Liên lão gia tử nói như vậy là muốn mấy nhi tử cùng gánh chịu chuyện năm trăm lượng bạc này.
“ Còn gom góp làm gì a, tiền của chúng con không phải đều ở trong tay của phụ thân mẫu thân sao?” Liên Thủ Lễ đường hoàng thành thực nói. Liên gia là do Lão gia tử và Lão thái thái làm đương gia, trong tay mấy nhi tử bọn họ một mống tài sản cũng không có.
Năm trăm lượng bạc không phải là số lượng nhỏ, đối với Liên gia thì càng có thể dùng từ “táng gia bại sản” để hình dung. Liên lão gia tử là người cẩn trọng, tại sao lại làm ra quyết định như vậy.
Liên lão gia tử trên phương diện nuôi dạy các con đi học rất chịu dùng tiền. Rốt cuộc, Liên gia lão Đại hai mươi tuổi đã khảo trúng tú tài, Liên lão gia tử mừng rỡ như điên từ đó lại càng toàn lực ủng hộ con lớn nhất. Chẳng qua là thiên ý trêu ngươi, từ đó về sau, lão Đại của Liên gia mỗi lần thi Hương đều rớt, hoặc là hàng năm thi cử thì cũng chỉ xếp hạng Trung đẳng. Lão Nhị là cùng lão Đại Liên gia cùng chung học thi thư, thực lực cũng là không kém nhưng ngay cả tú tài cũng không thể thi đậu. Hắn vốn cũng không thích học, sau lại đem bài vở và bài tập hoàn toàn bỏ quên.
Khi đó Liên gia đã có khá nhiều nhân khẩu, gia đình nông dân, chỉ có chút ít sản xuất bên trong ruộng, lão Đại cùng lão Nhị Liên gia lại nhàn rỗi, Liên lão gia tử vì chuyện lão Đại Liên gia đi thi Hương đã bán mất vài miếng đất, về sau Liên gia quang cảnh ảm đạm không ít. Đến phiên lão Tam cùng lão Tứ Liên gia thì chỉ là vào thôn học nhận biết mấy chữ rồi cũng là trở về nhà làm nghề nông.
Tuy là như thế, nhưng Liên lão gia tử vẫn hy vọng vào lão Đại Liên gia, một ngày nào đó sẽ thành công.
Trúng cử làm quan làm rạng rỡ một nhà, dâng giám sinh làm quan cũng là làm rạng rỡ dòng họ. Tuy là có chênh lệch nhưng lại hoàn thành tâm nguyện của hắn, cộng thêm đau lòng đứa con lớn nhất, nên Liên lão gia tử mới đưa ra quyết định này.
Liên Thủ Nhân, Cổ thị cùng Liên Hoa nhi coi như là nhìn đúng điểm yếu này của Liên lão gia tử.
“ Chúng ta bây giờ còn bao nhiêu bạc?” Liên lão gia tử hỏi Chu thị.
“ Chỉ có lão Đại mang về hai mươi lượng, còn có mấy lượng bạc vụn mà chúng ta dành dụm, nhiều nhất cũng chỉ có bốn mươi hai lượng.” Liên lão thái thái nói.
Bốn mươi hai lượng cùng so với năm trăm quả thật chênh lệch quá lớn.
“ Phụ thân, tiền này….Dương Thành Phong đang đợi ở trấn trên qua ngày mai sẽ đi.” Liên Thủ Nhân nhỏ giọng nói.
“ Trong nhà chỉ có ba mươi mẫu ruộng.” Liên lão gia tử thở dài nói.
Nói như vậy là muốn bán sao? Đây là sinh mệnh của cả nhà a.
“ Phụ thân, tiền này hẳn là do Đại ca đưa ra chứ!” Liên thủ Nghĩa nói.
“ Nhị đệ, ta không có phân ra ở riêng, chia ra cái gì ta và ngươi.” Liên thủ Nhân nói.
“ Vậy Tống công tử chẳng phải không phải Hoa nhi nhà chúng ta thì không lập gia đình sao?”. Hà thị chuyển động con ngươi một vòng, rồi nghĩ ra một ý kiến hay, “ Hoa nhi ngươi cùng Tống công tử nói một chút, không phải chỉ là năm trăm lượng bạc ư, đối với chúng ta là việc lớn nhưng đối với hắn thì chỉ cần búng ngón tay một cái là đủ rồi sao. Hoa nhi là một hoàng hoa đại khuê nữ, còn không đáng giá bằng năm trăm lượng bạc của hắn sao?”
Hà thị thô bỉ nói, làm Liên Hoa nhi xấu hổ đến gương mặt đỏ bừng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)