Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bí thư xuyên không về Tây Sơn 1770 Chương 1: Người không thuộc về thời đại này

Cài Đặt

Chương 1: Người không thuộc về thời đại này

Buổi sinh hoạt chi Đoàn diễn ra vào một buổi chiều oi ả, thứ nắng cuối mùa hạ như cố tình nán lại trên mái ngói cũ của dãy phòng học khối mười hai. Gió không vào được lớp, chỉ có tiếng quạt trần quay đều đều, kẽo kẹt, thổi luồng hơi nóng quẩn quanh những dãy bàn đã sứt cạnh, tróc sơn. Ánh sáng xiên qua khung cửa sổ, vẽ những vệt dài lặng lẽ trên nền gạch đã bạc màu theo năm tháng.

Lớp 12A1 không ồn ào một cách dữ dội, mà ồn ào theo kiểu rệu rã. Những tiếng nói chuyện không đầu không cuối, vài tiếng cười khẽ, vài cái tựa lưng buông thõng, vài ánh mắt nhìn đồng hồ rồi lại cúi xuống màn hình điện thoại giấu dưới gầm bàn. Không khí ấy quen thuộc đến mức đáng sợ, như thể cả lớp đã ngầm thỏa thuận với nhau rằng buổi sinh hoạt này chỉ là một thủ tục phải đi qua.

Nhân đứng trên bục giảng, hai tay đặt lên mặt bàn giáo viên. Chiếc bảng phía sau vẫn còn vệt phấn mờ của tiết học trước, những con chữ chưa kịp lau hết, chồng chéo lên nhau. Cậu đứng thẳng, lưng hơi căng, ánh mắt lướt một vòng quanh lớp. Không phải ánh nhìn dò xét, mà là ánh nhìn của người đã quen ghi nhớ từng gương mặt, từng thói quen nhỏ.

Chiếc balo màu sẫm được đặt gọn dưới chân bục giảng. Nó nặng hơn hẳn những chiếc cặp học sinh thông thường, khóa kéo đã sờn vì sử dụng thường xuyên. Bên trong là những thứ chẳng mấy khi cần đến trong một buổi sinh hoạt chi Đoàn: sổ tay, pin dự phòng, băng gạc, đèn pin nhỏ, con dao đa năng đã trầy xước. Nhân biết rõ sự thừa thãi ấy, nhưng cậu vẫn mang theo, như một phản xạ đã ăn sâu. Chuẩn bị cho điều xấu nhất, ngay cả khi chẳng ai tin điều xấu sẽ đến.

Cậu hắng giọng. Tiếng nói không lớn, nhưng đủ để những cuộc trò chuyện lẻ tẻ dần lắng xuống.

“Hôm nay chúng ta sinh hoạt chi Đoàn,” Nhân nói, giọng đều, không cố gắng tạo khí thế. “Tôi xin phép đi thẳng vào nội dung.”

Một vài ánh mắt ngẩng lên, vài ánh mắt khác vẫn dán vào màn hình. Nhân quen rồi. Cậu không dừng lại.

“Từ đầu năm học đến nay, phong trào Đoàn của lớp mình gần như không có chuyển biến. Nhiều hoạt động triển khai nhưng số người tham gia rất ít. Có người đăng ký rồi không đến. Có người vắng không lý do. Có người chỉ xuất hiện khi điểm danh.”

Một tiếng cười khẽ vang lên ở cuối lớp.

“Có người thì bận chơi game,” Nhân nói tiếp, không đổi sắc mặt. “Có người nói thẳng là không thích tham gia. Tôi không phê phán sở thích cá nhân, nhưng đã là đoàn viên thì phải có trách nhiệm tối thiểu với tập thể.”

Một giọng nói chen vào, nửa đùa nửa thật.

“Bí thư nói nghe mệt ghê, ai rảnh đâu mà phong trào.”

Vài tiếng cười phụ họa. Không lớn, nhưng đủ để tạo thành một làn sóng nhỏ lan qua các dãy bàn. Nhân dừng lại một nhịp. Cậu nhìn về phía phát ra tiếng nói, không gay gắt, cũng không né tránh.

“Không ai rảnh cả,” cậu đáp. “Tôi cũng không rảnh. Nhưng nếu ai cũng chọn không rảnh, thì chi Đoàn tồn tại để làm gì.”

Sự im lặng kéo dài vài giây, rồi lại bị xé ra bởi tiếng ghế kéo, tiếng thì thầm. Nhân tiếp tục, giọng trầm hơn.

“Tình trạng đi học trễ, vi phạm nội quy vẫn còn. Tôi nhắc lại, đây không phải chuyện nhỏ. Chúng ta là khối mười hai. Mỗi hành vi của lớp đều được nhìn vào như một tấm gương.”

Có người lẩm bẩm một câu chửi thề rất khẽ, tưởng như không ai nghe thấy. Nhưng Nhân nghe. Cậu nghe rõ, từng chữ một. Cậu không phản ứng, chỉ cảm thấy trong ngực có gì đó nặng xuống, như một cánh cửa vừa khép lại thêm một nấc.

Cô giáo chủ nhiệm ngồi ở bàn đầu, tay đặt trên cuốn sổ. Cô không nói gì, chỉ nhìn lên bục giảng rồi lại nhìn xuống lớp. Ánh mắt cô không giận, cũng không trách, chỉ có một vẻ mệt mỏi đã quen thuộc. Nhân bắt gặp ánh mắt ấy, trong khoảnh khắc ngắn ngủi, hai người hiểu nhau mà không cần lời.

Nhân chuyển sang nội dung tiếp theo.

“Tuần tới, Đoàn xã có chương trình tuyên dương học sinh ba tốt. Lớp mình được phân công cử người tham gia.”

Cậu dừng lại, chờ đợi một phản ứng. Không có cánh tay nào giơ lên. Không một tiếng đáp.

“Tôi cần ít nhất hai bạn,” Nhân nói. “Đây là hoạt động mang tính đại diện, không phải đi cho có.”

Một giọng khác vang lên, lần này không giấu giếm.

“Đi mấy cái đó mệt lắm, được gì đâu.”

“Ờ, ai rảnh đâu mà đi,” một người khác tiếp lời.

Không khí trong lớp như trĩu xuống. Nhân cảm thấy cổ họng khô lại. Cậu nhìn từng gương mặt quen thuộc, những người đã học cùng nhau gần ba năm, những người mà cậu từng tin có thể cùng nhau làm được điều gì đó, dù là nhỏ nhất.

“Tôi hỏi lại lần nữa,” Nhân nói, chậm rãi. “Có ai xung phong không.”

Sự im lặng lần này không còn lẻ tẻ, mà đặc quánh. Tiếng quạt trần bỗng trở nên rõ ràng đến khó chịu. Một vài người cúi đầu tránh ánh mắt cậu. Một vài người nhìn thẳng, thản nhiên.

Không ai đứng lên.

Nhân gật đầu, rất nhẹ.

“Được,” cậu nói. “Nếu không có ai xung phong, tôi sẽ điều động.”

Một vài tiếng xì xào nổi lên. Có người buông một câu chửi thề, không còn giữ ý. Cô giáo chủ nhiệm khẽ nhíu mày, nhưng rồi lại thôi.

Nhân ghi chép vào sổ, nét chữ thẳng và đều, như thể đó là cách duy nhất để giữ cho tay mình không run. Cậu đọc tên hai người. Không ai phản đối công khai, nhưng những ánh mắt khó chịu, những cái thở dài cố tình phát ra đủ để nói lên tất cả.

Buổi sinh hoạt kết thúc trong một bầu không khí nặng nề. Không có tiếng vỗ tay, không có lời tổng kết. Học sinh đứng dậy, ghế kéo loạt xoạt, tiếng nói chuyện lại nổi lên, nhanh chóng xóa đi những gì vừa được nói trên bục giảng.

Nhân thu sổ, cúi xuống xách balo. Khi ngẩng lên, cậu bắt gặp ánh mắt cô giáo chủ nhiệm. Cô nhìn cậu một lúc, rồi khẽ thở dài.

“Em đã cố gắng rồi,” cô nói nhỏ, như sợ cả lớp nghe thấy.

Nhân gật đầu. Cậu muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi. Có những lời nói ra cũng không thay đổi được gì.

Cậu bước ra khỏi lớp, hành lang dài hun hút, nắng chiều đổ xuống thành từng mảng vàng nhạt. Tiếng ồn phía sau dần xa. Nhân dừng lại một chút, dựa lưng vào tường, cảm nhận sức nặng của chiếc balo trên vai. Không phải sức nặng của đồ đạc, mà là sức nặng của trách nhiệm, của một tập thể mà cậu không thể kéo lên, dù đã dùng hết sức mình.

Trong khoảnh khắc ấy, một ý nghĩ thoáng qua, rất nhanh: nếu mọi trật tự quen thuộc này sụp đổ, nếu tất cả bị ném vào một hoàn cảnh khác, liệu con người có còn thờ ơ như thế không.

Ý nghĩ ấy vụt tắt, nhưng nó để lại một vệt rất mỏng, rất sâu, như một dấu hiệu báo trước cho điều gì đó mà Nhân chưa thể gọi tên.

Buổi học tiếp theo bắt đầu gần như ngay sau khi lớp vừa tan khỏi tiết sinh hoạt chi Đoàn. Không có khoảng nghỉ đủ dài để cảm xúc lắng xuống. Chỉ là học sinh đổi chỗ ngồi, vài tiếng than thở lười biếng, vài chiếc ghế được kéo lại cho ngay hàng, và bảng được lau qua loa để chuẩn bị cho một tiết học khác.

Tiết Giáo dục quốc phòng – an ninh.

Căn phòng vẫn là căn phòng ấy, nhưng không khí đã đổi khác. Nếu như buổi sinh hoạt chi Đoàn mang một sự nặng nề ngột ngạt, thì tiết học này lại trôi trong một trạng thái buông thả quen thuộc. Tiếng cười nói rì rầm len lỏi từ đầu lớp xuống cuối lớp, từng mảng âm thanh chồng lên nhau, lấn át cả giọng giảng đều đều của cô giáo.

Nhân ngồi ở vị trí quen thuộc, lưng tựa thẳng vào ghế, hai tay đặt trên bàn. Chiếc balo vẫn nằm đó, sát chân ghế, như một vật neo giữ thói quen của cậu. Nhưng khác với mọi ngày, cậu không còn chú tâm lắng nghe từng câu giảng. Ánh mắt hướng lên bảng, nhưng suy nghĩ thì trôi dạt về một nơi rất xa.

Cô giáo đang giảng về các quân binh chủng trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Những khái niệm quen thuộc được nhắc lại: bộ binh, pháo binh, tăng – thiết giáp, phòng không – không quân, hải quân, thông tin liên lạc, công binh, đặc công… Giọng cô đều, rõ, chuẩn mực. Nhưng từng câu chữ như bị nuốt chửng bởi tiếng cười phía dưới, bởi những câu chuyện không đầu không cuối, bởi sự thờ ơ đã trở thành nếp.

Nhân không quay xuống nhắc nhở. Cậu cũng không gõ bàn, không gọi tên, không hô im lặng như những tiết trước. Hôm nay, cậu chỉ thở dài.

Một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng với cậu, nó nặng hơn mọi lời quát tháo.

Cậu nhận ra mình mệt. Không phải mệt vì học, mà mệt vì phải luôn đóng vai người giữ trật tự trong một tập thể không còn muốn được dẫn dắt. Mỗi lần nhắc nhở, mỗi lần cố gắng, đều như đổ nước vào cát.

Tiếng giảng bài vẫn tiếp tục.

“Quân binh chủng là lực lượng chuyên môn trong quân đội, mỗi binh chủng đảm nhiệm một chức năng riêng, phối hợp với nhau để tạo nên sức mạnh tổng hợp…”

Cái tên vang lên khiến Nhân giật mình. Cậu ngẩng đầu, trong khoảnh khắc đầu óc trống rỗng vì bị kéo khỏi dòng suy nghĩ. Nhưng chỉ một nhịp sau, sự hoảng hốt tan đi rất nhanh.

Quân sự là sở thích. Là thứ cậu đọc khi rảnh, xem khi người khác xem giải trí, là thứ cậu nghiền ngẫm không vì điểm số. Những khái niệm này, cậu không học để trả bài. Cậu học vì thích.

Nhân đứng dậy.

“Thưa cô,” cậu nói, giọng rõ ràng, không vội. “Trong Quân đội nhân dân Việt Nam có các quân binh chủng như bộ binh, pháo binh, tăng – thiết giáp, phòng không – không quân, hải quân, thông tin liên lạc, công binh, đặc công, hóa học, trinh sát…”

Cậu dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, không cần nhìn sách.

“Mỗi binh chủng có nhiệm vụ riêng, nhưng khi tác chiến thì phải hiệp đồng chặt chẽ, nếu tách rời sẽ rất dễ bị đánh bại từng phần.”

Lớp học yên hơn một chút. Vài ánh mắt quay sang nhìn cậu, có ngạc nhiên, có thờ ơ. Cô giáo gật đầu.

“Được,” cô nói. “Em ngồi xuống.”

Nhân ngồi xuống. Khi lưng chạm ghế, một ý nghĩ rất lạ nảy ra trong đầu cậu. Ban đầu chỉ là một tia thoáng qua, nhưng nó không biến mất, mà bám chặt lấy suy nghĩ.

Nếu đem tư duy này… về một thời khác thì sao?

Cậu nhìn lên bảng, nhưng không còn thấy những dòng chữ hiện đại nữa. Trong đầu cậu, hình ảnh dần thay đổi. Không còn là lớp học, không còn là quạt trần quay kẽo kẹt, mà là những cánh đồng, những làng mạc, những toán nông dân cầm giáo mác thô sơ.

Năm 1770.

Cuộc khởi nghĩa Tây Sơn.

Một lực lượng nông dân nổi dậy, dựa vào lòng dân, dựa vào khí thế, nhưng thiếu một hệ thống quân binh chủng rõ ràng theo nghĩa hiện đại. Nhân tự hỏi, rất nghiêm túc, rất tỉnh táo: nếu lúc ấy có sự phân công rõ ràng, có lực lượng thông tin liên lạc hiệu quả, có công binh đúng nghĩa, có tổ chức hậu cần chặt chẽ, thì lịch sử sẽ rẽ theo hướng nào?

Ý nghĩ ấy khiến tim cậu đập nhanh hơn một chút.

Không phải vì tham vọng làm anh hùng. Mà vì sự tò mò thuần túy của một người thích suy luận hệ thống. Cậu không nghĩ đến việc mình sẽ thay thế ai, hay trở thành nhân vật lịch sử. Cậu chỉ nghĩ đến cấu trúc. Đến cách một lực lượng sinh ra từ nông dân có thể tiến hóa thành một đội quân thực thụ.

Tiết học trôi đi lúc nào không rõ. Cô giáo chuyển sang phần thực hành.

“Chúng ta sẽ thực hành một số động tác cơ bản,” cô nói. “Ai được gọi thì lên.”

Tiếng cười nói lại nổi lên. Có người giả vờ loay hoay, có người buông câu đùa cợt. Nhân vẫn ngồi yên, nhưng trong đầu, cậu đang bày ra một bản đồ tưởng tượng.

Nếu là năm 1770, trước tiên phải có bộ binh làm nòng cốt. Nhưng bộ binh không thể chỉ là nông dân cầm giáo. Phải có phân đội, có kỷ luật. Pháo binh thì sao? Pháo thời đó có, nhưng nặng nề, khó cơ động. Có thể cải tiến cách sử dụng? Công binh cần bao nhiêu người để mở đường, dựng công sự? Thông tin liên lạc thì dùng gì? Cờ hiệu, trống, tù và… nếu tổ chức tốt, vẫn có thể truyền mệnh lệnh nhanh hơn đối phương.

Cậu mải nghĩ đến mức không nhận ra mình đã được gọi tên.

“Nhân, mời em lên thực hành.”

Cậu ngẩng lên. Tiếng cười phía dưới vẫn chưa dứt. Nhân đứng dậy, bước lên phía trước. Động tác không vội, không ngập ngừng. Như thể cơ thể đã quen với việc này từ lâu.

Cậu đội mũ cối. Cảm giác vành mũ chạm vào trán quen thuộc đến lạ. Cậu khoác áo đựng đạn, từng thao tác gọn gàng. Bốn băng AK47 rỗng được đặt vào đúng vị trí. Hai quả lựu đạn huấn luyện treo bên hông. Tất cả vừa vặn, không thừa không thiếu.

Có tiếng huýt sáo phía dưới. Có tiếng cười khúc khích. Nhân mặc kệ. Cậu không nhìn xuống lớp. Ánh mắt nhìn thẳng phía trước, nhưng tâm trí thì vẫn ở một nơi khác.

Nếu mình thật sự xuyên không về năm ấy…

Liệu một người hiểu quân binh chủng hiện đại, nhưng không có quyền lực, không có thân phận, có thể làm được gì? Liệu có bị nghi ngờ là kẻ dị đoan? Liệu những kiến thức ấy có bị xem là hoang đường? Hay chỉ đơn giản là bị loại bỏ?

Cậu thực hiện động tác bắn súng đứng, thay băng đạn theo đúng quy trình đã học. Động tác chuẩn, dứt khoát. Không phô trương, không làm quá. Như thể đây không phải lần đầu.

Cô giáo gật đầu, ghi nhận.

Nhân vừa đưa tay lên, chuẩn bị tháo chiếc áo đựng đạn khỏi người thì một cảm giác lạ ập đến, không báo trước, không cho cậu kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Không phải là choáng váng, cũng không phải mất thăng bằng.

Mà là bị kéo.

Cả không gian trước mắt bỗng tối sầm lại, nhanh đến mức Nhân không kịp kêu lên. Mặt đất, tiếng cười nói, lớp học, tất cả như bị một bàn tay vô hình bóp nát rồi xóa sạch. Cậu cảm thấy cơ thể mình bị ép chặt từ mọi phía, như bị nhét vào một khối hộp không có hình dạng. Phổi không thể nở ra hết, tay chân không thể nhúc nhích, ngay cả ý nghĩ cũng bị đè xuống nặng nề.

Bóng tối không phải là bóng tối bình thường. Nó đặc quánh, dày như nhựa đường nóng chảy, áp sát lấy da thịt, len vào từng hơi thở. Nhân muốn giãy giụa, nhưng cơ thể không còn nghe theo mệnh lệnh nữa. Cậu chỉ còn cảm giác rằng mình đang bị treo lơ lửng giữa một nơi không có trên bất kỳ bản đồ nào.

Rồi một giọng nói vang lên.

Không có hướng phát ra. Không cao, không thấp. Không mang cảm xúc. Mỗi âm tiết đều đều, lạnh lẽo, như được ghép lại từ kim loại và mạch điện.

“Hỡi thư sinh hiện đại.”

Giọng nói vang vọng từ mọi phía, xuyên qua đầu óc, không cần tai để nghe.

“Liệu ta cho ngươi một cơ hội để thay đổi lịch sử, thì ngươi có chọn không?”

Khoảnh khắc ấy, Nhân không thấy sợ.

Cậu cũng không thấy hoang mang.

Tất cả những suy nghĩ vụn vặt, những do dự thường ngày, bỗng biến mất. Trong đầu cậu chỉ còn lại một điều rất rõ ràng: câu hỏi này không phải là trò đùa.

Và câu trả lời cũng không cần suy nghĩ.

“Có.”

Âm thanh vừa thoát ra khỏi miệng, chưa kịp tan đi, thì cả không gian như nổ tung.

Một lực hút khủng khiếp xuất hiện, mạnh đến mức Nhân có cảm giác xương cốt mình sắp bị kéo rời ra từng mảnh. Cơ thể bị quăng đi với tốc độ không thể đo đếm, như bị ném thẳng vào miệng một cơn bão không đáy. Lực ép dồn lên ngực, lên đầu, lên từng khớp xương, như muốn nghiền nát cậu thành hư vô.

Khẩu súng AK không kim hỏa vẫn còn trong tay.

Nhân không biết vì sao mình lại nắm chặt nó đến thế. Không có đạn. Không thể bắn. Không thể tự vệ. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, nó là điểm neo duy nhất giữa cơn hỗn loạn vô hình. Cậu siết chặt báng súng, các ngón tay tê dại, máu dồn lên đến mức đau nhói.

Chiếc balo phía sau bị hất mạnh vào lưng, lực va đập khiến Nhân tưởng như sống lưng gãy đôi. Cơn đau xé lên tận óc. Nhưng ngay sau đó, cậu cảm nhận rõ ràng những quai đeo vốn lỏng lẻo bỗng siết chặt lại, tựa như có bàn tay nào đó chỉnh cho vừa vặn trên vai cậu. Chiếc balo không còn là vật mang theo nữa, mà trở thành một phần gắn chặt vào cơ thể.

Trong túi quần, chiếc điện thoại đột ngột nóng rực.

Không phải ấm lên, mà là nóng đến mức bỏng rát, như thể có thứ gì đó bên trong đang hoạt động vượt quá giới hạn. Nhiệt độ lan ra, ăn sâu vào da thịt, khiến Nhân nghiến chặt răng để không kêu lên.

Rồi trước mắt cậu, bóng tối vỡ ra.

Những hình ảnh tràn tới, không theo trật tự không gian, không cần màn hình. Chúng hiện lên trực tiếp trong ý thức, rõ ràng đến mức từng chi tiết nhỏ cũng không thể né tránh.

Lịch sử Việt Nam.

Nhưng không phải được kể, mà là bị lôi ra, bị tua ngược lại, không thương xót.

Cậu thấy những giàn khoan ngoài biển xa, sừng sững giữa sóng gió. Thấy những con tàu hiện đại rẽ nước. Rồi tất cả bị kéo ngược lại, méo mó, tan biến.

Công cuộc đổi mới lùi dần, những con đường bê tông nứt ra, nhà cao tầng co rút lại thành những dãy phố thấp bé.

Tiếng xích sắt vang lên.

Xe tăng lao qua cổng Dinh Độc Lập, rồi khựng lại, hình ảnh giật lùi, lùi mãi, lùi về phía sau. Lá cờ đỏ sao vàng vẫn bay, nhưng ánh sáng quanh nó dần mờ đi.

Bầu trời Hà Nội rực lửa.

Pháo đài bay B52 rơi xuống, từng mảnh vỡ cháy đỏ, nhưng rồi những mảnh vỡ ấy bay ngược lên không trung, lắp lại thành những khối thép khổng lồ, rời xa mặt đất.

Điện Biên Phủ hiện ra.

Những quả đồi, những chiến hào, những con người gầy gò mà ánh mắt vẫn rực cháy. Tiếng hô xung phong còn chưa kịp vang hết, thì mọi thứ đã bị kéo ngược, lùi dần, tan vào sương mù.

Ngày mùng Hai tháng Chín.

Quảng trường Ba Đình. Biển người. Lá cờ. Tiếng nói vang lên giữa nắng thu. Nhân cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Hình ảnh ấy lướt qua quá nhanh, như không cho cậu thời gian để giữ lấy.

Rồi súng nổ.

Tiếng đại bác của thực dân Pháp vang lên, xé toạc những làng mạc yên bình. Hình ảnh bóc lột, đàn áp, máu và nước mắt chồng chất lên nhau. Những khuôn mặt khắc khổ, những thân hình gầy guộc cúi đầu dưới roi da.

Khóe mắt Nhân cay xè.

Cậu không khóc thành tiếng. Nhưng nước mắt vẫn trào ra, bị lực hút kéo dài thành những vệt mỏng trong không gian tối.

Hình ảnh chưa dừng lại.

Quân Thanh tràn xuống, giáo mác loang loáng. Quân Xiêm tiến vào, thuyền chiến san sát. Rồi cảnh chúa Nguyễn, chúa Trịnh tranh giành, bóc lột đến tận xương tủy. Dân đói, dân khổ, tiếng khóc hòa vào tiếng than, không có chỗ cho hi vọng.

Nhân muốn quay đi.

Nhưng không thể.

Cậu bị buộc phải nhìn, phải cảm nhận, phải hiểu rằng mỗi bước lùi của lịch sử đều được trả bằng đau đớn thật sự của con người thật sự.

Rồi những hình ảnh ấy biến dạng.

Những tòa nhà sụp xuống, co rút thành những mái tranh xiêu vẹo. Tàu chiến hiện đại rã ra thành thuyền gỗ. Súng trường tự động hóa thành súng hỏa mai thô sơ. Quần áo sạch sẽ biến thành vải thô sờn rách.

Tiếng khóc vang lên khắp nơi.

Tiếng trẻ con. Tiếng phụ nữ. Tiếng người già.

Nhân cảm thấy ngực mình đau thắt lại, như có bàn tay vô hình bóp chặt trái tim. Đây không còn là lịch sử trong sách nữa. Đây là thế giới mà cậu sắp bước vào.

Ở cuối đường hầm, một điểm sáng xuất hiện.

Ban đầu rất nhỏ. Rồi lớn dần, chói lòa, nuốt trọn mọi thứ. Lực hút đổi chiều đột ngột, hất Nhân văng về phía trước.

Cú va chạm đến bất ngờ.

Đau điếng.

Toàn thân Nhân như bị ném xuống đất từ độ cao lớn. Hơi thở bật ra khỏi lồng ngực. Thị giác tối sầm. Tai ù đi, chỉ còn lại một tiếng rền vang kéo dài.

Trong khoảnh khắc trước khi ý thức tan đi, Nhân kịp nhận ra một điều.

Con đường này không phải là món quà.

Mà là một cuộc trả giá.

Và lịch sử, một khi đã chạm vào, sẽ không cho phép quay đầu dễ dàng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc