Nghe rõ lời Úc Đình Quân nói, Vân Sơ cúi đầu nhìn chú mèo nhỏ trong lòng.
Im lặng vài giây, ánh mắt cô sâu thẳm nhìn người bên kia ống kính và hỏi: "Nó béo chỗ nào cơ chứ?"
Cô lên tiếng bênh vực chú mèo nhỏ: "Nó chỉ là hơi nhiều lông một chút thôi mà."
Úc Đình Quân hỏi: "Vậy sao?"
Anh nhìn chằm chằm vào con mèo rồi nhận xét: "Trông nó cứ tròn trùng trục ấy."
"Tròn trịa mới đáng yêu chứ." Vân Sơ lườm anh một cái: "Anh thì hiểu cái gì."
Úc Đình Quân: "..."
Anh hơi nghẹn lời một chút rồi ngước mắt nhìn Vân Sơ: "Em thích à?"
"Thích chứ." Vân Sơ trả lời anh mà không cần suy nghĩ nhiều.
Úc Đình Quân khẽ ừ một tiếng đầy ẩn ý.
Nhận ra sự khác thường của Úc Đình Quân, Vân Sơ ngẩn người vài giây rồi vội vàng bổ sung: "Nhưng mà em không muốn nuôi đâu."
Úc Đình Quân: "Hửm?"
Anh nhìn Vân Sơ với vẻ hơi ngạc nhiên: "Tại sao?"
Thích tại sao lại không nuôi?
Vân Sơ suy nghĩ một chút rồi trả lời anh: "Nuôi thú cưng cũng giống như nuôi con nhỏ vậy, đã nuôi thì phải có trách nhiệm. Hiện tại em vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để nuôi thú cưng đâu."
Mặc dù nói thế này nghe có vẻ hơi tự luyến, nhưng để tránh việc Úc Đình Quân đột nhiên mang chó mèo về, Vân Sơ cảm thấy mình nên nói trước với anh một tiếng thì hơn.
Cô đúng là rất thích động vật nhỏ, cả chó lẫn mèo đều thích.
Nhưng hiện tại, cô vẫn chưa có ý định nuôi chúng.
Vân Sơ của bây giờ, nhìn qua thì thấy mọi thứ đều đang rất ổn định.
Nhưng thực tế lại không hẳn như vậy.
Cô hiểu rất rõ rằng mình và Úc Đình Quân chẳng biết sẽ chia tay vào lúc nào. Nếu hai người thực sự nuôi thú cưng thì đến lúc đó biết phải làm sao.
Tất nhiên, suy nghĩ này cũng liên quan đến tính cách của Vân Sơ.
Nói tóm lại là hiện tại cô sẽ không nuôi thú cưng.
Nghe vậy, Úc Đình Quân ngước mắt lên và trầm giọng hỏi: "Cần phải chuẩn bị những gì?"
"?"
Vân Sơ bị câu hỏi của anh làm cho đứng hình, cô im lặng một lát rồi đáp: "Rất khó để giải thích cho anh hiểu."
Úc Đình Quân á khẩu, anh mỉm cười bất lực: "Thật sự không muốn nuôi sao?"
"Không muốn." Vân Sơ trả lời anh, đồng thời xác nhận lại: "Không phải anh bị dị ứng lông chó mèo sao?"
Nếu trí nhớ của Vân Sơ không lầm thì Úc Đình Quân cũng giống như cha mình là Úc Dật Minh, đều bị dị ứng với lông chó mèo.
Cũng chính vì thế mà bà Tần dù rất thích động vật nhỏ nhưng cũng không mang chó mèo về nhà nuôi.
Úc Đình Quân dĩ nhiên không quên chuyện mình bị dị ứng, chỉ là anh cảm thấy tình trạng này vẫn có cách giải quyết.
Nếu Vân Sơ thực sự muốn nuôi thì trong nhà có thể nuôi một con, anh chỉ cần ít tiếp xúc với nó là được.
Nhưng khi nhìn thấy thái độ kiên định của Vân Sơ, Úc Đình Quân cũng không miễn cưỡng, anh thản nhiên gật đầu: "Cũng có một chút."
Vân Sơ: "..."
Cái gì mà có một chút, có là có chứ.
Cô lườm Úc Đình Quân một cái đầy vẻ không tán thành rồi quyết định lảng sang chuyện khác: "Anh còn chưa đi tắm sao?"
Úc Đình Quân: "Vẫn còn sớm mà."
Vân Sơ nghẹn lời, cô nhìn thời gian rồi nói: "... Đã nửa đêm rồi đấy."
Úc Đình Quân mỉm cười, anh nghe ra ẩn ý của cô nên không nhịn được mà hỏi: "Em chán gọi điện thoại cho anh đến vậy sao?"
Nghe câu này, Vân Sơ lập tức kêu oan: "Úc tổng, có phải anh đang suy nghĩ hơi nhiều quá rồi không?"
Hai người nhìn nhau, Úc Đình Quân nhướng mày rồi đột nhiên hỏi: "Em không định hỏi thăm tình hình của Tần Gia Âm sao?"
Vân Sơ ngẩn ra, cô thuận miệng hỏi theo: "Mọi chuyện thế nào rồi?"
Úc Đình Quân cố ý hỏi lại: "Cái gì thế nào cơ?"
"Cái anh chàng đó ấy." Vân Sơ hỏi: "Ngoài đời có đẹp trai không? Có khác biệt nhiều so với trong ảnh không?"
Tần Gia Âm từng cho Vân Sơ xem ảnh và cả video của anh chàng đó. Chỉ là hiệu ứng trong ảnh và video trông hơi kỳ lạ, nên sau khi xem xong, Vân Sơ cũng chẳng nhớ nổi mặt mũi anh ta ra sao.
Úc Đình Quân đáp: "Bình thường thôi."
"Bình thường thôi á?" Vân Sơ kinh ngạc: "Thật hay giả vậy?"
Úc Đình Quân liếc nhìn cô: "Thật đấy, lúc về Tần Gia Âm đã hủy theo dõi người ta luôn rồi."
Vân Sơ: "..."
Cô im lặng một lát rồi ngạc nhiên nhướng mày: "Tại sao chứ?"
Úc Đình Quân thuật lại lời của Tần Gia Âm: "Em ấy nói đối phương là kẻ lừa đảo qua ảnh và video."
Nghe vậy, Vân Sơ bật cười thành tiếng, đôi mắt cong lên: "Phóng đại đến mức đó luôn sao?"
Úc Đình Quân gật đầu: "Đúng vậy."
Vân Sơ mỉm cười, khóe môi hơi nhếch lên: "Em thấy hơi tội nghiệp cho Gia Âm rồi đấy."
"Không cần phải thương hại em ấy đâu." Úc Đình Quân nói: "Là do em ấy quá ngây thơ mà thôi."
Vân Sơ không nói nên lời, cô liếc xéo anh một cái đầy vẻ không đồng tình: "Úc tổng, dù sao cô ấy cũng là em gái anh, anh không thể khách sáo hơn một chút được à?"
Úc Đình Quân thẳng thắn: "Anh không nói cho người khác biết lý do em ấy về nước đã là khách sáo lắm rồi."
Câu này khiến Vân Sơ không thể nào phản bác lại được.
Cô mấp máy môi, ánh mắt ai oán liếc nhìn Úc Đình Quân: "Anh đừng để cô ấy nghe thấy mấy lời này."
Nếu để Tần Gia Âm biết được, chắc chắn cô ấy sẽ đau lòng lắm.
Bị Vân Sơ nói như vậy, Úc Đình Quân cũng không hề tức giận.
Anh thản nhiên đáp một tiếng: "Sẽ không đâu."
Hai người cứ thế tán gẫu với nhau.
Chú mèo con rúc trong lòng Vân Sơ hồi lâu, cuối cùng chịu không nổi nữa nên đã chui ra rồi rời đi.
Mèo con đi chưa được bao lâu thì Chi Tiếu Văn cũng đã làm xong việc.
Vân Sơ vội vàng chào tạm biệt Úc Đình Quân: "Em đi ngủ đây, tạm biệt nhé."
Bỏ lại câu nói đó, Vân Sơ cũng chẳng đợi Úc Đình Quân kịp phản ứng đã trực tiếp ngắt cuộc gọi video.
"..."
-
Chi Tiếu Văn từ trong phòng làm việc bước ra, nhìn thấy điện thoại Vân Sơ vừa đặt xuống, cô ấy hơi khó tin nhìn thời gian rồi hỏi: "Hai người gọi điện cho nhau cả tiếng đồng hồ luôn à?"
Lúc Vân Sơ gọi video cho Úc Đình Quân, cô đã có nói qua với Chi Tiếu Văn một tiếng.
Vì vậy Chi Tiếu Văn nắm rất rõ thời gian cụ thể.
Vân Sơ kêu lên một tiếng rồi chớp mắt hỏi: "Có lâu vậy sao?"
Chi Tiếu Văn nói: "Cậu cứ xem thời gian cậu nhắn tin cho tớ là biết ngay có hay không thôi."
Vân Sơ cứng họng.
Chi Tiếu Văn nhìn cô đầy vẻ khó hiểu: "Cậu cũng chỉ có một đêm không về nhà, chẳng lẽ Úc Đình Quân quản cậu chặt đến vậy sao?"
Cô ấy lầm bầm: "Sao thế, không lẽ anh ấy sợ tớ sẽ bắt cóc cậu đi luôn chắc."
"Cậu nghĩ nhiều rồi." Vân Sơ bật cười: "Anh ấy chỉ đơn thuần là uống quá chén thôi."
Tuy lúc nãy cô không hỏi Úc Đình Quân, nhưng qua giọng điệu và thần thái khi anh nói chuyện, Vân Sơ biết chắc chắn buổi tối anh đã uống rượu, hơn nữa còn uống không ít.
Chi Tiếu Văn nhướng mày, vừa làm vệ sinh cá nhân vừa nói chuyện với cô: "Úc tổng lúc say thì sẽ nói nhiều hơn à?"
Vân Sơ gật đầu: "So với bình thường thì đúng là nhiều hơn một chút."
Đây cũng là điều mà Vân Sơ dần dần khám phá ra sau hai năm ở bên cạnh Úc Đình Quân.
Nghe vậy, Chi Tiếu Văn không nhịn được cười: "Nói như thế thì thỉnh thoảng Úc tổng cũng khá đáng yêu đấy chứ."
Vân Sơ dở khóc dở cười: "Như vậy mà cũng được coi là đáng yêu sao?"
Chi Tiếu Văn cũng không chắc chắn, cô ấy trầm tư vài giây rồi nhìn Vân Sơ: "Không tính là đáng yêu sao?"
Vân Sơ suy nghĩ một lát rồi đáp: "... Nếu nói là đáng yêu thì cũng có thể coi là như vậy."
Hai người vừa nói vừa nhìn nhau cười.
Họ không thảo luận quá nhiều về Úc Đình Quân. Khi hội chị em tụ tập, chủ đề không thể chỉ xoay quanh đàn ông được.
Sau khi nói vài câu về Úc Đình Quân, Chi Tiếu Văn liền chuyển chủ đề sang tám chuyện thiên hạ với Vân Sơ.
Ngủ ở chỗ Chi Tiếu Văn, Vân Sơ chẳng lo lắng điều gì, chỉ lo mình sẽ không ngủ đủ giấc mà thôi.
Lần nào hai người ngủ cùng nhau cũng sẽ trò chuyện đến lúc mắt không mở ra nổi nữa mới mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Sáng sớm ngày hôm sau, Vân Sơ bị con mèo của Chi Tiếu Văn làm cho thức giấc.
Chú mèo nhỏ nhảy lên giường rồi kêu "meo meo" ngay bên cạnh đầu cô.
Khi Vân Sơ mở mắt ra, đầu óc vẫn còn hơi mơ hồ.
Cô ngẩn người một lát rồi bế mèo con vào lòng cho tỉnh táo hẳn, sau đó mới bò dậy đi cho nó ăn.
Không lâu sau, Chi Tiếu Văn cũng đã thức dậy.
Thấy Vân Sơ và mèo con đang chơi trong phòng khách, Chi Tiếu Văn ngáp một cái rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh: "Sao hôm nay cậu dậy sớm thế?"
Vân Sơ thành thật trả lời: "Bị con mèo của cậu làm cho tỉnh giấc đấy."
Chi Tiếu Văn: "..."
Cô ấy hơi bối rối, nhìn chú mèo nhỏ đang nằm bên cạnh: "Chuyện đó thì không thể trách tớ được rồi."
Vân Sơ "hừm" một tiếng: "Không trách cậu."
Cô bế chú mèo nhỏ vào lòng, xoa xoa đầu nó rồi nói: "Lát nữa tớ về đây."
Chi Tiếu Văn ngẩn người: "Có việc gì sao?"
Vân Sơ gật đầu: "Em họ của Úc Đình Quân nhắn tin cho tớ, nói chiều nay có một triển lãm nghệ thuật và muốn đi xem."
Chi Tiếu Văn chớp chớp mắt, sắp xếp lại logic một chút: "Muốn cậu đi cùng cô ấy à?"
Vân Sơ: "Ừm."
"Vậy thì cũng có thể ăn sáng xong rồi mới về mà." Chi Tiếu Văn đề nghị.
Vân Sơ liếc nhìn cô ấy: "Thôi không cần đâu, Úc Đình Quân nói họ đang trên đường tới đây rồi, bọn tớ sẽ ra ngoài ăn trà sáng."
"?"
Chi Tiếu Văn nhướng mày: "Úc tổng cũng đi sao?"
Vân Sơ gật đầu: "Hôm nay là cuối tuần, chắc là anh ấy không bận việc gì."
"Chắc là không đơn giản như thế đâu nhỉ?" Chi Tiếu Văn nhìn Vân Sơ đầy ẩn ý.
Vân Sơ nhìn lại: "Cậu có ý gì?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, Chi Tiếu Văn khẽ cười: "Cậu cứ từ từ mà đoán đi."
Chi Tiếu Văn nói: "Được rồi, cậu cứ tiếp tục giả ngơ đi."
Dù sao cứ như vậy mãi cũng chẳng có gì là không tốt.
Vân Sơ chỉ cười không nói gì, cô đưa tay lấy cây gậy trêu mèo ở bên cạnh, quyết định trước khi đi sẽ chơi với mèo con thêm một lát, kẻo lần sau tới nó lại quên mất cô là ai.
-
20 phút sau, Úc Đình Quân gửi tin nhắn cho Vân Sơ, báo rằng anh đã tới dưới lầu.
Vân Sơ đứng dậy, chào Chi Tiếu Văn một tiếng rồi rời đi trước.
Vừa đi đến cổng khu chung cư, Vân Sơ đã nhìn thấy ngay xe của Úc Đình Quân.
Cửa sổ xe hạ xuống, Tần Gia Âm ngồi bên trong vẫy tay với cô: "Chị Vân Sơ."
Vân Sơ bước tới, Úc Đình Quân cũng từ ghế lái bước xuống xe.
Hai người nhìn nhau, Vân Sơ còn chưa kịp lên tiếng thì Úc Đình Quân đã cau mày hỏi: "Em ngủ không ngon sao?"
"..."
Vân Sơ theo bản năng đưa tay sờ lên mặt mình, cô bán tín bán nghi hỏi: "Trông tiều tụy lắm sao?"
Úc Đình Quân thành thật: "Quầng thâm mắt hơi rõ đấy."
Vân Sơ "ồ" một tiếng: "Em ngủ hơi muộn một chút."
Úc Đình Quân khẽ nhíu mày, định nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi. Anh đưa tay mở cửa ghế phụ cho cô rồi trầm giọng nói: "Lên xe trước đi."
Vân Sơ nhìn anh, chớp chớp mắt rồi cúi người ngồi vào trong xe.
Đợi đến khi Úc Đình Quân vòng qua đầu xe và ngồi vào ghế lái, Vân Sơ mới sực nhớ ra: "Xe của em vẫn còn đang đỗ ở bên lề đường."
Úc Đình Quân đáp lời: "Lát nữa anh sẽ bảo tài xế qua lái về cho."
Vân Sơ ừ một tiếng rồi thắt dây an toàn.
Sau khi lên xe, ba người họ cùng đi đến quán trà sáng mà Vân Sơ và Úc Đình Quân vẫn thường lui tới.
Đây là một tiệm trà sáng lâu đời, lượng khách đến ăn uống vào dịp cuối tuần khá đông.
Úc Đình Quân có quen biết với ông chủ tiệm, và ngay cả quản lý ở đây cũng nhận ra họ.
Ba người được sắp xếp một vị trí cạnh cửa sổ trên tầng hai, từ đây có thể quan sát đường phố rất đẹp.
Ngay khi vừa ngồi xuống, Tần Gia Âm đã kêu gào rằng mình thèm món này lâu lắm rồi, cái gì cô ấy cũng muốn ăn.
Vân Sơ ủng hộ cô ấy: "Muốn ăn gì thì cứ gọi đi."
Tần Gia Âm đã gọi khá nhiều món.
Trong lúc chờ đồ ăn mang lên, Tần Gia Âm đã tranh thủ phàn nàn với Vân Sơ vài câu về bữa tiệc sinh nhật tối qua.
Vân Sơ lắng nghe, thỉnh thoảng lại hùa theo và đưa ra vài ý kiến riêng của mình.
Hai người họ mải mê trò chuyện một hồi lâu, mãi đến khi Úc Đình Quân ngước mắt nhìn Tần Gia Âm đang nói liến thoắng không ngừng, lạnh nhạt nhắc nhở: "Lo ăn đồ ăn trước đi, những chuyện khác để sau hãy nói."
Tần Gia Âm bắt gặp ánh mắt có phần chê bai của Úc Đình Quân, cô ấy nhìn Vân Sơ một cái rồi ngượng ngùng đáp: "Vâng ạ."
Bữa sáng của ba người diễn ra trong không khí khá thoải mái.
Sau khi dùng bữa xong, cả ba người cùng nhau quay trở về nhà.
Cuộc triển lãm nghệ thuật phải đến hai giờ chiều mới bắt đầu, nên họ vẫn có thể về nhà nghỉ ngơi một lát.
Vừa về đến nhà, Tần Gia Âm đang định rủ Vân Sơ cùng xem chương trình tạp kỹ mà cô ấy đang theo dõi gần đây, nhưng lời mời còn chưa kịp thốt ra thì Úc Đình Quân đã đột ngột lên tiếng: "Tần Gia Âm, em nên về nhà rồi đấy."
Tần Gia Âm ngẩn người: "Cái gì cơ?"
"Em hãy về nhà ăn cơm trưa đi." Úc Đình Quân thẳng thừng nói với cô ấy: "chiều nay anh sẽ bảo tài xế đưa em đến buổi triển lãm."
Tần Gia Âm phản bác: "Nhưng mà..."
Cô ấy không thể xem xong triển lãm rồi mới về nhà hay sao?
"Nhưng mà cái gì?" Úc Đình Quân cụp mắt nhìn cô ấy, anh khẽ nheo mắt lại hỏi: "Em không muốn về à?"
Không hiểu sao, Tần Gia Âm lại cảm nhận được sự đe dọa toát ra từ phía Úc Đình Quân.
Cô ấy khựng lại một chút rồi ngoan ngoãn lắc đầu: "Có chứ ạ, vậy bây giờ em về luôn đây."
Cô ấy quay sang nói với Vân Sơ: "Chị Vân Sơ, chiều nay chúng ta gặp lại nhé?"
Vân Sơ đáp: "Được."
Tài xế đã chờ sẵn ở ngoài sân, Úc Đình Quân không để cho Tần Gia Âm có cơ hội đổi ý mà trực tiếp bảo tài xế đưa cô ấy về nhà họ Tần.
Nhìn chiếc xe chạy ra khỏi sân, Vân Sơ mới chậm chạp quay sang nhìn người đàn ông đang đứng bên cạnh mình và hỏi: "Tại sao anh lại vội vàng đuổi Gia Âm về như thế?"
Úc Đình Quân bình thản, không một chút chột dạ mà trả lời rằng: "Em ấy ồn ào quá."
Tác giả có lời muốn nói: Vân Sơ: Có thật không vậy?
Gia Âm: Chẳng lẽ không phải là đang ghen sao?
Úc tổng: .
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
