Trương thị sửng sốt một chút rồi đem khoai tây để qua một bên, xong đi lấy đậu giác được cắt tới đưa cho Chu thị.
Chu thị không có đón lấy mà đứng dậy trừng mắt với Trương thị. “ Đúng là khen ngược ngươi mà, làm thức ăn một mình cũng không xong, cái gì cũng trông cậy vào cái lão bà tử ta đây, đã lớn tuổi như vậy còn phải ở một bên hầu hạ mấy tiểu tức phụ các ngươi.”
Đây là làm sao a, tìm xương trong trứng gà mà, dù cho Trương thị làm gì thì cũng không đúng. Người ta nói tượng đất cũng có công dụng của tượng đất, vậy mà Trương thị nghe vậy cũng thật không có tức giận. Bất quá ngay cả Mạn Nhi cũng không nhìn được.
“ Nội, mới vừa rồi nương bỏ dầu như vậy là muốn xào một bồn lớn khoai tây, ngài lại sợ nhiều dầu. Giờ xào đậu giác ngài lại bỏ thêm rất nhiều dầu nữa chẳng phải là lãng phí sao.” Liên Mạn Nhi không nhịn được mở miệng nói.
“ Mạn Nhi!” Trương thị nhanh chóng ngăn cản Mạn Nhi nhưng cũng không cản được những lời Mạn Nhi vừa nói.
“ Cái gì tiểu hài tử, đây là ngươi nuông chiều. hừ, phía ngoài hiếu thuận trong lòng lại ác độc. Đừng cho là ta không biết tâm tư kia của ngươi, để cho một nha đầu lừa đảo ngang ngạnh với ta.” Chu thị ngược lại hướng Trương thị phát tác.
“ Nương…” Trương thị nhất thời mặt đỏ lên. Trong nồi lại vang lên tiếng xôi xèo xèo kèm theo tiếng chửi rủa của Chu thị. Trương thị lấy tay xoa xoa mắt. “ Nương, dầu nóng rồi nếu không để đậu giác vào sẽ bị khét mất.”
Chu thị thấy Trương thị như vậy, muốn mắng tiếp bất quá chỉ hầm hừ nhìn chằm chằm Liên Mạn Nhi.
“ Mạn Nhi, mau nói xin lỗi, nói con sai rồi.” Trương thị lôi kéo Liên Mạn Nhi
Chu thị khắp nơi làm khó ngươi, ta chỉ nói một lời nói thật, khi nào thì sai rồi. Liên Mạn Nhi trong lòng không phục.
“ Nội chúng con sai rồi ngài đừng nóng giận.” Tiểu Thất từ phía sau của Liên Mạn Nhi nhô đầu ra cười nói với Chu thị.
Chu thị thần sắc hòa hoãn một chút nhưng vẫn như cũ nhìn chằm chằm Liên Mạn Nhi.
“ Nhị tỷ, tỷ nếu không xin lỗi chúng ta sẽ không có cơm ăn.” Tiểu Thất đẩy Liên Mạn Nhi giọng thì thầm nhỏ như muỗi nói.
Chỉ vì một câu như vậy, Chu thị thật sẽ làm cho mọi người không được ăn cơm.
“ Nội, con sai rồi,ngài đừng nóng giận.” Liên Mạn Nhi nói, coi như đối phương lớn tuổi nàng nhường nàng ta vậy.
Chu thị lúc này mới hừ một tiếng “ Nhanh lên một chút đem đồ xào, không nên ở đó làm biếng.” Nói xong liền vén rèm đi vào nhà.
“ Nương, con nói sai sao? Nội nói người như vậy mà người một chút cũng không tức giận?” Liên Mạn Nhi hỏi.
Trương thị đang xào thức ăn, tay đang làm ngừng lại một chút. “ Đừng làm lớn chuyện, nội là trưởng bối, cứ để nội nói ngoài miệng một chút thì thôi.”
“ Nương như vậy mà nội còn nói người không hiếu thuận kìa.”
Lần này Trương thị quay đi không nói gì cà.
……………………………………………
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)