Tim hắn vỡ vụn, vỡ thành từng mảnh.
Nghĩ đến việc mình còn chưa từng đút cho nàng thứ gì, giờ lại rơi vào tay kẻ khác, hắn hối hận cực độ.
Hắn ghen tị với đám mỹ thiếu niên kia đến mức ngoảnh mặt đi, bỗng mắt hắn cay xè, đưa tay lên dụi, đuôi mắt ửng đỏ, nốt lệ chí dưới mắt cũng đỏ lên.
Minh Du còn chưa rõ đầu cua tai nheo gì, bối rối nói: “Các ngươi lui cả đi, mau lui đi.” Nàng đã uống rượu, ăn bánh rồi, thế là đủ rồi chứ…
Đám thiếu niên kia rõ ràng chưa thỏa mãn, rì rầm: “Chúng ta còn chưa hầu hạ cô nương cho chu đáo.”
“Cô nương sao lại uống rượu hắn đưa, mà không uống của ta?”
“…”
Đám thiếu niên oang oang không dứt, Cảnh Minh ngượng quá ho khan mấy tiếng, không dám nhìn chủ tử, ra hiệu cho bọn họ lui qua một bên.
Sau màn lại truyền ra giọng của một người khác, lần này là một giọng nữ. Chẳng trách thiên hạ chẳng rõ Cầm Thanh công tử là nam hay nữ.
“Ván tiếp theo, đến lượt Văn công tử.”
Hai bên trường đấu dựng cột to, bên trên quấn xích sắt, độ dài của xích chính là phạm vi nô lệ được hoạt động.
Thị giả kéo xích nối với vòng nơi cổ chân Văn Yến, lại dâng một đao và một thanh trường kiếm để hắn chọn.
Văn Yến chọn kiếm.
Cầm Thanh công tử cất tiếng: “Mời các vị đặt cược.”
Mỗi trận đấu đều kèm theo việc đánh cược.
Mấy ván đầu còn có người đặt phía khác, nhưng sau bảy trận toàn thắng kia, đến trận này ai nấy đều dồn tiền cược vào gã lực sĩ. Người đưa bạc tấp nập, có hẳn thị giả ghi chép.
Văn Yến đứng trên đài ngẩng nhìn Minh Du nơi gác cao, như đang chờ đợi điều gì đó.
Cảnh Minh liếc nhìn cục diện trước mắt, không một ai đặt cược vào thiếu chủ của hắn ta, sợ thiếu chủ thấy xấu mặt trước Minh cô nương, hắn ta định đặt cược lớn thì bị Minh Du nhanh tay hơn.
“Ta cược Văn Yến.” Minh Du đứng dậy, hướng về phía cả đấu trường nói: “Ta cược năm trăm lượng.”
Năm trăm lượng là tất cả tiền nàng mang theo. Bình thường nàng ra ngoài luôn mang đủ tiền, hiếm khi tiêu phí, chỉ để đề phòng bất trắc. Nàng tin hắn nhất định sẽ thắng, mặc kệ người khác nhìn hắn thế nào, nàng vẫn tin.
Văn Yến nghĩ: trong lòng Minh Du, hắn đáng giá trọn vẹn năm trăm lượng, điều này làm hắn hạnh phúc đến ngây người.
Cảnh Minh cũng phải tỏ ý chứ, dù sao cũng là chủ tử của mình. Nhưng Minh cô nương đã hào phóng rồi, hắn ta khỏi phải tốn kém, đỡ tốn bạc của Tinh Túc Lâu, hắn ta tính toán kỹ rồi báo một con số: “Mười lượng bạc.”
Mười lượng…
Văn Yến lườm Cảnh Minh, hắn chỉ đáng mười lượng thôi sao? Nếu hắn nhớ không lầm, mỗi ả “người tình” mà Cảnh Minh chuốc vui còn được hơn chừng ấy…
Tên đó liệu mà đừng để hắn bắt thóp, bằng không hắn sẽ bán phắt hắn ta với giá… năm lượng.
Bạch y thị giả thấy Văn Yến chưa động thủ, đành thúc giục: “Công tử xin cởi áo.”
Phàm là kẻ lên đấu trường đều phải cởi trần. Vì bao năm qua đấu nô chỉ dùng nam giới, nên chẳng ai thấy điều này bất ổn.
Quy củ ấy do Cầm Thanh tự định ra, cũng là để nàng ta tiện bề thưởng ngoạn… Là người của nàng ta, thân thể không thể kém.
Văn Yến cảnh giác: “Lưng ta từng bị phỏng, để lại sẹo, e là sẽ làm mọi người kinh sợ.”
Minh Du nhớ hắn từng nói về vết phỏng ấy, là bị kẻ khác trút giận mà thiêu, hắn vẫn bận lòng. Nay bắt hắn phơi bày vết thương trước mặt đông người, chắc hẳn là hắn không muốn.
Minh Du cầu xin: “Cầm Thanh công tử, xin nể mặt tiện nghi đôi chút?”
Cầm Thanh không động, rõ ràng là chẳng buồn đáp lời.
Bạch y thị giả theo ý chủ, thấy chủ không tỏ thái độ tức là không cho, lại thúc giục: “Nếu công tử bất tiện, ta có thể sai người đến cởi giúp.”
Việc này có thể sẽ trở thành rắc rối, hình xăm sau lưng hắn tuyệt không thể để ai nhìn thấy. Nhưng nếu không thuận theo, ắt sẽ gây nghi ngờ.
Một gia nhân đã bước lên, định ra tay “giúp” Văn Yến cởi áo.
Văn Yến vô thức che ngực, hất tay kẻ kia ra, ánh mắt sắc bén quét khắp bốn phía.
Cầm Thanh nhìn xuyên qua tấm rèm sa, thấy rõ sự cố chấp của hắn, liền nghiêng mình tựa trên mỹ nhân tháp, đầy hứng thú. Những kẻ tự nguyện lao vào vòng tay nàng ta thấy nhiều rồi, kẻ nửa chối nửa ưng cũng chẳng ít, đến cả loại chết sống không chịu thuận theo cũng chẳng phải không có, nhưng kẻ ngay cả áo ngoài cũng chẳng chịu cởi, thì đây là lần đầu tiên nàng ta gặp.
Nàng ta châm chọc: "Tiểu công tử e thẹn như thế, ta cũng thấy xót thay."
Trong lòng nàng ta đã sớm tính toán, nếu Văn Yến thắng, nhất định sẽ đoạt hắn từ tay Minh Du, còn nếu hắn thua, giữ lại càng dễ hơn, chỉ cần kiếm một cái cớ.
Chỉ là, trên gương mặt tuấn mỹ kia mà hạ dao khắc chữ, nàng ta nào nỡ? Không khắc trên mặt, vậy thì lưng cũng được. Đến lúc ấy, nàng ta tất sẽ đích thân vẽ họa tiết, tự tay khắc vào da thịt hắn…
Cảnh Minh hoảng loạn đến mức lăn khỏi ghế, loạng choạng bò dậy ngồi lại, rượu ngon cũng nhạt, nho ngọt cũng chua, mặt mày nặn ra nụ cười: "Đúng, hắn thẹn thùng như vậy là bởi vì nơi này đông người. Nếu chỉ riêng cho công tử xem, chưa chắc hắn đã ngại."
Cầm Thanh nghe vậy, ngẫm thấy hữu lý: "Được thôi, coi như vì ngươi mà ngoại lệ một lần."
Minh Du nghe đoạn đối thoại đó, trong lòng dấy lên khó chịu, chân mày cau lại. Đám kẻ quyền cao vọng trọng kia dùng ánh mắt chọn lựa đồ vật mà nhìn Văn Yến, hoàn toàn chẳng xem hắn ra gì.
Tình cảnh trước mắt cho thấy, Cầm Thanh công tử sớm đã vừa mắt Văn Yến, nên mới bày ra cục diện từ đầu. Nhưng hắn đến Vương phủ mới vài ngày, làm sao đã gặp kẻ này?
Bất kể thắng thua, Cầm Thanh rõ ràng đã quyết giữ Văn Yến. Lúc này, Minh Du cần nghe một câu hứa hẹn từ miệng nàng ta, bằng không đến cuối e rằng nàng ta sẽ trở mặt.
"Xin hỏi công tử, nếu Văn Yến thắng, người có cho chúng ta rời đi không? Ta không cần bạc thưởng." Minh Du mở lời.
"Hắn phải thắng hết mới được."
"Nhưng ta chỉ cược một trận."
CầmThanh mất kiên nhẫn: "Nơi này do ta làm chủ, ta nói thế nào thì là thế ấy."
Ý tứ đã rõ, lời Minh Du chẳng khác nào gió thoảng mây bay. Hỏi thêm chỉ khiến nàng phẫn nộ, sợ lại hỏng việc, Minh Du đành im lặng.
Một tiếng trống dồn vang lên, đấu trường bùng nổ, tiếng hò hét dậy trời, từng người chìm trong cơn cuồng loạn.
Đại Khối Đầu vung đao lớn chém thẳng vào Văn Yến, hắn nghiêng người tránh né, lưỡi đao sát kề trong gang tấc, vậy mà hắn chẳng hề hoảng hốt, thân pháp nhẹ tựa yến bay, linh hoạt né hết chiêu này đến chiêu khác.
Tim Cảnh Minh treo lơ lửng, trong bụng run rẩy: lỡ đâu thiếu chủ cảm thấy chán, vung kiếm giết người, vậy thì tất cả sẽ bại lộ.
Tên Đại Khối Đầu ấy là tay sai do Cầm Thanh chọn sẵn, người thường chẳng có cửa thắng, trừ phi…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)