Lại còn quên xin lỗi nữa…
Sắc mặt nàng thoáng bối rối, muốn lấy bàn tay đang chống má che kín khuôn mặt.
Làm sao bây giờ, đầu óc gỗ mục của nàng sao đến giờ mới hiểu ra! Bảo sao hắn cứ nhìn nàng, chắc là thấy nàng thất lễ.
Nàng còn nói thêm hai chữ nữa, nhưng Văn Yến nghe không rõ: “Quận chúa lỡ làm sao?”
Nàng nghĩ hắn cố ý, đành miễn cưỡng nói lần nữa: “Ôm ngươi.”
Giọng vẫn rất nhỏ, nhưng lần này hắn ghé gần nên nghe rõ ràng.
Nàng đang nói nàng vừa ôm hắn ư.
Hắn không nghe nhầm chứ…
Vui sướng dâng tràn, rồi lại vòng về chút tủi thân.
Hắn xoay người: “Vậy nãy giờ quận chúa né tránh ta là vì ngượng ngùng ư?”
“Không có mà.”
Minh Du hơi ngơ ngác, nàng né tránh hắn khi nào?
Văn Yến nén không nổi bèn tuôn hết ra: “Ta nhìn quận chúa lâu lắm, mà quận chúa chẳng nhìn ta.”
Thấy nàng giấu mặt sau bàn tay, hắn càng tủi thân: “Giờ quận chúa cũng không nhìn ta.”
Minh Du vội bỏ tay xuống, cuống quýt giải thích. Bắt gặp đôi mắt trong veo của hắn, nàng lại càng chột dạ.
“Ta nhìn rồi…”
Văn Yến nghiền ngẫm mấy chữ ấy, xem như lời xin lỗi của nàng, bèn rộng lượng nói: “Ta tha thứ cho quận chúa.”
Minh Du gật đầu, ra là hắn chẳng để bụng, lòng dạ hắn thẳng thắn đến vậy khiến nàng tự thẹn, đúng là không nên ôm những tạp niệm kia.
Đã “tha thứ” rồi, thì đến lượt hắn tặng trang sức.
Hắn vừa nhấc tay định rút hộp gấm trong ngực áo, thì bị mấy lời bất ngờ của nàng chặn lại.
“Ta không muốn ngươi mang thêm mạng người.”
Thực ra vừa rồi nàng không dám nhìn thẳng hắn còn vì một lẽ khác, nàng áy náy với hắn.
Dù từng ở Tinh Túc Lâu, nhưng hắn vẫn là thiếu niên khí cốt hiên ngang, mà nay vì nàng phải giết kẻ vô tội, sao đối nổi tấm lòng trong sáng của hắn…
Mà đấu nô là việc nàng khó tránh phải đối mặt.
“Trong trường đấu, ta cũng không muốn ngươi gặp chuyện.”
Văn Yến cụp mắt, khó dò nét mặt. Bỗng hắn như thu hết tính khí, không còn giống Văn Yến, mà giống một ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Như thể hắn vừa nghe thấy trò cười: lại có người mong hắn đừng vương mạng người.
Bàn tay hắn đã đếm không hết những mạng đó…
Thêm hai mạng nữa thì sao?
Minh Du không để ý đến sự biến đổi của hắn, mải đắm chìm trong áy náy: “Ta biết ngươi nhất định không muốn giết ai…”
Văn Yến bình thản đáp: “Ta không muốn, nhưng nếu người khác muốn giết ta thì sao?”
Minh Du sững lại, quả đúng là có điều nàng chưa nghĩ tới.
Văn Yến vắt chân, dáng người uể oải lại thoáng giống “kẻ kia”: “Không giết người, thì ngươi phải chết.”
Hắn thoáng ngẩn ngơ, nghe câu này, như lại quay trở về mười hai năm trước, khi hắn mới tám tuổi.
Văn Yến bật cười khẽ, bao năm qua sống chết đã nhìn nhạt.
Suy cho cùng, đời người chỉ nhìn kết quả, mấy ai đoái hoài quá trình.
Những kẻ ở Tinh Túc Lâu đều nhuộm máu vô số người, giẫm xương vô số kẻ mà leo lên. Huyền Tiêu tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Hắn nhớ từ lúc lưng khắc hình Thanh Long, đã không còn ai dám khiêu khích hắn nữa, bởi tất cả đều dưới gót hắn…
Minh Du hiểu, ngày mai nếu hắn không giết, ắt sẽ bị người ta giết.
Nhưng… là nàng khiến tay hắn lại vấy máu. Nàng nhìn vào mắt hắn, sáng và trong. Hắn là viên ngọc thô, lẽ ra chẳng nên nhiễm một chút nhơ nhuốc nào.
Tựa hồ như biết nàng nghĩ gì, chỉ cần khoác thân Huyền Tiêu, hắn liền dễ dàng xuyên thấu lòng nàng. Hắn nhếch môi tự giễu, nét mặt mờ tối: “Quận chúa yên tâm. Dù ngày mai Văn Yến có giết người, có là kẻ đại ác, cũng là vì an nguy của quận chúa. Còn Văn Yến vẫn là Văn Yến, vĩnh viễn không thay đổi.”
Văn Yến không thay đổi, chỉ có Huyền Tiêu sẽ thay đổi. Không tính là nói dối, đó chỉ là sự thật theo cách của hắn.
Minh Du nhìn Văn Yến dưới ánh đèn ấm, nửa sáng nửa chìm, nàng bỗng thấy xót xa.
“Ngươi thật tốt với ta, mà ta đối với ngươi lại chẳng tốt bằng.”
Văn Yến chống cằm, vẫn là thiếu niên chân thật ấy: “Quận chúa với ta cũng rất tốt.”
Minh Du mỉm cười, thử tự dung hòa. Mai sau nàng sẽ để ý cảm thụ của hắn nhiều hơn. Tấm lòng hắn nhạy cảm mà dễ được thỏa mãn, nàng sẽ cố gắng đáp ứng từng điều hắn ước.
Sáng hôm sau, tờ mờ tinh mơ, khi bình minh còn chưa tràn vào phòng, Minh Du đã thức. Thực ra, nàng trằn trọc suốt đêm, từng khắc lo cho chuyện hôm nay.
Văn Yến cũng vậy. Hắn vốn cảnh giác, gió lay lá động là có thể thức. Hai tầng bốn, năm của họa phường đêm qua chắc hẳn người ra kẻ vào chẳng dứt, ám độ thì thường là lũ con bạc nối nhau vồ tới.
Rất nhanh, bạch y thị giả đêm qua mở cửa bước vào, mang theo xích khóa. Theo quy định, nô lệ vào đấu nô phải khóa xiềng xích ở cổ chân phải để đề phòng đào tẩu.
Dây xích hai đầu: một đầu khóa ở cổ chân nô lệ, đầu kia rút vào cột giữa trường đấu.
Bạch y thị giả nói: “Tiểu thư đã là khách của chủ nhân nhà ta, vậy để ta đích thân vì ‘nô lệ’ của người mà lên khóa.”
Nói rồi hắn ta quỳ xuống toan khóa xích.
“Khoan đã.” Minh Du mở miệng ngăn lại.
Giam hãm tự do của Văn Yến dẫu không thương tổn thân thể, nhưng rõ ràng là một sự sỉ nhục.
Văn Yến lại nói: “Tiểu thư có nguyện… tự tay đeo cho ta không?”
Hắn nhấc sợi xích đưa cho Minh Du, trong mắt thoáng hiện ra mấy phần mong đợi.
Để người khác khóa vào cổ chân mình, với để chính nàng tự tay khóa, cảm giác khác hẳn.
Nàng có vì hắn mà xót không?
Văn Yến đoán không nổi, nên càng mong ngóng kết quả.
Sợi xích này làm rất nhỏ nhắn tinh xảo, bề mặt mài nhẵn như ngọc, tựa như món đồ chủ nhân dùng để xích một con chim hoàng anh…
Đáng tiếc, thứ tốt thế này dùng trên người hắn thật uổng phí…
Nỗi áy náy trong lòng Minh Du càng nặng thêm. Nàng nghĩ chắc hắn sợ nàng khó xử nên mới nói vậy, bao nhiêu cảm xúc cuộn trào dâng ngập trong lòng nàng. Nàng đưa hai tay đón nhận dây xích, ngước mặt nhìn hắn, mang theo sự hối lỗi: "Được."
Nàng cũng chẳng rõ mình đã vòng xích vào cổ chân hắn thế nào, trong suốt quá trình, tay nàng cứ run không kìm được, khóa vặn mấy lần lại trượt bung ra.
Bỗng nhiên nàng cảm thấy có bóng người áp xuống, một bàn tay thon dài đưa tới, chụp lấy ngón tay nàng, ấn mạnh.
“Rắc.”
Khóa xích được cài chặt lại.
"Tiểu thư đừng sợ, chỉ là đeo xiềng chân thôi, không đứt chân đâu." Văn Yến mỉm cười nói, vốn định bảo câu trước, lại tự dưng thêm câu sau.
Trên mặt nàng vừa khẽ thoáng lộ ra mối bận lòng mà hắn chờ đã lâu. Đáng ra hắn phải hài lòng, nhưng chẳng hiểu sao nơi đáy tim lại nảy sinh chút thú vị độc địa.
Có lẽ vì nỗi lo kia là dành cho “Văn Yến”…
"Ta nghe nói, ở đây nếu chủ nhân bỏ rơi nô lệ lúc lâm trận, nô lệ sẽ bị chặt tay chặt chân. Tiểu thư nghìn vạn lần đừng vứt bỏ ta."
Hắn nói tha thiết chân thành, như sợ bị chủ nhân không cần nữa.
Khoảng cách gần, hơi thở hai người hòa quyện mùi hương lạ của nhau.
Mùi hương ấy dường như mê hoặc lòng người. Đầu Minh Du lâng lâng, nàng không biết áo hắn ướp thứ gì, chỉ biết mình thích thứ mùi này, không nén nổi muốn lại gần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


