Nàng sợ đến phát run, theo bản năng ôm lấy thiếu niên bên cạnh.
Lúc này không còn kỵ nam nữ, chỉ còn nỗi sợ vô bờ đang lan tràn.
Nàng run rẩy nói: "Văn Yến, ta… ta sợ quá."
Hôm ở Huyết ngục, nàng cũng sợ như thế, nói khẽ như sợ kinh động đến ai.
Hơi thở Văn Yến vương mùi hương nhè nhẹ. Trong lòng hắn là thân hình nhỏ nhắn của cô nương. Dưới tác động của cổ trùng, hắn như bị sai khiến… đưa tay ra.
Ngay khi chạm tới lưng Minh Du, tay Văn Yến bỗng khựng lại.
Hắn có nên ôm nàng không? Lúc này mà ôm, liệu có khiến nàng thấy hắn khinh suất hay không? Nếu ôm, thì phải ôm như thế nào?
Hắn chưa từng ôm cô nương nào, sức lực nặng nhẹ ra sao cũng chẳng biết. Nhỡ tay nặng làm nàng đau thì sao?
Ngón tay Văn Yến khẽ cong, ngón cái vuốt dọc đốt ngón trỏ. Nhưng vòng tay ở eo nàng càng lúc càng siết chặt, hẳn là thiếu nữ trong lòng đang rất sợ, cảm giác an toàn càng cạn kiệt.
Bàn tay do dự lơ lửng giữa không trung mấy khắc, cân nhắc vài lần, cuối cùng hắn khẽ vỗ lưng nàng: "Tiểu thư, đừng sợ, ta ở đây."
Trong bóng tối, tiếng hắn đặc biệt rõ, cũng là âm thanh duy nhất giữa khoảng lặng.
Minh Du biết ôm chặt Văn Yến như thế là không ổn, nhưng chẳng hiểu vì sao, chỉ cần ở gần hắn, nàng mới có lại chút bình yên đã thất lạc từ lâu: "Ta… ta thật sự rất sợ."
"Ta biết."
Trong sách có nói, cô nương một mình nơi đất khách, lại gặp đêm tối, ắt sẽ cảm thấy sợ. Điều đó hắn hiểu: "Chỉ là tối thôi. Chút nữa ta thắp đèn lên là được."
Không ngờ Minh Du lại lắc đầu, hơi nới tay ra nhưng vẫn níu chặt áo hắn: "Không phải… ta sợ… sợ là hắn…"
Đến bây giờ, nàng vẫn không dám gọi thẳng tên người kia.
Minh Du vốn quen chôn sâu nỗi sợ hãi và buồn thương, vì sợ khiến ca ca, phụ thân lo lắng. Nhưng hễ nhắc lại, nỗi sợ nơi đáy lòng lại bị khơi lên, như cỏ dại rợp đường.
"Ngươi nói xem, lần này cũng là bẫy của hắn sao?"
Minh Du nghẹn giọng, gọi một cái tên khiến cả người Văn Yến cứng đờ: "Huyền… Tiêu."
Văn Yến ngập ngừng khá lâu, giọng khô khốc: "Không phải hắn."
Nàng nghĩ đi nghĩ lại, đêm nay mọi chuyện quá đỗi trùng hợp: trước là trâm châu bị ám khí đánh vỡ, tiếp đến Úy Xuyên ca ca bị triệu hồi cung gấp, sau lại rơi vào họa phường này… giống hệt điềm báo hôm ở Huyết ngục.
Trong bóng tối chẳng ai trông rõ mặt hắn, chỉ mình hắn biết biểu cảm ấy đáng sợ thế nào.
Phải rồi, nàng gọi là Huyền Tiêu, mà hắn là Văn Yến, đâu phải Huyền Tiêu.
Trước mặt Minh Du, hắn chỉ cần làm tròn vai Văn Yến là đủ. Còn Huyền Tiêu, vốn là kẻ tội ác tày trời, xấu thêm chút nữa thì đã sao?
Nghĩ vậy, hắn hơi nghiêng đầu, trong đêm đen, mắt vẫn sáng rực: "Tin ta, không phải hắn."
Minh Du ngước nhìn rụt rè, khẽ gật đầu.
Văn Yến mỉm cười, quận chúa của hắn tin hắn.
"Ta đi thắp đèn. Sáng lên rồi, người sẽ bớt sợ."
Hương lạ từ cổ trùng phảng phất, khiến Văn Yến bất giác vùi đầu nơi cổ nàng, tham lam hít một hơi như men rượu mạnh, say quyện khó dứt.
Bỗng nhiên hương dịu tan đi, thân thể mềm mại trong tay cũng rời xa.
Minh Du gom hết can đảm buông tay. Nàng nghĩ mình nên mạnh mẽ, không thể chỉ núp sau lưng người khác, nếu không vĩnh viễn chẳng thắng nổi bóng ma trong lòng. Nàng lấy đà lùi một bước lớn, nhắm mắt, chờ ánh sáng.
Văn Yến chợt thấy trống rỗng như bị khoét mất một mảnh tim. Cùng lúc đó, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.
Hắn suýt nữa thất thần!
Ép xuống cảm xúc dâng trào, hắn lần tay tìm giá nến rồi nhóm lửa.
Gian phòng rốt cuộc cũng le lói ánh đèn.
Sau đó, hắn thắp từng ngọn, từng ngọn nến nữa. Vệt sáng dần dần lấn át bóng tối. Đến khi tất cả đều bừng sáng lên, cả căn phòng như hóa ban ngày.
Minh Du khẽ hé mi mắt, dần dần quen với ánh sáng.
Giữa gian trong và gian ngoài có buông rèm lụa đỏ mềm, bình phong vẽ đôi uyên ương đùa nước sống động như thật. Trên kèo cột chạm khắc kỳ thú dị thú. Dãy giá bày đồ cổ bên tay phải đặt la liệt ngọc khí gốm sứ tinh xảo, ngay cả khay trà cũng bằng tử đàn, đủ thấy chủ nhân của họa phường phô trương xa xỉ đến đâu.
Phòng rất rộng, chỉ có một khung song mở thoáng, bên ngoài lại rào sắt để ngăn người trốn thoát. Màn châu che khuất, người bên bờ chẳng trông rõ chuyện trên cao, cứ ngỡ là buồng khách bình thường.
Sau khi thắp xong đèn, Văn Yến vẫn chờ Minh Du mở lời. Vừa rồi nàng ôm hắn, hẳn sẽ nói gì với hắn chứ… Ai ngờ hắn trông thấy nàng vòng qua bên cạnh mà đi thẳng…
Đến thế mà cũng chẳng nói với hắn một câu?
Văn Yến đứng sững người tại chỗ, mùi vị bị lạnh nhạt thật chẳng dễ chịu.
Minh Du đi một vòng mà chẳng thu được gì. Nghĩ rằng muốn thoát thân lúc này ắt phải ra cổng chính, nhưng như vậy là rút dây động rừng. Bọn họ đông người lại nắm địa lợi, hoàn toàn không có phần thắng. Nàng thầm than, chỉ còn trông chờ xem ngày mai có khe nào mà lách ra không.
Trong lòng hơi bồn chồn, nàng dứt khoát ngồi xuống nghỉ ngơi.
Một lúc lâu sau, vẫn thấy không ổn, nàng rót cho mình một chén nước, rồi rót cả cho Văn Yến.
Ánh mắt Văn Yến cũng theo nàng lượn một vòng. Thấy nàng rốt cuộc cũng nhớ tới mình, nỗi mất mát khi nãy lập tức tan biến hết. Hắn ôm chén trong tay, mắt dõi theo nàng mong ngóng.
Minh Du nghĩ tới nghĩ lui, vẫn thấy như bỏ quên điều gì đó. Đầu tiên nàng nghĩ đến người nhà, không biết bao giờ mới ra ngoài được, cũng chẳng biết có bình an mà ra hay không.
“Phụ thân với ca ca chắc chắn là lo lắng chết mất.”
Ồ, thì ra nàng lo cho Minh Trung và Minh Kha. Văn Yến ngóng trông nửa ngày, chờ được mỗi một câu như thế… Thôi nào, ôm thì ôm, hắn cũng chẳng thiệt.
Hắn nhấp khẽ làm ướt môi, dịu giọng trấn an: “Quận chúa yên tâm, người của Nhị điện hạ còn chờ ở ngoài bờ. Ắt sẽ bẩm báo hành tung của quận chúa với Vương gia.”
Đúng rồi, Úy Xuyên ca ca làm việc vốn rất chu tất, hẳn là đã nhắn với phụ thân. Hội hoa đăng chỉ có một ngày, nhưng người đi chơi dăm bữa nửa tháng cũng chẳng hiếm…
Minh Du chống má, vẫn thấy như quên gì đó.
Lại là một khoảng lặng, mỗi người một nỗi.
Văn Yến khoanh tay, chợt nhớ đến món trang sức trong ngực áo. Trong sách có viết: “Tặng cô nương trang sức để tỏ lòng, dỗ nàng vui, ắt sẽ nhận được chân tâm.” Nói cũng chắc như đinh đóng cột, thật sự linh nghiệm chăng?
Trong sách còn viết, lúc cô nương sầu khổ là dễ công phá nhất.
Chẳng phải là bây giờ sao?
Hắn thi thoảng liếc trộm vẻ mặt nàng, thấy mày nàng nhíu lại, u sầu chưa tan. Văn Yến gật đầu, càng tin lúc này là thời điểm tốt để tặng quà.
Nếu đã không vui, vậy dâng quà lúc này, chẳng phải sẽ dỗ nàng vui ư?
Hắn lại nhìn nàng thật lâu mà nàng vẫn chẳng liếc hắn lấy một cái, hắn thất vọng bèn hạ tay xuống.
Thực ra Minh Du đã thấy có một ánh nhìn nóng rực rơi trên người mình, chỉ là nàng ngại ngần không dám nhìn lại, cảm thấy ngượng ngập, mà chẳng nghĩ ra là vì sao.
Bỗng nhiên nàng sực nhớ ra!
Vừa rồi vì quá sợ, nàng đã hoảng hốt ôm lấy hắn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
