Hắn vừa định nén đau né tránh, thì nàng đã nhanh chóng điều chỉnh bước chân, hơi khựng lại rồi ngã nhào vào lòng hắn.
Hương thơm dịu nhẹ toát ra từ người nàng, thanh khiết mà thanh nhã, như mùi hương thuốc thoang thoảng, thấm qua làn da tiếp xúc, quẩn quanh nơi chóp mũi khiến người ta không thể nào quên.
Giang Hỏa cảm nhận được sự hoạt động của cổ trùng bên trong cơ thể trở nên dịu lại, huyết mạch cũng lưu thông hơn nhiều.
Hậu nhân của tộc Nguyệt Xuất, quả nhiên...
Hắn bất ngờ thoát khỏi cơn đau đớn, nhưng lại không ngờ bản thân lại rơi vào một vũng lầy sâu hơn nữa.
Làn môi mềm mại của nàng lướt qua vùng yết hầu, hơi thở ấm áp phả bên tai khiến cổ họng hắn khẽ siết lại, hô hấp hỗn loạn trong thoáng chốc.
Nàng hoảng loạn vùng vẫy đứng dậy, bàn tay mềm áp lên vai hắn, thở ra một làn hương lan dịu nhẹ, giọng nói hoảng hốt vừa mềm vừa ngọt.
Ánh trăng xuyên qua lớp giấy trắng của cửa sổ, chiếu lên dáng người yểu điệu đang khẽ run rẩy của nàng, vừa thẹn thùng lại vừa lúng túng.
Ánh mắt hai người chạm nhau, đôi mắt hạnh của nàng trong veo vô tội, ẩn chứa làn nước mỏng manh.
Nàng thật sự vừa dịu dàng vừa rụt rè, ngã vào lòng hắn như một nhành hoa diên vĩ chờ người hái.
Lần gần gũi nhau như vậy, lần trước là trong con hẻm nhỏ ở thành Vĩnh Châu, khi đó bầu trời đầy tuyết trắng như lông ngỗng.
Xác của người Miêu bị Giang Hỏa giết nằm la liệt khắp nơi, từng bông tuyết rơi lả tả, màu trắng tinh khiết phủ lên những xác chết ấy, khiến nàng chỉ có thể nhìn thấy một màu trắng mênh mông, và cả màu đen u tối dưới tấm màn đêm.
Nàng thầm thề, khi ấy tuy là nàng chủ động cởi áo, dùng thân thể sưởi ấm cho hắn, nhưng mục đích vô cùng thuần khiết. Vì thế dù thi thoảng nhớ lại có chút ngượng ngùng, cũng không đến mức bối rối như hiện giờ.
Hương lan thoảng thoảng nơi cổ thiếu niên, hàn khí như ngọc lạnh truyền tới khiến Thời Yên La không nhịn được khẽ rùng mình, đầu óc cũng tỉnh táo ra không ít.
Nàng không còn để tâm tới thẹn thùng hay lý trí gì nữa, chỉ biết luống cuống muốn thoát khỏi vòng tay hắn.
Nhưng ai ngờ, tay vừa đặt lên vai hắn thì tóc nàng lại bị món trang sức bạc trên áo tím của hắn vướng lấy, khiến nàng phải nghiêng đầu, bị buộc phải nép sâu vào lòng hắn.
Thiếu nữ rụt rè, vừa vô tội vừa bối rối, vành mắt cũng đỏ lên, lệ không tự chủ tuôn ra, làm ướt hàng mi đen tuyền dày rậm.
Giang Hỏa khẽ nghẹn thở.
Hắn theo bản năng muốn đẩy ra, nhưng vừa động tay, cô gái mềm mại trong lòng liền đau đến mức bật ra một tiếng kêu, giọng nói vừa ngượng ngùng vừa bất an, lại sắc nhọn đến khiến người ta thót tim.
"Dừng, dừng, dừng lại!" Thời Yên La mắt nhắm nghiền, hắn mới vừa động tay, nàng liền cảm thấy như thể da đầu bị kéo căng lên. May mà hắn nghe thấy nàng kêu đau thì kịp thời dừng lại.
"Quận chúa?" Giang Hỏa giọng khẽ siết lại, vẻ mặt vẫn giữ vẻ ôn hòa điềm tĩnh, nhưng đôi mắt hẹp dưới hàng chân mày lại dậy lên một làn sóng ngầm khó hiểu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


