Cổ thị kéo Liên Đóa Nhi trở lại, ở trên lưng Liên Đóa Nhi đánh hai bàn tay. Hai tát tay lần này là đánh thật sự, Liên Đóa Nhi oa một tiếng liền khóc lên.
“Để cho Liên Mạn Nhi đi, ta không đi…” Liên Đóa Nhi khóc ròng nói.
Cổ thị bận rộn che miệng Liên Đóa Nhi.
“Mạn Nhi, ngươi nói bậy cái gì, cái gì mà có chuyện khác bên trong?” Liên Hoa Nhi chằm chằm vào Liên Mạn Nhi hỏi.
Liên Hoa Nhi thấy Liên Mạn Nhi không nói lời nào, lại hung dữ mà nhìn nàng, ánh mắt cũng có chút rụt rè.
“Đại ca, ngoại trừ làm con dâu nuôi từ bé, còn có chuyện gì?” Liên Thủ Tín cuối cùng cũng không ngốc nữa, đã nghe ra sự kỳ quặc trong chuyện này.
“Có thể có chuyện gì, lão Tứ ngươi đừng nghe bọn nhỏ nói mò.” Liên Thủ Nhân vội nói.
Liên lão đầu tử dùng mắt nhìn chằm chằm Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nhân chậm rãi cúi đầu xuống.
“Việc này lão đại ngươi xử lý lỗ mãng rồi, ngươi đi gặp bằng hữu của ngươi nói, việc này dừng ở đây.” Liên lão gia tử nói.
DTV
Liên Thủ Tín cùng Trương thị đều thở dài một hơi.
Bất quá, mặt khác thì có người đã sốt ruột rồi.
Liên Hoa Nhi nắm chặt khăn, khẩn trương nhìn Cổ thị một chút, hai mẫu tử cùng một chỗ nhìn qua Liên Thủ Nhân.
“Cha, việc này, ta đã làm chủ đồng ý với người ta. Lão Tứ cũng gật đầu rồi. Ta không thể nói mà không giữ lời ah.” Liên Thủ Nhân nói.
Liên lão gia tử lại xoạch xoạch kéo t.h.u.ố.c lá rời, hiển nhiên là chủ ý đã định.
“Cái kia, vậy năm trăm lượng tiền sính lễ thì ai đền đây?”
“Cha, nương, các người đã cầm lấy tiền bán ta rồi?” Liên Mạn Nhi cố ý hỏi.
Nàng bây giờ đang cưỡng chế lửa giận, chuyện trăm ngàn chỗ hở, nghe xong đã biết rõ không đáng tin cậy, thế mà Liên Thủ Tín cùng Trương thị lại đi tin tưởng? Khuê nữ bị người ta bán đi, bọn hắn vẫn còn giúp đám người đó điếm tiền. Không, so với điếm tiền còn không bằng, bọn hắn ngay cả điếm tiền hay không điếm tiền cũng không biết, chỉ như cọc gỗ mà ngồi ở bên cạnh.
“Mạn Nhi là thịt trên người của ta đến rơi xuống, ta không ăn không uống, cũng tiết kiệm một miếng ăn cho nàng, thì làm sao bán khuê nữ.” Trương thị đột nhiên đứng thẳng lên nói.
“Đại ca, Dương Thành Phong cho ngươi mượn năm trăm lượng, ngươi cầm mua ngọc bội. Lúc nào thì đã trở thành tiền sính lễ rồi?” Liên Thủ Tín nói.
Liên Mạn Nhi âm thầm nắm chặt lại nắm đấm, hai vợ chồng này quả là ngốc không có thuốc chữa a.
“Lão đại, ngươi đem tiền trả lại cho người ta!” Liên lão gia tử nói.
“Gia, người không bán ta nữa hả?” Liên Mạn Nhi hai mắt sáng ngời, dùng cả tay chân leo đến bên người Liên lão gia tử, mắt to lấp lánh mà nhìn xem Liên lão gia tử. Đây cũng là cháu gái ruột của ngươi a, cho xin, thân tình hãy mau mau tỉnh lại đi.
Liên lão gia tử đối với việc Liên Mạn Nhi đột nhiên dựa vào gần như là rất không thích ứng, bất quá vẫn gật đầu.
“Thật sự không bán nữa hả?”
“Không bán, chúng ta không bán khuê nữ.” Liên lão gia tử nói như c.h.é.m đinh chặt sắt, “Quay trở lại bên người mẹ ngươi ngồi đi.” Liên lão gia tử nghiêng đầu đi, lại xoạch xoạch kéo t.h.u.ố.c lá rời.
Liên Mạn Nhi một lòng treo ngược rốt cục đã để xuống.
Bỗng Liên Hoa Nhi đột nhiên tựa ở trên người Liên Tú Nhi, nức nở nghẹn ngào mà khóc lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


