“ Nhị thẩm, còn không có thành thân cháu liền hướng nhà hắn lấy tiền thì sau này làm sao có thể ngẩng đầu lên làm người?”
“ Cháu sợ không ngẩng đầu lên được thì không nên khoe khoang đem Ngọc bội gia truyền nhà người ta đập nát.” Hà thị từ trước cho tới bây giờ ngoài miệng không bao giờ chịu thua ai nên lập tức phản kích nói lại.
“ Thẩm…” Liên Hoa nhi xấu hổ quay đầu gục vào n.g.ự.c Liên Tú nhi nức nở.
“ Hài nhi, bá mẫu cháu nói không sai, Đại ca, những năm này ngươi ở tại trấn trên, có lương thực cấp cho tú tài, còn có tiền làm quan cũng không mang về một đồng nào, trong nhà mấy đứa cháu của ngươi ăn không đủ no, hàng năm kiếm được mấy đồng tiền thì cũng cầm cho ngươi đi trà rượu. Ngươi vốn nói chờ ngươi vào làm quan thì để cho huynh đệ cùng cháu của ngươi hưởng phúc. Phúc thì ta không thấy đâu chỉ thấy đất trong nhà đã bán hơn phân nữa. Còn dư lại mấy mẫu này, nếu bán nữa thì chúng ta cùng nhau đi uống gió đông bắc sống a.” Liên Thủ Ngĩa cười hì hì nói.
Theo lời nói của Liên Thủ Nghĩa đã gợi lên thù mới hận cũ trong lòng Hà thị. Cả nhà Lão Đại tính toán thật là tốt, muốn nàng giúp đỡ nói chuyện bán Liên Mạn nhi mới cho nàng cùng khuê nữ hai bộ xiêm y mới, nhưng hai bộ xiêm y này so ra còn không bằng một món đồ của Liên Tú nhi. Nếu không phải do một câu nói của Liên Mạn nhi, nàng sẽ bị một nhà lão Đại lừa mất.
Cái gì sau này được thơm lây, cả nhà lão Đại toàn nói mấy lời này nhưng đã khi nào thì thực hiện qua. Hồ ly tinh Cổ thị kia luôn dùng vài lời này đã nghĩ đuổi nàng đi.
DTV
“ Ai u, quả thật muốn lấy mạng người ta a.” Hà thị đột nhiên vỗ tay, gào thét lên, “ Năm trăm lượng bạc, các ngươi muốn có tiền mà không muốn đem lương tâm đi bán. Thôi thì các ngươi dứt khoát đem mẫu tử chúng ta cùng nhau bán đi, tiểu nha đầu Hoa nhi kia có đáng giá như vậy không, vậy thì Nhị lang nhiều lắm cũng không phải là cháu nội ruột mà là ta trộm nuôi thôi, hắn c.h.ế.t đói cũng không ai đau lòng….”
Liên Mạn nhi lại lần nữa trợn mắt há hốc mồm, lần đầu tiên nhìn thấy cái cảnh lăn lộn khóc lóc om sòm như vậy.
“ Nhị lang, tam lang, tứ lang, lục lang,…” Hà thị kêu lên một chuỗi tên, nàng là người sinh nhiều cháu trai cho Liên gia nhất, bình thường luôn dùng tên như thế, “ Mấy người các ngươi là đồ vô tâm vô phế, đã chạy đi đâu rồi, nếu các ngươi không trở lại chúng ta sẽ bị một nhà của Đại bá các ngươi bức tử a.Đại ca đại tẩu Đại lang nhà các ngươi chẳng những cưới vợ ngay cả hài tử cũng đều sinh. Đại lang nhà chúng ta đến tuổi nên lấy vợ rồi, vì đem tiền cho các ngươi mà đến bây giờ vẫn chưa cưới được vợ a….”
Giọng Hà thị càng khóc càng lớn, thì mặt của Liên Thủ Nhân cùng Cổ thị càng ngày càng đen.
“ Lão Nhị, bảo vợ ngươi im miệng.” Liên lão gia tử quát lên, “ Ai nói bán, đất đó không bán.”
Liên lão gia tử vừa nói thế, thì cũng không cần Liên Thủ Nghĩa nói chuyện, Hà thị liền lập tức dừng khóc. _ (TT: giống diễn kịch quá =.=) _
“ Phụ thân, vậy tiền kia từ đâu,… vay tiền sao?”
“ Nếu không mượn thì của Đại tỷ? Tiệm tạp hóa nhà nàng nghe nói một tháng cũng kiếm được vài lượng bạc.” Liên Thủ Nghĩa lập tức nói.
“ Ngươi nghe ai nói?” Chu thị lạnh lùng nói, “ Cuộc sống gia đình của Đại tỷ ngươi cũng trãi qua cũng khó khăn, làm gì có bạc. Ngươi dám đánh chủ ý vào gia đình Đại tỷ ngươi ta cắt đứt gân chân của ngươi”
Trong miệng Liên Thủ Nghĩa lầm bầm lầu bầu, không dám có ý hướng Đại tỷ vay tiền nữa.
“ Có chỗ để mượn mẫu thân không cho, vậy dứt khoát đem Hoa nhi đưa cho người ta đi, cũng có mấy trăm lượng bạc.” Hà thị nói.
Liên Mạn nhi ở trong lòng ồ lên một tiếng, lão Kim kia là ai mà để cho người đàng hoàng như Liên thủ Tín kích động như thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)