Lúc Úc Đình Quân gọi điện tới, Vân Sơ đang bận rộn hoàn thành đơn hàng cho khách hàng.
Khi làm việc cô thường có thói quen để điện thoại ở chế độ im lặng, nên lẽ đương nhiên cô đã bỏ lỡ cuộc gọi này của anh.
Hai tiếng sau, Vân Sơ mới đặt cây cọ vẽ trong tay xuống.
Cô ngắm nhìn bức họa vừa mới hoàn thành. Sau khi xác nhận không còn chỗ nào cần sửa đổi, cô mới đứng dậy đi sang một bên để cầm điện thoại lên.
Ngay khi vừa chạm vào máy, một cuộc gọi khác lại gọi đến.
“Alo." Vân Sơ vừa mới bắt máy đã nghe thấy giọng của cô bạn thân Chi Tiếu Văn: “Sao quanh studio của cậu lại chẳng còn chỗ đậu xe thế này?”
Chi Tiếu Văn đi vòng quanh khu vực gần studio của Vân Sơ một lượt mà không tìm được chỗ đỗ xe nào, thế nên cô ấy đành phải gọi điện than vãn.
Vân Sơ nghen lời, cô mỉm cười nhìn ra bên ngoài thấy trời mây xám xịt, trông giống như sắp mưa.
Cô suy nghĩ một chút rồi đề nghị: “Hay là cậu cứ đỗ ở ngay cửa studio đi?”
Chi Tiếu Văn do dự: “Như vậy không tiện lắm đâu, ngộ nhỡ có khách hàng tới thì sao?”
“Hôm nay chắc không có khách nào tới nữa đâu." Vân Sơ nhìn đồng hồ thấy cũng đã gần đến giờ tan làm: “Cậu cứ đỗ ở cửa đi.”
Chi Tiếu Văn nghĩ ngợi: “Được rồi, vậy tớ lái xe qua đó.”
“Được.”
Sau khi gác máy, Vân Sơ đi vào phòng vệ sinh một chuyến.
Lúc cô trở ra, Chi Tiếu Văn đã đỗ xe xong và xách theo trà chiều đi vào.
Vân Sơ đón lấy túi đồ từ tay bạn mình, có chút ngạc nhiên hỏi: “Sao hôm nay cậu lại có rảnh ghé qua đây?”
Chi Tiếu Văn đi tới khu vực tiếp khách ngồi xuống. Cô ấy lấy ống hút chọc vào nắp ly cà phê, uống một ngụm rồi mới nói: “Tớ có hẹn với khách hàng bàn chuyện ở gần đây, nên sẵn tiện ghé qua thăm cậu luôn.”
Thời gian gần đây cả hai đều khá bận rộn nên cũng đã gần một tháng rồi họ chưa gặp nhau.
Vân Sơ gật đầu rồi ôn tồn hỏi: “Cậu không quay lại công ty nữa à?”
“Không về nữa đâu." Chi Tiếu Văn vươn vai một cái, cô ấy liếc nhìn bạn mình rồi dõng dạc nói: “Dự án vừa kết thúc một giai đoạn nên tớ cũng phải lười biếng một chút chứ.”
Vân Sơ nghe vậy, khóe môi khẽ cong lên.
“Còn cậu thì sao?” Chi Tiếu Văn nghiêng đầu quan sát cô: “Sao tớ cảm thấy dạo này cậu lại gầy đi thế, vẫn đang bận rộn với đơn hàng nhận đợt trước à?”
Vân Sơ mở một studio tranh trang trí, cách đây không lâu cô đã ký được một đơn hàng lớn từ một công ty nội thất.
Suốt thời gian qua, cô vẫn luôn phải làm việc gấp rút cho kịp tiến độ.
“Cũng gần xong rồi." Vân Sơ cho biết: “Có điều tranh đã hoàn thành, chờ đối phương xác nhận không có vấn đề gì thì tớ sẽ gửi đi.”
Chi Tiếu Văn gật đầu. Cô ấy đang định nói thêm gì đó thì màn hình điện thoại Vân Sơ vừa đặt bên cạnh lúc ngồi xuống chợt sáng lên.
Cô cầm điện thoại lên mở ra, đó là tin nhắn của Úc Đình Quân gửi tới hỏi cô đang ở đâu.
Vân Sơ chớp mắt, lúc này cô mới sực nhớ mình đã quên gọi lại cho anh.
Hơi thở cô khựng lại, vội vàng nhắn tin trả lời: [Em đang ở studio.]
Để tránh việc Úc Đình Quân không vui, Vân Sơ còn giải thích thêm một câu: [Điện thoại em để chế độ im lặng nên không nghe thấy anh gọi.]
Nhận thấy vẻ mặt căng thẳng của cô, Chi Tiếu Văn trêu chọc hỏi: “Đang nhắn tin cho ai thế?”
Vân Sơ nhìn bạn mình một cái, ý tứ trong mắt vô cùng rõ ràng.
“Úc tổng sao?” Nụ cười trên mặt Chi Tiếu Văn hơi khựng lại.
Vân Sơ và Úc Đình Quân đã ở bên nhau hơn hai năm. Chi Tiếu Văn biết chuyện đó và cũng đã gặp Úc Đình Quân vài lần, chỉ có điều mỗi lần gặp mặt đều không mấy vui vẻ.
Vân Sơ: “Ừm.”
Chi Tiếu Văn “ồ” một tiếng rồi đột nhiên nhớ ra: “Không phải anh ta đi công tác rồi sao? Về rồi à?”
Anh không nói gì nên Vân Sơ đoán là anh vẫn đang bận việc ở nước ngoài.
Nghe vậy, Chi Tiếu Văn mới yên tâm hơn phần nào: “Tớ còn tưởng anh ta đã về rồi chứ.”
Nghe giọng điệu của bạn mình, Vân Sơ không nhịn được cười, cô cố ý trêu chọc: “Anh ấy về thì về thôi, chẳng lẽ cậu còn sợ anh ấy sao?”
Chi Tiếu Văn lườm cô một cái: “Cậu không sợ chắc?”
Vân Sơ cứng họng, chưa kịp trả lời thì Chi Tiếu Văn đã mạnh miệng nói trước: “Tớ không phải sợ anh ta, chỉ là khó khăn lắm tớ mới rảnh để hẹn cậu đi ăn. Nếu anh ta mà về thì chắc chắn cậu sẽ cho tớ leo cây ngay.”
Lời này nói ra khiến Vân Sơ không tài nào phản bác được.
Bởi vì quan hệ giữa cô và Úc Đình Quân không hẳn là quan hệ nam nữ bình thường. Giữa họ tồn tại một sự bất bình đẳng rõ rệt, nói là quan hệ cấp trên cấp dưới cũng không hề quá lời.
Nghĩ đến đây, Vân Sơ nhìn Chi Tiếu Văn với vẻ mặt đầy áy náy: “Xin lỗi nhé.”
Chi Tiếu Văn nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô thì dở khóc dở cười: “Cậu làm gì mà nghiêm trọng thế, tớ có giận đâu.”
Vân Sơ mỉm cười, khẽ nói: “Tớ biết, tớ chỉ cảm thấy——”
Chưa đợi cô nói hết câu, bên ngoài bỗng nhiên có tiếng xôn xao.
“Này này này, chỗ này, mang đồ vào đây.”
“Xe này của ai vậy, sao lại đỗ ngay cửa thế này?”
“...”
-
Nghe thấy giọng nam lạ lẫm, Vân Sơ và Chi Tiếu Văn nhìn nhau rồi cả hai cùng đứng dậy khỏi ghế.
Vân Sơ nghiêng người quay đầu lại nhìn người đàn ông đi phía trước. Cô lại liếc nhìn mấy người đàn ông ôm hoa đi theo sau anh ta, đôi mày hơi nhíu lại, giả vờ như không biết gì mà hỏi: “Giám đốc Triệu, anh đang làm gì vậy?”
Triệu Minh Kiệt ngước mắt nhìn cô rồi nở nụ cười rạng rỡ: “Vân tiểu thư, tôi làm thế này còn chưa rõ ràng sao?”
Anh ta nói: “Tôi đến tặng hoa cho cô.”
Vân Sơ im lặng vài giây vì cũng không muốn giả ngốc thêm nữa.
Cô hết cách, đành phải khách sáo nhắc nhở Triệu Minh Kiệt: “Giám đốc Triệu, tôi có bạn trai rồi.”
Triệu Minh Kiệt chính là bên A của đơn hàng mà Vân Sơ đang bận rộn gần đây, đồng thời cũng là ông chủ của công ty nội thất.
Lần đầu tiên gặp Vân Sơ, anh ta đã yêu cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, từ đó bắt đầu theo đuổi cô một cách nồng nhiệt.
Cho dù bị Vân Sơ từ chối nhiều lần nhưng anh ta vẫn không hề bỏ cuộc.
Thậm chí anh ta còn biến tướng hơn, từ việc ban đầu cứ hai ba ngày lại tới studio một lần, nay đã trở thành mỗi ngày một lần. Ngày nào anh ta không gửi hoa, cà phê hay trà sữa đến studio thì cũng dùng đủ mọi cách để hẹn Vân Sơ ra ngoài dùng bữa.
Nghe thấy Vân Sơ nói vậy, Triệu Minh Kiệt nhìn quanh một lượt rồi bật cười: “Vân tiểu thư, có phải cô thấy tôi rất dễ lừa không?”
Anh ta hoàn toàn không tin những gì Vân Sơ nói: “Tôi đến studio của cô cũng hơn một tháng rồi, vị bạn trai trong miệng cô đang ở đâu thế?”
Nghe vậy, Vân Sơ bất lực giải thích: “Bạn trai tôi đi công tác rồi.”
“Thế à." Triệu Minh Kiệt vẫn không tin. Anh ta đánh giá Vân Sơ một lượt từ trên xuống dưới rồi khẽ xì một tiếng, tự tin hỏi: “Bạn trai cô làm công việc gì mà có thể đi công tác hơn một tháng trời?”
Không phải anh ta không tin, mà là lúc theo đuổi Vân Sơ, anh ta đã đi hỏi thăm xung quanh. Vân Sơ mở studio ở đây hơn hai năm rồi, nhưng những người xung quanh chưa bao giờ nghe nói cô có bạn trai.
Cũng không thấy cô đi cùng người khác giới nào bao giờ.
Vân Sơ bình thản đáp: “Làm kinh doanh.”
Đây là sự thật.
Úc Đình Quân quả thực là làm kinh doanh, có điều quy mô kinh doanh của anh hơi lớn mà thôi.
“Ồ." Triệu Minh Kiệt nhướng mày, rõ ràng vẫn không tin: “Làm kinh doanh mảng gì thế?”
Vân Sơ mỉm cười nhẹ nhàng, giọng điệu khách sáo mà xa cách: “Giám đốc Triệu hỏi chuyện này để làm gì?”
Triệu Minh Kiệt cười sảng khoái: “Muốn làm quen với bạn trai của Vân tiểu thư một chút, biết đâu còn có thể hợp tác làm ăn.”
“...”
Hai chữ “làm ăn” khiến Vân Sơ cảm thấy có chút khó chịu. Sắc mặt cô cũng theo đó mà lạnh xuống, ánh mắt nhìn Triệu Minh Kiệt lại càng thêm phần thờ ơ hơn trước: “Không cần đâu.”
Vân Sơ không khách khí từ chối: “Chuyện làm ăn của bạn trai tôi không thiếu đối tác.”
Triệu Minh Kiệt bị lời nói của cô làm cho nghẹn họng, trên mặt thoáng hiện lên vẻ không vui.
Nhưng khi chạm vào đôi mắt lạnh lùng của Vân Sơ, anh ta lại cảm thấy ngứa ngáy trong lòng. Hiếm khi anh ta gặp được một người đẹp xinh đẹp, có cá tính và lại hợp khẩu vị của mình đến thế.
Triệu Minh Kiệt nhìn chằm chằm vào Vân Sơ. Anh ta tự nhủ trong lòng rằng hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi đến khi theo đuổi được cô rồi mới tính sổ sau.
Nghĩ vậy, Triệu Minh Kiệt lại cười tươi rồi đổi sang giọng điệu vòng vo hơn một chút: “Vân tiểu thư, tôi cũng không có ý gì khác. Tôi chỉ muốn hẹn cô đi ăn một bữa để tiện bàn bạc về chuyện hợp tác sâu hơn, công ty chúng tôi——”
“Vị giám đốc này." Chi Tiếu Văn đứng bên cạnh nãy giờ không lên tiếng lúc này mới kịp thời cắt ngang: “Vân Sơ hôm nay thực sự không thể đồng ý đi ăn với anh được đâu.”
Cô ấy nói với Triệu Minh Kiệt: “Xin lỗi nhé, tôi đã hẹn với Vân Sơ trước anh một bước rồi.”
Nghe thấy lời này, Triệu Minh Kiệt mới dời tầm mắt sang người Chi Tiếu Văn. Anh ta hơi nheo mắt hỏi: “Vị tiểu thư này là?”
“Tôi là bạn của Vân Sơ." Chi Tiếu Văn thản nhiên đáp: “Tôi họ Chi.”
“Chi tiểu thư." Triệu Minh Kiệt khẽ gật đầu, ánh mắt đảo qua lại giữa hai người, hiển nhiên không định từ bỏ dễ dàng: “Hay là Chi tiểu thư cùng đi luôn nhé?”
Chi Tiếu Văn: “... Cái gì cơ?”
Cô ấy suýt chút nữa tưởng mình nghe nhầm. Cô ấy đã nói rõ ràng mình tới trước và hẹn trước với Vân Sơ rồi, vậy mà anh ta lấy đâu ra tự tin nghĩ rằng mình có thể gia nhập vào bữa cơm này chứ.
Đến cả Úc Đình Quân cũng không bất lịch sự đến mức này.
Triệu Minh Kiệt tưởng Chi Tiếu Văn không nghe rõ lời mình nói nên đã lặp lại một lần nữa rất rành mạch, đồng thời bổ sung thêm: “Tôi không ngại Chi tiểu thư đi cùng đâu.”
Chi Tiếu Văn: “...”
Cô ấy im lặng ba giây, vẻ mặt cứng đờ nói: “Giám đốc Triệu, như vậy không hợp lắm đâu.”
“Không có gì là không hợp cả." Triệu Minh Kiệt cho rằng ý của Chi Tiếu Văn là ngại làm phiền hai người họ: “Tôi không sao hết.”
“...”
Chi Tiếu Văn cạn lời nhìn Vân Sơ một cái, cô ấy rất muốn nói là tôi có sao đấy.
Cô ấy nghẹn lời mất vài giây. Trong lúc đang suy nghĩ xem nên nhắc nhở người đàn ông tự phụ này như thế nào cho tế nhị, tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên.
Ngay lập tức, ánh mắt của cả ba người đều đổ dồn vào chiếc điện thoại trên bàn trà.
Vân Sơ khẽ cúi đầu, khi nhìn thấy tên người gọi đến, trong mắt cô thoáng qua một tia kinh ngạc.
Cô do dự hai giây rồi bắt máy ngay trước mặt hai người kia: “Alo.”
Vừa kết nối, giọng nói trầm thấp của Úc Đình Quân đã lọt vào tai: “Vẫn còn đang bận à?”
Lúc hỏi câu này, giọng điệu của anh mang theo chút không hài lòng, Vân Sơ có thể nhận ra được điều đó.
Vân Sơ nghe thấy vậy liền ậm ừ đáp một tiếng: “Văn Văn đến studio, em đang nói chuyện với cậu ấy.”
Úc Đình Quân ngước mắt, tùy ý hỏi: “Nói chuyện gì?”
Vân Sơ: “Dạ?”
Cô hơi ngơ ngác, không biết từ lúc nào mà Úc Đình Quân lại tò mò về nội dung trò chuyện giữa cô và Chi Tiếu Văn như vậy.
“Hửm?” Úc Đình Quân từ trên xe bước xuống, anh sải bước đi về phía trước, giọng điệu thản nhiên nhưng lại mang theo một áp lực khó tả: “Không nghe rõ lời anh nói sao?”
Vân Sơ hơi nghẹn lại, theo bản năng đáp: “Không phải.”
Úc Đình Quân: “...”
Anh không lên tiếng nữa. Qua điện thoại, Vân Sơ có thể nghe thấy tiếng thở của anh, cô lắng nghe và lờ mờ cảm thấy có gì đó không ổn.
Theo bản năng, Vân Sơ hỏi: “Anh đang đi bộ à?”
Úc Đình Quân ừ một tiếng, giọng nói có chút thắc mắc: “Sao trước cửa bị hai chiếc xe chặn thế này?”
Nghe rõ lời Úc Đình Quân nói, Vân Sơ sững sờ, theo bản năng nhìn về phía cửa studio: “... Cái gì cơ?”
Giây tiếp theo, Vân Sơ chạm phải một đôi mắt lạnh lùng.
Úc Đình Quân xuất hiện ngược sáng nơi cửa studio, trên người mặc một chiếc áo khoác sẫm màu, cổ áo hơi mở, dáng người cao lớn thẳng tắp với gương mặt lạnh lùng.
Bốn mắt nhìn nhau.
Vân Sơ nhìn người đột nhiên xuất hiện trước mặt mình, hơi thở bỗng chốc ngưng trệ.
Trong khoảnh khắc đó, không khí dường như cũng bị nhấn nút tạm dừng.
Vân Sơ còn chưa kịp phản ứng thì Úc Đình Quân đã rời tầm mắt khỏi người cô trước.
Anh đảo mắt nhìn hai người bên cạnh cô một lượt, cuối cùng dừng lại ở đống hoa đang chất đống trên mặt đất.
Nhìn một lúc, Úc Đình Quân thong thả nhướng mày, một lần nữa nhìn về phía Vân Sơ với ánh mắt đầy trêu chọc.
Vân Sơ vẻ mặt hơi cứng lại, môi mấp máy định lên tiếng thì bị Triệu Minh Kiệt cướp lời: “Anh là ai?”
Kể từ khoảnh khắc Úc Đình Quân xuất hiện ở cửa, Triệu Minh Kiệt đã cảm thấy có một sự đe dọa. Nhìn người đàn ông có khí chất xuất chúng về mọi mặt trước mắt, trực giác mách bảo anh ta rằng mối quan hệ của người này với Vân Sơ không hề đơn giản.
Anh ta không nhịn được nên quyết định ra tay trước để chiếm ưu thế.
Úc Đình Quân không đáp lời.
Anh đứng đó với vẻ ngạo nghễ, mang đến cho người ta một cảm giác như đang nhìn xuống từ trên cao.
Vân Sơ nhìn đôi lông mày sắc sảo của anh, cô nén lại nhịp tim đang căng thẳng, hít sâu một hơi rồi nói: “Giám đốc Triệu, đây chính là người mà tôi đã từng nhắc với anh, bạn trai tôi, họ Úc.”
Nghe thấy câu trả lời của Vân Sơ, Úc Đình Quân khẽ liếc mắt nhìn cô một cái nhưng vẫn không nói gì.
Không đợi Triệu Minh Kiệt kịp phản ứng, Vân Sơ liền nhân cơ hội giới thiệu cho Úc Đình Quân: “Đây chính là người mà lần trước em có nhắc với anh, vị giám đốc của công ty nội thất đã đặt đơn hàng lớn của studio chúng ta, Giám đốc Triệu.”
Vân Sơ giới thiệu như vậy, mối quan hệ thân sơ giữa hai người họ đối với cô đã quá rõ ràng.
Triệu Minh Kiệt cũng không phải kẻ ngốc. Nhìn người đàn ông không chút biểu cảm nhưng thần thái mạnh mẽ trước mặt, anh ta hiểu rõ mình lúc này không có cơ hội thắng.
Anh ta không phải kẻ đần, càng không phải hạng ngu ngốc, nên trong tình huống chưa rõ lai lịch của đối phương, anh ta sẽ không mạo muội đắc tội.
Cân nhắc một lát, Triệu Minh Kiệt rất biết thời thế mà đưa tay ra phía Úc Đình Quân: “Chào Úc tổng.”
Úc Đình Quân khẽ rũ mi mắt, lướt qua bàn tay đang đưa ra trước mặt, anh một tay đút vào túi quần, lạnh lùng đáp lại một câu: “Giám đốc Triệu.”
Triệu Minh Kiệt: “...”
Sắc mặt anh ta hơi sượng lại, cố tỏ ra bình tĩnh thu tay về rồi quay đầu nói: “Vân tiểu thư, chuyện bức tranh phiền cô đẩy nhanh tiến độ nhé. Tôi còn có việc, xin phép đi trước.”
Anh ta phải đi điều tra xem người đàn ông trước mắt này có thân phận gì và rốt cuộc có quan hệ như thế nào với Vân Sơ.
Để lại lời này, Triệu Minh Kiệt cũng chẳng đợi họ trả lời mà vội vàng rời đi.
-
Sau khi người nọ rời đi, studio lại rơi vào sự im lặng trong chốc lát.
Vân Sơ nhìn Úc Đình Quân, không biết nên nói gì cho phải.
Đột nhiên, Úc Đình Quân che miệng ho một tiếng: “Chi tiểu thư.”
“Úc tổng.” Chi Tiếu Văn nãy giờ vẫn đứng như khúc gỗ bên cạnh vội vàng ngẩng đầu lên, cười ngượng nghịu: “Đã lâu không gặp.”
Úc Đình Quân khẽ gật đầu, sắc mặt so với lúc nãy đã tốt hơn một chút.
Chi Tiếu Văn mím môi, gửi cho Vân Sơ một ánh mắt đầy hối lỗi rồi nói: “Vân Sơ, tớ vừa nhớ ra mình phải về công ty tăng ca, tối nay không thể đi ăn với cậu được rồi, cậu cứ để Úc tổng đi cùng nhé.”
Khi nói những lời này, tốc độ của cô ấy cực kỳ nhanh, hoàn toàn không cho Vân Sơ cơ hội từ chối: “Tớ... tớ đi trước đây, lần sau hẹn gặp lại nhé.”
Vân Sơ: “...”
Nhìn bóng lưng Chi Tiếu Văn như thể đang chạy trối chết, Vân Sơ có chút bất lực nhắm mắt lại.
Cô biết Chi Tiếu Văn sợ Úc Đình Quân, nhưng không ngờ cô ấy lại sợ đến mức này.
Sau khi hai người kia rời đi, studio càng thêm yên tĩnh.
Vân Sơ thu hồi tầm mắt đang nhìn về phía cửa, chậm rãi dời sang người Úc Đình Quân, còn anh thì thản nhiên nhìn lại cô.
Giằng co nửa phút, Vân Sơ thỏa hiệp mím môi giải thích: “Vừa rồi em thực sự đang bận.”
Cô không phải cố ý không trả lời tin nhắn hay không nghe điện thoại của anh.
Úc Đình Quân lên tiếng, câu hỏi mang đầy vẻ mỉa mai: “Bây giờ thì bận xong rồi?”
“... Xong rồi." Vân Sơ vội vàng trả lời: “Anh mới về à?”
Úc Đình Quân liếc nhìn cô một cái rồi sải bước đi ra ngoài.
Vân Sơ sững người một lúc, khi phản ứng lại liền vội vàng đi theo bước chân của anh.
Đi đến cửa, Úc Đình Quân đột ngột dừng lại.
Vân Sơ không kịp đề phòng, suýt chút nữa đâm vào lưng anh. Cô hơi lúng túng nhìn Úc Đình Quân, trong lòng thầm lo lắng hỏi: “Sao vậy?”
Úc Đình Quân không nhìn cô, chỉ khẽ nheo mắt rà soát một lượt mấy bó hoa chướng mắt trong studio rồi nói: “Mấy bó hoa này——”
“Để em bảo người xử lý.” Không đợi anh mở miệng, Vân Sơ đã vội vàng đưa ra câu trả lời khiến anh hài lòng.
Cô rất rõ ràng, nếu cô không bảo người xử lý chúng, Úc Đình Quân sẽ “xử lý” cô.
Lời tác giả:
----------------------
Úc tổng: Như vậy còn nghe được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



