũng đặt được một thời gian rồi ạ."
Úc Đình Quân nhìn vẻ mặt thản nhiên của cô rồi gật đầu: "Khi nào thì giao?"
"Ngày mai ạ." Vân Sơ trả lời.
Nghe vậy, Úc Đình Quân không hỏi thêm gì nữa mà chỉ giơ tay chỉ vào cốc cà phê bên cạnh: "Nghỉ ngơi một lát rồi hãy làm tiếp."
Vân Sơ nghiêng đầu và nhìn thấy cà phê cùng với bánh ngọt.
Đôi mắt cô sáng bừng lên, khóe môi khẽ cong lại: "Cảm ơn anh."
Úc Đình Quân liếc nhìn cô một cái nhưng không đáp lời.
Sau khi uống cà phê và ăn bánh ngọt xong, Vân Sơ lại tiếp tục làm việc, Úc Đình Quân cũng quay trở lại bàn máy tính để bận rộn.
Cả hai cứ thế bận rộn đến hơn tám giờ tối thì Vân Sơ mới hoàn thành xong tất cả các yêu cầu sửa đổi mà phía Triệu Minh Kiệt đưa ra. Sau khi làm xong, cô chụp ảnh lại rồi nhắn cho Dương Khả Giai một tiếng để cô ấy hẹn thợ đến mang tranh giao cho Triệu Minh Kiệt vào ngày mai.
Làm xong xuôi mọi việc, hai người mới cùng nhau rời khỏi studio.
Khi đã quay lại trong xe, Úc Đình Quân hỏi Vân Sơ: "Đói không? Buổi tối em muốn ăn gì?"
Vân Sơ thắt dây an toàn và suy nghĩ một lát, sau đó cô quay sang nhìn anh: "Anh có muốn ăn mì không?"
"..."
Úc Đình Quân hơi nheo mắt: "Hửm?"
Vân Sơ ngước mắt nhìn anh, đôi mắt cô sáng trong và dịu dàng đến mức khiến người ta căn bản không có cách nào để từ chối.
"Về nhà ăn được không anh?"
Tay nghề nấu nướng của cô không thể coi là xuất sắc nhưng cô biết nấu mì. Trình độ nấu mì của Vân Sơ cũng khá ổn.
Úc Đình Quân ngẩn ra một chút, khi nhìn vào đôi mắt tràn đầy mong chờ của cô, anh bỗng thất thần mất nửa giây mới lên tiếng hỏi: "Không mệt sao?"
"Cũng bình thường ạ." Vân Sơ thành thật trả lời.
Úc Đình Quân đáp lại: "Anh sao cũng được."
Vân Sơ hiểu ý và dứt khoát nói: "Vậy thì về nhà ăn thôi."
Cô đã chốt hạ như vậy nên Úc Đình Quân cũng không có ý kiến gì thêm.
-
Trên đường về, bầu không khí rõ ràng là tốt hơn hẳn so với lúc từ sân bay đến studio.
Vân Sơ nhìn những ngọn đèn đường lung linh bên ngoài cửa sổ và cảm thấy tâm trạng thoải mái hơn rất nhiều.
Chưa đầy nửa tiếng sau, cả hai đã về đến nhà.
Vừa vào nhà, Vân Sơ đã đi thẳng vào bếp, Úc Đình Quân đi theo sau cô, khi thấy dáng vẻ đầy hứng khởi của cô thì anh khẽ nhếch môi: "Có cần anh giúp gì không?"
Vân Sơ quay đầu lại nhìn anh: "Không cần đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
Thực phẩm trong tủ lạnh có khá nhiều.
Vân Sơ đảo mắt nhìn một vòng rồi hỏi Úc Đình Quân: "Anh muốn ăn mì tương đen hay là mì thịt bò?"
Úc Đình Quân: "Cái nào cũng được."
Vân Sơ bị câu trả lời của anh làm cho nghẹn lời, cô không mấy hài lòng mà lườm anh một cái: "Không có lựa chọn 'cái nào cũng được'."
Úc Đình Quân bật cười rồi im lặng một chút mới nói: "Mì tương đen đi."
Vân Sơ hơi sững lại và có chút bất ngờ.
Bất chợt cô nhớ lại một chuyện. Trước đây thật ra cô không biết làm mì tương đen, và cô cũng chẳng mấy khi thích ăn món này.
Đó là vào khoảng đầu mùa đông năm ngoái, do thời tiết chuyển mùa nên nhiệt độ giảm sâu khiến Úc Đình Quân không cẩn thận bị cảm lạnh. Sau khi bị ốm, anh đặc biệt thích hành hạ người khác, tính tình cũng trở nên vô cùng khó chịu.
Tất nhiên, bình thường anh cũng chẳng hiền lành gì cho cam.
Nhưng khi bị bệnh, tính khí của anh rõ ràng là tệ hơn và khó chiều hơn nhiều.
Anh đã ốm mấy ngày trời và chẳng muốn ăn gì cả.
Dì Phương đã đổi đủ mọi món để nấu cho anh nhưng Úc Đình Quân chỉ ăn được hai miếng là thôi.
Có một buổi tối nọ, dì Phương đã về rồi, Úc Đình Quân đột nhiên nói với Vân Sơ là anh thấy đói.
Vân Sơ vốn biết làm vài món đơn giản. Lúc đó cô hơi ngẩn ra và theo bản năng hỏi một câu: "Anh muốn ăn gì ạ?"
Úc Đình Quân nhìn cô rồi im lặng một lát mới nói: "Mì tương đen."
Nói xong mà thấy Vân Sơ vẫn chưa phản ứng gì.
Anh lại bồi thêm một câu: "Có biết làm không?"
"..."
Vân Sơ im lặng trong chốc lát: "Em có thể học thử một chút."
Cô cũng không quên tiêm phòng trước cho Úc Đình Quân: "Nếu em làm không ngon thì để em đặt đồ ăn bên ngoài cho anh nhé?"
Vẻ mặt Úc Đình Quân có chút mệt mỏi, anh ừ một tiếng: "Được."
Anh nhìn Vân Sơ đang có vẻ rất căng thẳng rồi chậm rãi nói: "Anh không yêu cầu cao quá đâu, chỉ cần có chút hương vị là được rồi."
Lúc đang ốm, anh thật sự chỉ muốn ăn thứ gì đó có vị một chút. Đồ ăn dành cho người bệnh mà dì Phương làm quả thực quá mức thanh đạm, thanh đạm đến mức ngay cả vị muối cũng nhạt nhẽo.
Vân Sơ đồng ý rồi quay người định vào bếp chuẩn bị món mì tương đen.
Cô vừa mới vào bếp không lâu thì Úc Đình Quân đã từ trên lầu đi xuống. Thấy anh xuất hiện ở cửa bếp, Vân Sơ cảm thấy vô cùng khó hiểu: "Sao anh lại xuống đây?"
Úc Đình Quân lười biếng nâng mí mắt lên: "Anh xuống để giám sát."
Vân Sơ hơi nghẹn lời, vốn định đuổi anh đi nhưng cuối cùng vẫn thôi.
Cô để mặc cho Úc Đình Quân đứng ở cửa bếp nhìn mình luống cuống tay chân mới nấu xong được một bát mì tương đen.
-
Nghĩ đến bát mì tương đen của hơn một năm trước, Vân Sơ không kìm được mà gọi tên anh: "Úc Đình Quân."
"Hửm?" Úc Đình Quân vẫn giống như hơn một năm trước, anh đứng ở cửa và nhìn cô chăm chú.
Vân Sơ mím môi rồi cúi mắt hỏi: "Bát mì tương đen lần đầu tiên em làm đó, mùi vị thật sự ổn chứ ạ?"
Lúc đó Vân Sơ vừa làm xong và còn chưa kịp nếm thử thì Úc Đình Quân đã cầm lấy bát mì đi mất.
Khi Úc Đình Quân ăn, Vân Sơ ngồi đối diện để chờ đợi lời nhận xét của anh. Cô thấy anh ăn một miếng rồi mới hỏi xem mùi vị thế nào.
Úc Đình Quân ngước mắt nhìn cô, dưới ánh mắt đầy lo lắng của cô, anh thong thả nói: "Cũng được."
Vân Sơ vẫn giữ thái độ hoài nghi, cô ngơ ngác nhìn Úc Đình Quân và không mấy tin tưởng: "Thật không anh?"
Úc Đình Quân lạnh lùng ừ một tiếng.
Vân Sơ ngạc nhiên, trầm mặc một lúc rồi bảo: "Để em nếm một miếng thử xem."
"..."
Cô định ghé sát lại để ăn một miếng thì bị Úc Đình Quân từ chối. Anh gọi tên cô với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Vân Sơ."
Vẻ mặt Vân Sơ đầy ngơ ngác: "Gì ạ?"
"Chẳng lẽ em không thấy mình có hơi quá đáng sao." Úc Đình Quân hỏi cô.
Vân Sơ chớp mắt: "Ý anh là gì ạ?"
Cô đã làm gì quá đáng đâu chứ.
Úc Đình Quân vừa trộn bát mì tương đen vừa ung dung trả lời cô: "Tranh giành đồ ăn với người bệnh mà còn không tính là quá đáng sao?"
Vân Sơ bị những lời này của anh làm cho cứng họng, môi cô mấp máy định nói gì đó nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc.
"Em không có ý đó đâu." cô giải thích một câu: "Thôi bỏ đi, anh ăn tiếp đi."
Vốn dĩ cô cũng không đói, cô chỉ muốn biết xem bát mì tương đen mình làm lần đầu tiên có vị như thế nào thôi.
Úc Đình Quân: "Ừ."
Anh nhìn Vân Sơ: "Nếu em muốn ăn thì nấu thêm một bát nữa."
Vân Sơ: "... Em cũng không muốn ăn lắm."
Cô từ chối đề nghị của Úc Đình Quân và nhìn anh giải quyết bát mì tương đen đó một cách nhanh chóng.
Bây giờ nhớ lại, Vân Sơ lại không nhịn được mà hỏi lần nữa——
Cô thật sự rất muốn biết mùi vị lúc đó như thế nào.
Úc Đình Quân không ngờ cô lại hỏi về chuyện từ lâu như vậy, anh nhìn dáng vẻ đầy tò mò của cô thì bất giác bật cười đầy bất lực: "Chẳng phải trước đây anh đã trả lời em rồi sao?"
"Em cảm thấy anh đang lừa em thôi." Vân Sơ nói.
Bởi vì bát mì tương đen lần thứ hai cô làm, cô đã nếm thử và cảm thấy nó rất bình thường.
Úc Đình Quân: "..."
Anh nhìn biểu cảm lúc này của Vân Sơ, đôi lông mày khẽ nhướng lên rồi trầm giọng nói: "Không có."
Anh sẽ không lừa cô đâu.
Có lẽ bát mì tương đen đó đối với người khác thì không ngon.
Nhưng đối với Úc Đình Quân thì bát mì tương đen đó chính là món ngon nhất.
Vân Sơ nghi hoặc: "Anh chắc chứ?"
"Ừm." Úc Đình Quân bước tới bên cạnh cô, nhân lúc cô không chú ý mà khẽ chạm vào môi cô để đưa ra câu trả lời khẳng định: "Chắc chắn."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)