Thế nhưng sắc mặt lại trắng tựa trong suốt, đôi mắt dài khẽ cong, ẩn giấu sự xa cách và toan tính. Môi hắn đỏ như máu, thoạt nhìn vừa bệnh hoạn lại mang theo chút điên cuồng.
"Thánh nữ của tộc Nguyệt Xuất... ta đại khái đã đoán được rồi. Không ngờ lại gả cho người nước Ngọc, bảo sao tìm mãi mà không thấy tung tích." Giang Hỏa thản nhiên nói, giọng điệu pha chút hứng thú nhạt nhòa.
Mạc Từ im lặng không đáp, trong phòng lập tức rơi vào một khoảng lặng.
Nỗi đau trên người chủ thượng, chỉ có người của tộc Nguyệt Xuất mới có thể xoa dịu...
Đúng lúc chàng chuẩn bị lên tiếng, chợt nghe tiếng bước chân khẽ khàng vang lên từ xa. Đồng tử chàng lập tức co rút lại, liếc mắt nhìn thiếu niên đang ngồi yên kia một cái rồi lập tức phóng mình qua cửa sổ rời đi.
Thời Yên La bước vào đúng lúc thấy khung cửa sổ khẽ lay động, nàng cứ ngỡ là do gió tuyết bên ngoài gây nên. Nàng lại ngẩng lên nhìn thiếu niên ngồi dựa bên cửa sổ, thấy thân hình hắn gầy yếu, dáng vẻ cô độc, trong lòng không khỏi dấy lên một tia thương xót.
Thế nhưng giọng nói của Thời Yên La lại quá dịu dàng. Khi nàng nói những lời ấy, một bên má trắng như tuyết ẩn trong bóng đêm, khiến đường nét khuôn mặt nàng càng thêm dịu dàng xinh đẹp. Mái tóc vấn bên thái dương, chiếc trâm vàng rung rinh theo từng cử động, khiến giọng điệu trách móc ấy lại giống như đang làm nũng.
Giang Hỏa nhìn nàng đóng kín cửa sổ, lại cẩn thận kiểm tra các khe hở, miệng thì lẩm bẩm rằng cần gia cố thêm để tránh gió lùa từ ngoài vào.
Trong lòng hắn thoáng qua một tia sững sờ. Từ trước tới nay chưa từng có ai dám tự tiện ra tay trước mặt hắn mà không có sự cho phép.
Huống chi lại còn dùng giọng điệu đầy trách móc mà cẩn thận nhắc nhở hắn như vậy...
Thời Yên La chợt quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của thiếu niên đang nhìn mình chăm chú. Nàng lập tức nhận ra hành động của mình có phần lắm lời, mặt liền đỏ bừng, lắp ba lắp bắp mãi vẫn không nói ra được câu nào, cuối cùng đành phải miễn cưỡng đổi chủ đề.
"Ừm... hôm nay ngươi thấy sao rồi?" Nàng cứng ngắc hỏi, trong lòng vô cùng hối hận vì lại tái phạm thói quen cũ.
Bình thường nàng không thích gặp người lạ, nhưng nếu đối phương là bệnh nhân của mình thì lại không thể ngưng lải nhải. Phụ thân nàng cũng từng bất lực cười khổ, nói rằng thật sự chịu không nổi.
"Hôm nay thấy đỡ hơn nhiều, đa tạ quận chúa quan tâm." Giang Hỏa dịu giọng đáp, ánh mắt vẫn chăm chú nhìn nàng đang bước lại gần.
Hắn vô thức trở nên cảnh giác, bỗng nhiên trong cơ thể lại dâng lên cảm giác đau rát quen thuộc. Dù nét mặt không thay đổi, nhưng sắc mặt hắn lập tức tái nhợt, giữa hai hàng lông mày cũng nhíu lại, trông vừa cố gắng chịu đựng vừa yếu ớt mỏi mệt.
Thời Yên La thấy vậy liền vội vã bước tới, nhưng vì chân bước quá vội nên bất ngờ bị vấp ngã, khiến Giang Hỏa đang căng thẳng toàn thân cũng chấn động theo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


