Liên Mạn Nhi bưng chén lên. Mặc dù có chút thô ráp, dầu cũng cho ít nhưng vẫn tản ra mùi thơm của bột mì.
“ Tiểu Thất, tỷ và đệ cùng nhau ăn đi.” Liên Mạn nhi ăn một miếng thì phát hiện Tiểu Thất đứng nơi đó nhìn nàng, mắt to lấp lánh lấp lánh.
“ Nhị tỷ, đệ không đói bụng.” Liên tiểu Thất nói, “ Đệ không ăn mì đâu.”
Liên Mạn Nhi nhìn bộ dáng Tiểu Thất rõ ràng nghĩ một đằng nói một nẻo thì cảm thấy có chút buồn cười.
“ Nhiều như vậy tỷ không ăn hết, hai ta cùng nhau ăn đi, tỷ không nói cho nương biết.” Liên Mạn nhi nói.
Liên Tiểu Thất suy nghĩ một chút, nhưng cuối cùng là lắc đầu.
“ Nhị tỷ, tỷ bị thương vẫn nên ăn nhiều một chút.”
Liên Tiểu Thất nói xong, sợ Liên Mạn Nhi muốn để cho bé ăn, cũng sợ mình không chịu được thèm ăn nên nhanh chóng chạy mất.
Liên Mạn Nhi ăn mì xong rồi, trong lòng vẫn nhớ đến chuyện Liên gia muốn vay lãi suất cao liền từ tây sương phòng đi ra ngoài.
“ Nhị tỷ.” Liên Tiểu Thất đang ngồi chồm hổm trên mặt đất chơi cục đá, thấy Liên Mạn Nhi ra ngoài vội vã chạy tới, đem tay để lên quần chà chà, xong rồi đem tay nắm lấy tay Liên Mạn Nhi, “ Nương bảo đệ theo tỷ.”
“ Nhị bá mẫu.” Liên Mạn nhi đi tới bên cạnh Hà thị. Bởi vì bị Liên Tiểu Thất lôi kéo không buông nên cũng bị nàng lôi tới đây.
Hà thị mí mắt cũng không động, thờ ơ không trả lời.
“ Mới vừa mọi người nói chuyện sao cháu nghe không hiểu? Một hồi nói vay tiền, một hồi nói Hoa nhi tỷ tỷ sẽ trả?” Liên Mạn Nhi thấy chừng không có ai liền nói với Hà thị.
“ Không phải là nó thì còn ai?”. Hà thị tức giận nói.” Chính là do nó gây ra chuyện.”
“ Nhưng là Hoa nhi tỷ tỷ đến tống gia thì là người của Tống gia rồi. Hôm nay vay tiền là cả nhà chúng ta mượn. Sau này lúc Hoa nhi tỷ tỷ đi rồi, vào bên trong đại trạch, Tống gia tại sao phải thay Liên gia trả tiền, chúng ta phòng ở của cả nhà đều ở đây, người ta muốn đòi tiền là tìm chúng ta hay tìm Hoa nhi tỷ?”
Hà thị con ngươi đảo lòng vòng.
“ Đại bá mẫu thật biết dụ người, chính nàng không thiệt thòi gì chỉ khiến chúng ta thua thiệt.” Liên Mạn Nhi nói.
“ Ừ, đúng vậy, thật đúng là phải đề phòng tiểu tiện nhân kia trở mặt không nhận.” Mặt Hà thị nhất thời kéo kéo, liền quay đầu vào phòng lôi kéo Liên Thủ Nghĩa trong phòng khách ra ngoài, tới đông sương phòng đóng cửa nói chuyện.
Thấy mục đích đã đạt tới, đến lúc đó có thời cơ rời đi rồi mới nói, cũng không thể vừa tới cái thế giới này liền mất đi địa phương an toàn. Hơn nữa chuyện bán nàng tuy vợ chồng Liên Thủ Tín có sai nhưng những hài tử cùng mẹ nàng giống nhau, đều không có quyền lên tiếng. Cũng không thể nhìn bọn họ bị bán hoặc là lưu lạc đầu đường đi ăn xin.
Liên lão gia tử, sinh nhai của ngươi cùng điền sản để ta tới giúp ngươi thủ hộ đi. Liên Mạn nhi âm thầm nắm chặt tay.
“ Nhị tỷ…” Liên tiểu Thất ngẩng đầu nhìn Liên Mạn Nhi tựa hồ nói ra suy nghĩ của mình.
“ Suỵt… …” Liên Mạn Nhi liền cùng Liên tiểu Thất ra dấu chớ có lên tiếng.
“ Nhị tỷ, đệ hiểu, đệ không nói.” Tiểu Thất lập tức nói.
Liên Mạn Nhi cẩn thận đánh giá một chút Tiểu Thất, tiểu hài tử kháu khỉnh khỏe mạnh, cũng không biết hắn đã hiểu cái gì.
Sau khoảng thời gian một chung trà, thì Liên thủ Nhân dẫn lão Kim trở lại.
Liên Mạn nhi cũng vội vàng đi theo vào phòng khách.
“ Tú tài tướng công nói lão ca muốn mượn tiền, ta vội vàng tới nghe lão ca phân phó.” Lão Kim mặc lụa tơ tằm màu nâu may thẳng, nâng cao bụng căng tròn, nhìn dáng dấp tựa chừng năm mươi tuổi, vừa vào cửa liền cười nói với Liên lão gia tử.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
