Liên Mạn nhi từ từ ngồi trở lại bên người Trương thị, quay đầu nhìn lại chỉ thấy Liên Tú nhi ôm Liên Hoa nhi, đang hung hăng trừng nàng cùng Trương thị.
“Tứ ca, Tứ tẩu các ngươi đúng là ích kỷ, chỉ nghĩ ngợi cho mình?” Liên Tú nhi trừng mắt nói.
Liên Mạn nhi sờ sờ lỗ tai, thính lực của nàng không có vấn đề gì đi, nàng ta tại sao có thể đổi trắng thay đen như vậy, hơn nữa người này còn là cô cô của Liên Mạn nhi nàng. Càng kỳ quái hơn là bị nhắc tới tên Liên Thủ Tín và Trương thị đều không nói tiếng nào.
“Nương, người giúp Liên Hoa nhi một chút đi a”. Liên Tú nhi nhỏ giọng nói bên tai Chu thị.
Chu thị có chút do dự nhìn nhìn Liên lão gia tử.
“Phụ thân, chuyện này, quan hệ tới nhi tử…… không, là tương lai Liên gia chúng ta …” Liên Thủ Nhân vẻ mặt như đưa đám hướng Lão gia tử thỉnh cầu.
Liên lão gia tử chỉ rít một hơi thuốc, gương mặt ở phía sau màn sương khói, làm cho ngừơi ta không nhìn thấy vẻ mặt.
DTV
“Lão Đại, chuyện Ngọc bội, các ngươi không có cùng ta thương lượng, liền tự mình đi làm rồi. Nếu không có chuyện của Mạn nhi, chỉ sợ cũng sẽ không có ai cho ta biết”. Liên lão gia tử nói.
“Phụ thân, khi đó chỉ vì không muốn để cho ngài đi theo quan tâm thôi”. Liên Thủ Nhân nói.
“Hiện tại ta liền không cần quan tâm rồi hà?”
“Phụ thân….” Liên Thủ Nhân bị Liên lão gia tử nói một câu khiến một lời cũng không nói ra được.
“Lão Đại, chuyện này vừa bắt đầu liền sai lầm rồi”. Liên lão gia tử để xuống tẩu hút thuốc, thởi dài nói “ Ngọc bội kia là đồ gia truyền của Tống gia, bị Hoa nhi làm cho vỡ vụn thì nên nói cho người ta biết. Lỗi là của Hoa nhi, hoặc là đền trả, mặc kệ như thế nào chúng ta cũng phải giải thích. Các ngươi lãi đi lấy một khối Ngọc khác, lừa người ta. Đây không phải là việc Liên gia chúng ta nên làm.”
Thì ra là Liên lão gia tử lúc ấy cũng không biết chuyện này, là lão Đại tiền trảm hậu tấu.
“Phụ thân, con, con là không có biện pháp.”
Liên Tú nhi lại nhẹ nhàng đẩy Liên lão thái thái Chu thị.
“Lão gia, như thế nào kêu là lừa họ, không phải ta đã mua lại một khối Ngọc giống y trả lại cho bọn họ sao?”. Chu thị cuối cùng cũng mở miệng nói:
“Hoa nhi thật vất vả mới định được một mối hôn sự tốt, sao có thể bởi vì…. một chút chuyện nhỏ này liền thất bại. Liền giống như ngươi nói vậy, tiền chúng ta cũng phải đền mà hôn sự cũng không thành, đây không phải là xôi hỏng bỏng không sao? Uổng cho ngươi làm trưỡng quỹ nhiều năm, như thế nào lại tính toán không ra rồi?”
“Ngươi là một phụ nhân thì biết cái gì, thời điểm ta làm trưởng quỹ, trẻ nhỏ dễ gạt, cũng không làm qua chuyện gạt người như vậy”. Liên lão gia tử cả giận nói.
“Ta cũng không phải chỉ vì mình, ta là vì phụ thân, vì Liên gia chúng ta a”. Liên Hoa nhi dùng khăn lau mắt, nghẹn ngào nói.
“Đúng vậy a, Liên nhi không phải là chỉ lo cho mình”. Cổ thị nói. “Phụ mẫu cả đời vất vả, liền trông cậy vào Đại gia có thể kim bảng đề danh, quang tông diệu tổ. Không chỉ có Đại gia không dám quên lời phụ thân đã dặn dò, chính Hoa nhi cũng thời thời khắc khắc ghi nhớ trong lòng. Đại gia có bãn lĩnh chẳng qua mấy năm nay không gặp thời vận, mấy lần cũng không thể đề danh”.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
