Vân Sơ và Úc Đình Quân trong nhiều lúc thường có sự khác biệt rất rõ ràng về nhận thức.
Sự khác biệt này tồn tại dựa trên sự không tương xứng về thân phận giữa hai người.
Vì thế khi nghe Úc Đình Quân nói “Em không phải”, Vân Sơ thoáng ngẩn người ra. Cô ngơ ngác nhìn thẳng vào mắt anh mà quên mất mình định nói gì.
“Sao lại không nói gì nữa?” Úc Đình Quân thu hết phản ứng của Vân Sơ vào tầm mắt rồi cố ý trêu chọc cô.
Vân Sơ hoàn hồn lại và nhẹ nhàng chớp mắt, cô rõ ràng biết còn hỏi: “Nói cái gì cơ?”
Úc Đình Quân rũ mắt nhìn cô rồi đột nhiên bật cười.
Anh biết rõ Vân Sơ đang trốn tránh.
“Lý do nó trở về rất nực cười." Úc Đình Quân im lặng một lúc rồi trực tiếp kể cho Vân Sơ nghe nguyên nhân Tần Gia Âm về nước.
Vân Sơ: “Dạ?”
Rất nực cười là nực cười đến mức nào chứ.
Nhắc đến chuyện này, Úc Đình Quân cảm thấy cạn lời vô cùng.
Anh vừa đưa tay cởi cúc áo sơ mi vừa nói với Vân Sơ: “Nó quen một người trên mạng nên mới về đây để gặp mặt người đó.”
“?”
Nghe Úc Đình Quân nói vậy, Vân Sơ có chút ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Cô không dám tin đây chính là lý do Tần Gia Âm về nước.
Úc Đình Quân liếc nhìn cô rồi trầm giọng nói: “Em không nghe nhầm đâu, nó quen một người trên một nền tảng mạng xã hội. Người đó đang làm việc tại quán bar của Dương Ôn Văn, lần này nó về là vì sinh nhật của anh bạn mạng kia nên muốn về để tổ chức sinh nhật cho người ta.”
Vân Sơ: “............”
Vân Sơ đã từng nghĩ đến rất nhiều lý do khiến Tần Gia Âm về nước, nhưng duy chỉ có điều này là cô không ngờ tới.
Im lặng một lúc, Vân Sơ bỗng nhiên nắm bắt được trọng điểm: “Đối phương làm việc ở quán bar của Tiểu Dương tổng, cụ thể là làm công việc gì ạ?”
Úc Đình Quân úp úp mở mở: “Em đoán xem?”
Vân Sơ nhìn thẳng vào mắt anh rồi do dự hỏi: “Quản lý quán ạ?”
“...” Úc Đình Quân cười nhạt: “Quản lý quán bar của Dương Ôn Văn thì làm gì có thời gian rảnh lên mạng trêu chọc kẻ ngốc như Tần Gia Âm chứ?”
Vân Sơ bị những lời nói không chút khách khí của Úc Đình Quân làm cho nghẹn lời, nhất thời không biết nói gì.
“Vậy rốt cuộc là làm gì ở quán bar ạ?” Trong lòng cô đã có dự cảm nhưng lại không dám chắc chắn.
Úc Đình Quân nhìn cô và đoán được điều cô đang nghĩ. Anh ừ một tiếng rồi khẽ nhếch môi nói: “Đúng như em nghĩ đấy.”
Đối phương là người mẫu nam ở quán bar của Dương Ôn Văn, phần lớn thời gian chỉ làm việc vào buổi tối. Cũng chính vì thế mà hắn có rất nhiều thời gian để lên mạng trò chuyện và trêu đùa một cô gái đơn thuần như Tần Gia Âm.
Vân Sơ im lặng.
Hồi lâu sau, cô không kìm được mà hỏi: “Gia Âm nghiêm túc thật ạ?”
Úc Đình Quân: “Nó chỉ thấy vui thôi.”
Kiểu con gái như Tần Gia Âm, từ nhỏ đã được người nhà chiều chuộng mà lớn lên nên đối với chuyện gì cũng thấy tò mò.
Thêm vào đó là việc đi du học nước ngoài quá buồn chán, hằng ngày cô ấy chỉ vùi đầu vào mạng xã hội để trò chuyện lướt web. Lần này cô ấy chạy về đây, ngoại trừ việc đã hẹn đi mừng sinh nhật cho nam mẫu ở quán bar của Dương Ôn Văn ra, thì chính là muốn trốn tránh việc học để về nước ăn chơi nhảy múa.
Úc Đình Quân cũng coi như hiểu rõ cô em họ này của mình, vì vậy dù Tần Gia Âm có làm ra chuyện gì ngu ngốc kinh thiên động địa, anh cũng chẳng thấy bất ngờ.
Vừa rồi ở trong sân khi nghe cô ấy thành thật khai báo, Úc Đình Quân ngoại trừ cảm thấy hơi cạn lời ra thì cũng không có suy nghĩ nào khác.
Nghe Úc Đình Quân kể xong, Vân Sơ nhất thời cũng không biết nên nói gì cho phải.
Im lặng vài giây, cô tò mò hỏi: “Đối phương sinh nhật vào hôm nay ạ?”
Úc Đình Quân: “Chắc là ngày mai.”
Vân Sơ ngước mắt nhìn anh: “Vậy anh có để Gia Âm đi không?”
Câu hỏi này của Vân Sơ khiến Úc Đình Quân khẽ nghẹn lại, anh khẽ nhướng mày nhìn cô: “Em thấy anh nên để nó đi không?”
Vân Sơ suy nghĩ một chút: “Em không biết nữa.”
Nếu Tần Gia Âm đã hẹn trước với đối phương rồi mà đột nhiên lỡ hẹn, dường như không thích hợp cho lắm, nhưng nếu đi thì cũng không ổn.
Dù sao, họ cũng không rõ tình hình thực sự phía bên kia là như thế nào.
Cân nhắc vài giây, Vân Sơ sực nhớ ra và nhắc nhở Úc Đình Quân: “Lý do Gia Âm về nước, anh đừng nói cho người khác biết nhé?”
Úc Đình Quân liếc nhìn cô: “Anh chưa nói.”
Vân Sơ ngẩng đầu: “Phía gia đình anh...”
Cô cân nhắc từ ngữ: “Anh sẽ nói chứ?”
Úc Đình Quân rũ mắt: “Em thấy anh có nên nói không?”
“Em nghĩ... tốt nhất là không nên nói." Vân Sơ thẳng thắn: “Gia Âm ở độ tuổi này đang là lúc rất coi trọng sĩ diện, lòng tự trọng của con gái cũng khá cao, tối nay anh hỏi mà em ấy còn không muốn nói cho anh biết, huống chi là phía người lớn.”
Nếu nói với người lớn, chắc chắn họ cũng sẽ không thể hiểu được.
Úc Đình Quân hiểu ý của Vân Sơ nên anh khẽ ừ một tiếng, sau đó đưa tay xoa nhẹ đầu cô và đồng ý: “Anh biết rồi.”
Anh nhìn Vân Sơ với giọng điệu hơi chậm lại: “Nếu không có gì bất ngờ thì anh sẽ không nói, em yên tâm đi.”
Vân Sơ gật đầu rồi không nói thêm gì nữa.
Cùng lúc đó, cúc áo sơ mi của Úc Đình Quân cũng đã được cởi gần hết.
Ngay khi chiếc cúc cuối cùng được mở ra, ánh mắt anh dừng lại trên người Vân Sơ rồi trầm giọng gọi một câu: “Vân Sơ.”
Vân Sơ đang mải suy nghĩ nên bị anh gọi bất ngờ liền ngơ ngác ừ một tiếng: “Sao thế anh?”
Úc Đình Quân nheo mắt rồi xoay mũi chân bước lại gần cô hai bước: “Có muốn đi tắm thêm lần nữa không?”
Anh gửi lời mời đến Vân Sơ.
“?”
Vân Sơ ngẩn ra, khi tầm mắt hạ xuống và chạm phải vòm ngực trần của anh, đại não lập tức vang lên chuông cảnh báo.
“Không đâu." Vân Sơ không cần suy nghĩ mà từ chối Úc Đình Quân ngay lập tức. Cô né tránh ánh mắt đang rơi vào vị trí cơ bụng của anh, vành tai cũng dần ửng hồng: “Em tắm rồi.”
Úc Đình Quân nhướng mày: “Thật sự không muốn sao?”
“Không." Sợ Úc Đình Quân sẽ cưỡng ép đưa mình vào phòng tắm nên Vân Sơ vội nhắc nhở: “Gia Âm vẫn còn ở dưới lầu đấy.”
Vốn dĩ Úc Đình Quân thực sự có ý định cưỡng ép.
Nhưng sau khi Vân Sơ nhắc đến Tần Gia Âm, Úc Đình Quân liền dừng lại. Anh thì sao cũng được, cũng chẳng quan tâm Tần Gia Âm có ở dưới lầu hay không, hay liệu cô ấy có đột nhiên lên lầu hay không.
Nhưng Vân Sơ vốn dĩ da mặt mỏng, khi trong nhà có người khác thì cô sẽ rất căng thẳng và cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Nghĩ đến đây, Úc Đình Quân đành phải từ bỏ ý định để Vân Sơ vào phòng tắm cùng mình.
Anh đứng chôn chân tại chỗ một lát và nhìn thẳng vào Vân Sơ.
Đến khi Vân Sơ sắp không chịu nổi nữa, Úc Đình Quân mới đưa tay ra nhéo má cô, giọng điệu lộ rõ vẻ tiếc nuối: “Vậy thì để lần sau.”
“...”
Nhìn Úc Đình Quân quay người đi vào phòng tắm, Vân Sơ mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may là Úc Đình Quân vẫn còn giữ được lý trí.
-
Sáng sớm ngày hôm sau khi Vân Sơ và Úc Đình Quân thức dậy, Tần Gia Âm vẫn còn đang ngủ.
Chắc là cô ấy vẫn chưa quen với việc lệch múi giờ nên cũng chẳng biết đã ngủ từ lúc mấy giờ.
Sau khi hai người dùng bữa sáng xong, Úc Đình Quân dặn dò dì Phương một tiếng, bảo bà khi nào Tần Gia Âm ngủ dậy thì nhắc nhở cô ấy hôm nay không được đi đâu cả, chiều nay anh sẽ cho tài xế về đón cô ấy.
Dì Phương đồng ý ngay: “Vâng, không vấn đề gì ạ.”
Úc Đình Quân ừ một tiếng rồi nghiêng đầu nhìn Vân Sơ: “Đi làm chứ?”
Vân Sơ gật đầu rồi cùng anh đi đến cửa thay giày: “Chiều nay anh bảo tài xế đón Gia Âm đi đâu vậy?”
Úc Đình Quân nhìn sang: “Anh cứ ngỡ em sẽ không hỏi cơ đấy.”
“...” Vân Sơ ngẩn ngơ: “Không tiện nói ạ?”
Úc Đình Quân bị câu nói của cô làm cho nghẹn lời, anh giơ tay gõ nhẹ vào gáy cô một cái: “Không phải.”
Vân Sơ nhướng mày.
Úc Đình Quân nheo mắt và chậm rãi nói: “Tối nay anh phải về nhà một chuyến.”
“... Ồ." Vân Sơ sững người: “Đưa Gia Âm về cùng ạ?”
Úc Đình Quân im lặng một lát: “Ừ, nó đã về nước rồi thì kiểu gì cũng phải về nhà ăn một bữa cơm.”
Vân Sơ gật đầu rồi không nói gì thêm.
Sau khi thay giày xong, hai người cùng nhau ra khỏi cửa.
Trước khi lên xe, Úc Đình Quân lên tiếng gọi: “Vân Sơ.”
Vân Sơ quay đầu lại với vẻ mặt đầy ngơ ngác: “Dạ?”
Úc Đình Quân rũ mắt nhìn cô, trong ánh mắt hiếm khi lộ ra vẻ do dự: “Tối nay em——”
“Em có hẹn ăn tối với Văn Văn rồi.” Không đợi Úc Đình Quân hỏi hết câu, Vân Sơ đã nói cho anh biết: “Tối nay chắc em sẽ về hơi muộn đấy.”
Úc Đình Quân khựng lại, ánh mắt dò xét trên khuôn mặt cô một lượt rồi mới gật đầu ra hiệu đã biết.
“Được, có chuyện gì thì gọi điện cho anh.”
Vân Sơ: “Em biết rồi.”
Sau khi nói chuyện xong với Úc Đình Quân, Vân Sơ đi đến studio.
Mặc dù hôm qua nghỉ làm nửa ngày, nhưng vì đơn hàng của Triệu Minh Kiệt đã hoàn thành nên Vân Sơ cũng không có việc gì đặc biệt khẩn cấp.
Công việc kinh doanh tại studio này của cô không quá khởi sắc, phần lớn thời gian đều khá thong thả.
Cũng may là cô không có tham vọng lớn lao là phải kiếm thật nhiều tiền, vì thế trạng thái hiện tại như thế này là vừa khéo.
So với những công việc rắc rối phiền hà và áp lực lớn, Vân Sơ yêu sự tự do hơn, cô muốn một cuộc sống thường nhật nhẹ nhàng và thư giãn một chút.
Đến studio xử lý xong vài việc lặt vặt, Vân Sơ nói với Dương Khả Giai một tiếng rồi đi thẳng vào phòng vẽ.
Cô muốn yên tĩnh vẽ tranh một lát.
Cả buổi sáng hôm đó, Vân Sơ hoàn toàn ở trong trạng thái mất liên lạc với thế giới bên ngoài.
Mãi đến giờ cơm trưa cô mới bước ra khỏi phòng làm việc.
Trong điện thoại có tin nhắn của Tần Gia Âm và Chi Tiếu Văn gửi đến, Vân Sơ lần lượt trả lời hai người.
Ở nhà thực sự chẳng có việc gì làm, Tần Gia Âm lại bị Úc Đình Quân ra lệnh không được chạy lung tung. Cô ấy buồn chán quá mức nên đành phải nhắn tin cho Vân Sơ, nói rằng muốn đến studio tìm cô.
Vân Sơ nhìn tin nhắn của cô ấy rồi mỉm cười bất lực: [Chẳng phải anh trai em bảo em ở nhà đợi anh ấy sao?]
Tần Gia Âm: [Dù sao thì cũng phải hơn năm giờ anh ấy mới rời công ty được, vẫn còn cả một buổi chiều mà. Em đến chỗ chị cũng vậy thôi, lát nữa cứ để tài xế của anh ấy đến studio của chị đón em là được.]
Tần Gia Âm: [Những chỗ khác chắc chắn anh ấy sẽ không cho em đi đâu, nhưng studio của chị thì chắc chắn không vấn đề gì.]
Vân Sơ bật cười: [Em đã hỏi ý kiến anh ấy chưa?]
Tần Gia Âm: [Đến studio của chị thì không cần hỏi đâu ạ.]
Vân Sơ cạn lời và không quên nhắc nhở cô ấy: [Em vẫn nên nói với anh trai một tiếng thì tốt hơn.]
Tần Gia Âm không còn cách nào khác đành phải đồng ý: [Được rồi, bây giờ em nói với anh ấy đây.]
Vân Sơ: [Chờ tin tốt từ em nhé.]
Kết thúc cuộc đối thoại với Tần Gia Âm chưa đầy ba phút, Vân Sơ đã nhận được điện thoại từ Úc Đình Quân gọi tới.
Nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, trong mắt Vân Sơ thoáng qua một tia kinh ngạc, cô bắt máy: “Alo?”
Giọng nói trầm thấp của Úc Đình Quân lọt vào tai cô: “Ăn cơm chưa em?”
“Em đang chuẩn bị ăn đây." Vân Sơ nói: “Còn anh?”
Úc Đình Quân: “Anh cũng giống em.”
Vân Sơ ồ một tiếng.
Úc Đình Quân nói tiếp: “Tần Gia Âm vừa gọi điện cho anh, nói chiều nay muốn đến studio của em chơi.”
Vân Sơ đáp lại: “Em ấy nói với em rồi.”
Úc Đình Quân khẽ nhíu mày rồi chậm rãi hỏi cô: “Có làm phiền em làm việc không?”
“Không đâu." Lúc này Vân Sơ mới biết lý do anh gọi điện cho mình, cô khẽ ừ một tiếng: “Chiều nay em không bận.”
Úc Đình Quân: “Chắc chứ?”
“Chắc mà." Vân Sơ bị anh hỏi đến mức hơi buồn cười: “Nếu không tiện thì em đã từ chối em ấy rồi.”
Nghe vậy, Úc Đình Quân khẽ ừ một tiếng: “Được, nếu nó làm phiền em thì em cứ đuổi nó về.”
Vân Sơ mỉm cười, khóe môi hơi nhếch lên: “Em biết rồi.”
“...”
Sau khi cúp điện thoại, Vân Sơ nhìn thấy tin nhắn Tần Gia Âm gửi tới: [Anh trai em đồng ý rồi, bây giờ em qua luôn đây!]
Vân Sơ mỉm cười: [Được.]
-
Nửa giờ sau, Tần Gia Âm đã có mặt tại studio của Vân Sơ.
Khi cô ấy đến, Vân Sơ đã dùng bữa xong.
Vân Sơ hỏi cô ấy có đói không, Tần Gia Âm liền trả lời: “Em ăn đồ dì Phương nấu ở nhà rồi, chẳng thấy đói chút nào cả.”
Cô ấy nhìn quanh một vòng studio của Vân Sơ một lượt: “Chị Vân Sơ ơi, bố cục ở đây thay đổi rồi đúng không chị?”
Hồi studio mới khai trương, Tần Gia Âm đã từng đến đây một lần.
Vân Sơ gật đầu: “Chị có thay đổi một chút.”
Tần Gia Âm: “Thảo nào.”
Cô ấy vừa quan sát vừa nói: “Em thấy bây giờ trông đẹp hơn lúc trước nhiều đấy ạ.”
Vân Sơ khẽ cười và cố ý trêu chọc cô ấy: “Đại tiểu thư của chúng ta thích là được rồi.”
Tần Gia Âm hừ một tiếng rồi khoác lấy cánh tay cô: “Em siêu thích luôn.”
Vân Sơ cong môi cười.
Dạo quanh studio một vòng, Tần Gia Âm mới sực nhớ ra mà hỏi cô: “Em có làm phiền chị làm việc không đấy?”
“Không đâu." Vân Sơ nói với cô ấy: “Chiều nay chị không có việc gì cả.”
Có lời này của cô, Tần Gia Âm mới thấy yên tâm.
Vẫn còn đang trong giờ nghỉ trưa, mà ở gần đó không xa cũng có quán cà phê.
Vân Sơ hỏi Tần Gia Âm có muốn uống cà phê không, Tần Gia Âm lập tức gật đầu: “Có ạ.”
Vị trí địa lý của studio này khá tốt, xung quanh cũng toàn là những căn nhà riêng biệt rất độc đáo.
Có nơi làm về nghệ thuật, cũng có những cửa hàng thời trang tuyển chọn, vân vân.
Ánh nắng ngày đông rọi xuống đặc biệt thoải mái.
Quán cà phê lúc này cũng khá đông người, sau khi đến nơi, hai người gọi đồ trước rồi mới ra một vị trí không xa ngồi xuống chờ đợi.
Ánh nắng vàng rực rỡ từ cửa sổ chiếu vào, sưởi ấm cho cả căn phòng.
Vân Sơ khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, cả người cô trông thật dịu dàng và xinh đẹp.
Tần Gia Âm ngồi đối diện cô, không kìm được mà mở điện thoại ra rồi lén chụp một tấm ảnh gửi cho anh trai mình, kèm theo lời nhắn: [Không cần cảm ơn đâu ạ.]
Vài phút sau Úc Đình Quân mới nhìn thấy hai tin nhắn này của Tần Gia Âm.
Anh nhấn vào xem ảnh phóng to một lát, ngón tay hơi khựng lại rồi nhấn lưu về máy. Sau khi lưu xong, anh mới trả lời Tần Gia Âm: [Đi đâu rồi?]
Tần Gia Âm: [Quán cà phê gần đây ạ.]
Úc Đình Quân: [Ừ.]
Tần Gia Âm: [Chỉ vậy thôi sao?]
Úc Đình Quân: [?]
Tần Gia Âm: [Em đã gửi cho anh tấm ảnh bạn gái xinh đẹp như vậy của anh rồi, còn nói không cần cảm ơn mà anh thật sự không cảm ơn luôn sao?]
Cô ấy cứ ngỡ mình sẽ nhận được phần thưởng gì đó từ Úc Đình Quân cơ chứ.
Úc Đình Quân: [Tạm thời không tính toán chuyện em tự ý về nước nữa.]
Tần Gia Âm: [...]
Cô ấy cạn lời trước câu trả lời của Úc Đình Quân.
Khung chat im lặng một lúc, Tần Gia Âm lại hỏi: [Anh còn muốn thêm ảnh nữa không?]
Úc Đình Quân: [Sao cũng được.]
Tần Gia Âm tức phát điên vì câu trả lời của anh, nghiêm túc nhấn mạnh: [Không có chuyện sao cũng được đâu nhé!]
Muốn là muốn, không muốn là không muốn.
Thấy lời này của Tần Gia Âm, Úc Đình Quân khẽ cười nhạt rồi thản nhiên trả lời cô ấy: [Nói thẳng đi, em muốn cái gì.]
Tần Gia Âm: [... Chút nữa về nhà, anh không được nói cho mọi người biết lý do thực sự khiến em về nước đâu đấy.]
Úc Đình Quân: [Được.]
Tần Gia Âm: [?]
Úc Đình Quân: [Sao thế?]
Tần Gia Âm chớp mắt và hỏi với vẻ không thể tin nổi: [Anh đồng ý nhanh thế sao?]
Cô ấy cứ ngỡ Úc Đình Quân sẽ không đời nào đồng ý với mình.
Úc Đình Quân: [Không muốn anh đồng ý sao?]
Tần Gia Âm: [Không phải!]
Cô ấy chỉ là thấy kinh ngạc thôi.
Úc Đình Quân biết Tần Gia Âm đang nghĩ gì, anh cầm điện thoại trầm tư vài giây rồi nói cho cô ấy biết: [Chị Vân Sơ của em đã nhắc nhở anh rồi.]
Tần Gia Âm: [Dạ?]
Úc Đình Quân: [Cô ấy bảo anh hãy bảo vệ lòng tự trọng mỏng manh của em một chút.]
“...”
Tần Gia Âm sững người, cô ấy đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người vừa đi lấy cà phê quay lại.
Vân Sơ vừa đặt ly cà phê xuống, đã thấy Tần Gia Âm đang trợn tròn mắt nhìn mình với vẻ mặt ngơ ngác. Cô khẽ chớp mắt với vẻ hơi khó hiểu: “Sao em lại nhìn chị như thế?”
“Chị Vân Sơ ơi." Tần Gia Âm nhìn cô với vẻ mặt đầy cảm động: “Em yêu chị chết đi được.”
Vân Sơ: “... Hả?”
Tần Gia Âm nhìn thấy vẻ mặt ngỡ ngàng của cô, bật cười thành tiếng: “Đó là... cách biểu đạt khi em đang xúc động thôi ạ.”
Cô ấy đặt điện thoại xuống rồi giải thích qua loa cho Vân Sơ nghe một chút.
Nghe xong, Vân Sơ không kìm được cười: “Không cần cảm ơn đâu, đó là việc nên làm mà.”
Cô khẽ hỏi: “Em không phiền khi anh trai em kể chuyện này cho chị nghe chứ?”
“Có gì mà phải phiền cơ chứ." Tần Gia Âm nói: “Chị là bạn gái của anh em mà, chị cũng sẽ không giống như mấy người lớn trong nhà em cứ hở ra là mắng mỏ rồi dạy đời em đâu.”
Cô ấy nhìn Vân Sơ: “Vả lại lúc em kể cho anh trai em nghe, em đã đoán được kiểu gì anh ấy cũng sẽ kể cho chị rồi.”
Nghe câu trả lời của Tần Gia Âm, Vân Sơ khẽ mím môi: “Vậy sao.”
“Đúng thế ạ." Tần Gia Âm bưng ly cà phê lên nhấp một ngụm rồi nói mà không suy nghĩ gì nhiều: “Anh trai em đối với chị là không có bí mật gì đâu.”
Câu nói này Vân Sơ không dám nhận.
Cô hơi rũ mắt và uống một ngụm cà phê theo: “Là do chị đã hỏi anh ấy thôi.”
“Đều như nhau cả thôi mà." Tần Gia Âm nói: “Chị có hỏi hay không, anh ấy cũng sẽ kể cho chị thôi.”
Vân Sơ sững người, đang định hỏi vì sao cô ấy lại khẳng định chắc chắn như vậy, điện thoại trên bàn bỗng hiện lên tin nhắn mới.
Không suy nghĩ gì nhiều, Vân Sơ cầm máy lên mở ra xem, đó là tin nhắn từ một người bạn học đại học đã lâu không liên lạc gửi tới.
[Vân Sơ ơi!!! Cậu có biết hôm nay tớ đã gặp ai không?]
Không đợi Vân Sơ trả lời, đối phương đã gửi tiếp một tin nhắn khác: [Tớ đã gặp đàn anh Đàm Thâm đấy.]
Lời tác giả:
----------------------
Úc tổng: Những người không liên quan đừng xuất hiện trong thế giới của tôi.
Vân Sơ: …
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)