Minh Du trông thấy thế công hiểm ác, mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay, mắt chẳng dám rời sàn đấu, chỉ sợ hắn sơ suất sẽ bị trọng thương.
"Ngươi chỉ biết trốn thôi sao, đồ nhát gan!" Đại Khối Đầu phẫn nộ quát, sức lực dần tiêu hao.
Không phải Văn Yến chỉ biết né, mà hắn chưa muốn hạ sát. Một kiếm cắt yết hầu, vừa nhanh gọn vừa chuẩn xác, nhưng máu sẽ tuôn xối xả, nàng nhìn thấy tất sẽ ghét bỏ. Hắn sợ Minh Du kinh hãi, công sức bấy lâu coi như uổng phí.
Bị ép đến sát mép đài, chẳng còn đường lùi, Văn Yến buộc phải phản công. Hắn đạp lên cột lớn, mượn thế vọt lên cao, trường kiếm lao thẳng tới chỗ yếu, đồng thời tung cước đá vào đầu.
Thế nhanh như chớp, Đại Khối Đầu bất ngờ lãnh trọn, mắt tối sầm, đến khi hồi tỉnh thì kiếm đã kề tận cổ, chỉ cần nhúc nhích liền rách toạc da thịt.
"Ngươi thua rồi."
Giọng Văn Yến lạnh nhạt.
Chúng nhân đồng loạt than vãn, tiếc nuối dậm chân, oán hận vì không đặt cược, lỡ phen vơ bạc đầy tay. Khoản lợi ngay trước mắt hóa thành hư không, tim gan họ như rỉ máu.
Minh Du hít sâu, trong mắt đầy ngưỡng mộ, võ nghệ của Văn Yến vượt xa dự liệu của nàng.
Sau tấm rèm sa, Cầm Thanh cắn môi, móng tay nhuộm đỏ hằn sâu vào thịt. Tên nô lệ này đã là hàng hảo hạng, vậy mà vẫn dễ dàng bại dưới tay hắn.
Sắc mặt nàng ta u ám, son phấn cũng chẳng che nổi, giọng the thé: "Người đâu, đem kẻ vô dụng kia cắt huyết, cho Văn công tử giải sầu. Vừa hay máng máu cũng cạn rồi."
Trong cơn tức giận, nàng ta quên cả sai người truyền lời, nên Minh Du nghe rõ, hóa ra là giọng nữ.
Bọn thị nữ im thin thít, chẳng dám thở mạnh.
Lệnh vừa ban, mấy gã hộ vệ tráng kiện áp giải Đại Khối Đầu lên tế đàn.
Gã ta chẳng hề kêu than, trước khi tới đây đã ký sinh tử khế, sống chết mặc trời. Được Cầm Thanh cấp mấy nghìn lượng vàng cứu bệnh cho mẹ già, nay phận sự đã hoàn tất.
"Không phải chỉ chịu khắc chữ thôi sao, vì sao còn đoạt mạng?" Minh Du chất vấn.
Cầm Thanh cười nhạt: "Đã thua thì là nô lệ của ta, ta muốn xử thế nào là quyền của ta."
Lời này cũng là chê cười Minh Du bất lực, lòng tốt vô ích.
"Nhưng…" Minh Du chưa kịp nói thì đã bị nàng ta cắt ngang.
"Nếu ngươi không muốn hắn chết, vậy lấy Văn công tử đổi đi."
Minh Du cứng họng, trong lòng âm thầm quyết ý: một khi ra khỏi đây, nàng nhất định sẽ tâu phụ thân, bứng tận gốc ổ ác này.
Song lo lắng vẫn chẳng tan, chẳng rõ còn phải đấu bao nhiêu trận nữa, dẫu Văn Yến có toàn thắng, e là cũng kiệt sức.
Văn Yến tự biết mình bị nữ nhân kia nhắm trúng, giọng nàng ta thoát ra ban nãy, hắn nghe rõ, là nữ tử. Ban đầu hắn còn hồ nghi, nay đã chắc chắn, người giấu mặt chính là Hoa Cẩm.
Giữa Kinh thành mà ngang nhiên mở một chốn như thế này, tất chẳng phải phàm nhân.
Cái danh “Văn Yến” chẳng mấy người biết, dung nhan hắn càng ít kẻ từng nhìn thấy.
Hắn khẳng định, những nô lệ thắng trận chịu ở lại, cuối cùng đều thành tử sĩ của Hoa Cẩm. Lâu dài, thế lực nàng ta sẽ càng thêm vững mạnh.
Văn Yến mỉm cười nhạt, phát hiện lớn như vậy, hắn không thể bỏ qua. Nhưng nghĩ đến việc Cảnh Minh ở cạnh nàng ta bấy lâu mà chẳng nhìn thấu, chỉ biết thầm rủa: trò "anh hùng cứu mỹ nhân" mà hắn ta dàn dựng chẳng đáng tin chút nào, không bằng tự dựa vào sức mình.
Trong ánh mắt quần chúng, hắn từng bước tiến lên lầu các. Mỗi bước đi, sát khí lại nặng thêm, lưỡi kiếm kéo lê trên đất phát ra âm thanh chói tai.
Minh Du hoảng hốt, chẳng lẽ hắn định trực diện khống chế Cầm Thanh? Giờ đây, Văn Yến sao lại khác hẳn với hắn của trước kia?
Trong mắt hắn lóe lên chút tàn nhẫn, nhưng khi nhìn nàng vẫn ôn nhu như cũ.
Khi đi ngang qua Cảnh Minh, hắn ta đã cúi gằm mặt từ sớm, chẳng dám ngẩng đầu lên, trong lòng run rẩy không ngừng.
Cầm Thanh không ngăn lại, chỉ muốn xem hắn dám giở trò gì.
Đến trước màn che, Văn Yến dừng lại.
"Công tử thật sự không chịu cho chúng ta rời đi sao?"
"Ta có thể thả nàng, nhưng ngươi phải ở lại."
Lúc này, Văn Yến liếc Cảnh Minh một cái. Hắn ta giả bộ không nhìn thấy, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Cảnh Minh cười giả lả: "Tiểu Cầm, ngươi cứ từ từ thương lượng với hắn. Cô nương này ta đưa đi trước." Rồi hắn ta lập tức điểm huyệt Minh Du.
Nàng ngất lịm đi, trước khi mất ý thức còn kịp thấy nụ cười trên môi Văn Yến.
Nụ cười ấy khiến nàng yên lòng, như lời hứa: sẽ ổn thôi.
Ngay khi đó, Văn Yến vung kiếm, xé toạc tấm rèm sa.
Cầm Thanh cả kinh, vội che mặt, hét lên: "Người đâu, mau lên!"
Dù hộ vệ cầm đao vây lại, nhưng đám đông chẳng hề lùi lại, mà còn chen chúc muốn nhìn chân tướng.
Dưới mắt bao người, dáng hình mảnh mai kia rõ ràng là nữ tử.
Người hầu khoác áo choàng lên vai nàng ta, nhưng miệng đời khó ngăn.
"Ngươi thấy rõ thật sao?"
"Thật, là một mỹ nhân."
"Ngươi nói dối, rõ ràng chẳng đẹp."
"Bậy, ngươi đâu có nhìn thấy."
…
Hắc y hộ vệ muốn hộ tống nàng ta đi, nhưng phía trước đám người chen chúc quá chặt, hắn ta quát: "Kẻ nào dám cản đường, giết không tha!"
Song chẳng có ai lùi bước, chỉ khi có người bất ngờ ngã gục, mắt trợn trừng, chết không nhắm mắt, mới khiến cả đấu trường náo loạn.
"Giết người rồi! Giết người rồi!" Mọi người hoảng loạn, chen nhau tháo chạy, sợ mình sẽ trở thành kẻ kế tiếp. Không ai ngờ ngay cả người thường cũng bị giết!
Tiếc thay, đêm nay chỉ chết một người.
Văn Yến vẫn chưa thỏa mãn, theo tính hắn, kẻ cản đường đều phải chết mới công bằng. Chỉ một mạng thôi, cũng là hắn ta xui xẻo.
Cảnh Minh đưa Minh Du theo mật đạo rời thuyền, chờ sẵn trên bờ.
Chẳng bao lâu sau, hắn ta nhìn thấy bóng dáng Văn Yến, vội vàng nhét Minh Du vào lòng hắn, cười gian: "Thiếu chủ, người hãy trân trọng cơ hội này."
Văn Yến còn ngơ ngác, ôm lấy nàng chẳng dám siết mạnh, sợ làm nàng đau.
Khi nghĩ đến chuyện tìm Cảnh Minh tính sổ, thì hắn ta đã sớm chuồn mất.
Cuối cùng, hắn ngồi bên bờ, Minh Du ngoan ngoãn tựa vào vai hắn, trên mặt hồ bóng hai người hòa quyện thành một.
Gió thổi gợn sóng, lăn tăn tầng tầng.
Văn Yến lấy chiếc thủ trạc từ trong lồng ngực ra, đeo vào tay nàng. Mặt bạc tinh xảo đung đưa, leng keng tiếng chuông ngân trong gió.
Hắn nghĩ, nếu quận chúa không chịu nhận lễ vật thì sao? Thôi thì tự tay đeo cho nàng trước, đến lúc ấy nàng chẳng còn cớ chối từ.
Thật đẹp, hẳn là nàng sẽ thích.
Mà cảnh tượng này, có một người nhìn trọn vẹn không sót.
Diệp Giáng khó khăn lắm mới được Diệp Thái úy cho phép đến hội hoa đăng, định lựa xem có chàng nào hợp ý hay không, nhưng kết quả lại trắng tay. Gặp toàn hạng người muốn bấu víu quyền thế hoặc phường háo sắc tham tài, thật là xúi quẩy.
Thuyền hoa vừa cập bờ, nàng ta vô tình nhìn thấy một bóng người quen quen, bèn hỏi nha hoàn bên cạnh: "Trong lòng người kia ôm có phải Minh Du không?"
Y Lan gật đầu xác nhận: "Là nàng ấy." Nàng ta đã gặp tiểu thư nhà họ Minh mấy lần rồi, không thể nhận sai được.
Khóe môi Diệp Giáng hiện lên nụ cười khó đoán, đưa khăn chạm lên môi ho mấy tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)