Trương thị tay chân nhanh nhẹn mới một hồi đã làm xong mấy món ăn khác. “ Chi Nhi, Ngũ lang, bày ra đĩa đi.” Trương thị gọi hai đứa bé.
“ Cà chưng cũng tốt lắm, để tẩu nói cho nương một tiếng để mang món ăn.” Triệu thị nói.
“ Phiền toái Tam tẩu rồi.” Trương thị cười nói.
“ Nói gì phiền toái hay không phiền toái, muội giúp tẩu rất nhiều.” Triệu thị cũng cười cười.
“ Nương, chúng ta không thể tự mình xới cơm sao, nội mới vừa rồi nói chúng ta bắt người phải hầu hạ mà.” Liên Mạn Nhi nói. Nàng vừa nói xong,liền phát hiện mấy người họ đều dùng ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn nàng. Tại sao, nàng lại nói gì bậy bạ rồi à?
“ Mạn nhi mới tỉnh, có một số việc không nhớ, lại qua hai ngày nữa thì tốt rồi.” Triệu thị an ủi Trương thị.
“ Con lại nói sai cái gì sao?” Liên Mạn Nhi lại càng khó hiểu.
“ Mạn Nhi muội quên à, cà chưng có thịt, món ăn nào có thịt đều được nội tự mình làm.” Liên Chi Nhi nói.
“ Nhị tỷ, ở trong nồi thả bao nhiêu thịt, nội làm sao nhớ được.” Tiểu Thất nói.
“ Mỗi một miếng nội đều nhớ hết.” Liên Diệp Nhi cũng đánh bạo nói.
Liên Mạn Nhi khóe miệng ngập ngừng nhưng cũng không phát ra âm thanh nào.
“ Đều đi vào trong nhà đi, Tiểu Thất con chiếu cố chút tỷ con.” Trương thị nói. Còn Triệu thị đã đi vào nhà trước nói với Chu thị cà chưng xong.
“ Nuôi các ngươi có lợi ích gì, ta đây một đống tuổi còn phải hầu hạ các ngươi.” Chu thị nói như vậy những vẫn đi ra ngoài vừa đi vừa phân phó Triệu thị “ Còn đứng ngốc ở đó làm gì, lấy cái bàn đến.”
“ Vậy ngươi còn không mau đi tìm.” Chu thị tức giân nói.
Hà thị nhanh chóng lui đầu trở về, liền ở trong viện lớn tiếng gọi, một lúc sau thì bốn tiểu tử choai choai từ ngoài cửa lớn hừng hực chạy vào.
Trong nhà Triệu thị đã lấy bát đũa ấn từng người bày xong. Đầu giường gần lò sưởi đặt hai cái bàn, Liên lão gia tử và các con trai cùng nhau ngồi, một cái là lão thái thái cùng nữ quyến Liên gia ngồi. Trừ đứa con lớn nhất của Liên Thủ Nhân cùng đại nhi tức _ (cháu dâu cả) _ còn đang ở trấn trên chưa trở về thì Liên gia coi như là đông đủ. Liên Mạn Nhi đếm, không khỏi thầm than, Liên gia thật đúng là nhân khẩu thịnh vượng a.
Liên Mạn Nhi cùng Tiểu Thất đã ngồi xuống bên cạnh cái bàn đặt xa lò sưởi, Tiểu thất mặc dù là nam nhân nhưng vì tuổi còn quá nhỏ nên cũng đi theo Trương thị ăn ở bên này. Liên Diệp Nhi cũng tới đây, thân thiết cùng Liên Mạn Nhi ngồi chung. Bên cạnh Tiểu Thất là Liên Đóa Nhi, theo thứ tự kế tiếp là Cổ thị, Liên Hoa Nhi, Liên Tú Nhi, cuối cùng ngồi ở vị là Chu thị. Hà thị mang theo tiểu khuê nữ Liên Nghiền Nhi kéo đến chỗ Chu thị ngồi, chỉ chừa ra một chỗ trống chật hẹp cho Trương thị, Triệu thị cùng Liên Chi Nhi. Trương thị, Triệu thị, Liên Chi Nhi từ gian ngoài bưng cơm thức ăn vào bên trong, Liên Kế Hoành _ (tên của ngũ lang) _ cũng đi theo hỗ trợ.
“ Ngũ lang, ngươi ngồi đây, đây không phải là việc ngươi cần làm, để nương và muội muội ngươi làm là được rồi.” Chu thị nói.
“ Dạ.” Liên Ngũ lang đáp nhưng cũng giúp đỡ đem cơm bưng đi qua, lúc này mới ngồi xuống bên cạnh Liên Thủ Tín.
“ Ngũ lang của lão Tứ tựa hồ thích công việc này a.” Hà thị nhếch miệng cười nói.
“ Không có tiền đồ.” Liên Tú Nhi hừ một tiếng.
Liên Mạn Nhi muốn nói nhưng bị Tiểu Thất ở dưới mặt bàn vội vàng nắm tay nàng, Liên Mạn Nhi suy nghĩ một chút cũng ngậm miệng không nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

