Nụ cười chân thành, thái độ cho vay lãi suất cao thật rất hòa ái! Liên Mạn Nhi thầm nghĩ không biết lúc hắn đòi nợ còn bộ mặt hòa ái này hay không.
Liên lão gia tử để cho lão Kim lên giường ngồi.
“ Tú tài tướng công nói,lão ca tính toán mượn năm trăm lượng bạc. Vừa lúc trong tay ta mới cứng rắn thu hồi một khoản nợ, góp một chút cũng vừa có số này. Nếu nói là cần dùng gấp, ta sẽ mang tới cho lão ca?”
“ Lão Kim, ta chưa từng mượn loại tiền này, ta hỏi ngươi, lợi tức của ngươi là tính toán như thế nào?” Liên lão gia tử hỏi.
“ Lão ca, năm trăm lượng này không phải là số lượng nhỏ, những nhà khác ta chỉ cho mượn trong một tháng còn phải cầm nhà cửa cùng đất đai thế chân. Lão ca ngươi là đặc biệt, ta tin ngươi, một năm hai năm cũng được, lão ca ngươi tính thế nào?” lão Kim cười híp mắt nói.
Khoản sổ sách này Liên Mạn Nhi có thể tính ra thì Liên lão gia tử làm mấy chục năm chưởng quầy như thế nào không biết, tất nhiên là không thể cho sắc mặt đẹp được.
“ Thủ Nhân, sồ tiền kia mấy tháng mới có thể trả được?”. Liên Lão gia tử hướng Liên Thủ Nhân hỏi.
“ Chờ thu hoạch vụ thu xong, tháng chín bên Tống gia tới đón dâu, thế nào cũng phải qua lễ mừng năm mới mới trả được. Phụ thân, như vậy thì khoảng chừng trên một năm a.”
Bây giờ là tháng tám, tới cuối năm còn bốn tháng, khi đó muốn trả tiền dựa theo tháng để tính cũng phải một ngàn có lẻ một lượng bạc vì vậy không bằng vay một năm.
“ Ba tháng, còn không đủ trả?” Liên lão gia tử hỏi. Hắn là người tính toán tỉ mỉ, nếu như ba tháng cũng chỉ khoảng hơn tám trăm lượng.
“ Phụ thân, hay là cứ dư ra mấy tháng đi sẽ tốt hơn.” Liên Thủ Nhân nói.
Liên lão gia tử thấy Liên Thủ Nhân nói như vậy cũng không biết nói thêm gì.
Lão kim sát ngôn quan sắc( _ đoán lời qua sắc mặt _) liền rút từ trong n.g.ự.c ra hai phần giấy nợ giống nhau.
“ Ý tứ của tú tài tướng công thì giấy nợ này sẽ viết sáu trăm lượng bạc, lão ca ngươi xem đii.”
Liên lão gia tử nhận lấy giấy nợ cẩn thận nhìn.
“ Lão ca nếu nhìn không có vấn đề thì chúng ta ký tên, tú tài tướng công liền có thể theo ta đi lấy bạc.” Lão Kim nói.
“ Không thành vấn đề, không thành vấn đề.” Liên Thủ Nhân liên tục không ngừng trả lời.
Lão Kim lại lấy ra một hộp mực đóng dấu, cười đưa tới. Bởi vì hắn ở gần Liên Thủ Nhân nên hộp mực trước tiên hướng Liên Thủ Nhân đưa tới, Liên Thủ Nhân tựa như thấy rắn rết vậy, thân thể gấp gáp nhích về phía sau, nhưng lại kéo tay lão Kim hướng đến Liên lão gia tử.
Liên Mạn Nhi mắt lạnh ở bên cạnh nhìn, trong lòng cảnh giác, Liên Thủ Nhân tuyệt đối không đáng giá để tín nhiệm. Phải làm cho Liên Thủ Nhân hoặc Liên Hoa Nhi tới xác nhận trả lại tiền, nếu không chuyện này rất nguy hiểm.
Thật là ghê tởm, tại sao Hà thị bên kia còn không có động tĩnh?
“ Phụ thân, chờ một chút.” Chỉ thấy lúc này màn cửa bị nhấc lên, Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị từ bên ngoài vội vã đi vào.
“ Chuyện gì?” trên ngón tay Liên lão gia tử đã dính mực đóng dấu, ngẩng đầu lên hỏi.
“ Phụ thân, biên lai vay tiền này phải để cho Liên Hoa Nhi tới lăn dấu tay.”
Liên Mạn Nhi mấy máy miệng khẽ nheo lại ánh mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


