Nhưng trước ánh mắt tò mò nóng rực của ta và mẫu thân, huynh ấy đành liếc nhìn chúng ta một cái, rồi đặt đũa xuống, lần nữa mở miệng.
"Sở Phong ở kinh thành lúc nào cũng lui tới những nơi hoa nguyệt, bao nhiêu bản lĩnh học được từ nhỏ đã sớm quên sạch. Hắn làm gì có gan ra chiến trường giết giặc? Chỉ mới bị trúng một mũi tên vào vai mà đã làm mình làm mẩy đòi hồi kinh, vốn dĩ chỉ là một vết thương nhẹ, nhưng hắn tự biến nó thành trọng thương. Tất cả chỉ vì gia đình nuông chiều quá mức, nuôi hắn thành kẻ dám làm ra cả tội danh bỏ trận giữa chừng."
"Còn Sở Kiệt, nhát gan, sợ sệt, ngay cả giết gà còn không dám nhìn, mà lại đòi làm Thiếu khanh Đại Lý Tự. Hắn mới nhậm chức, muốn lấy lại thể diện, cũng muốn gây khó dễ cho con, nên nóng vội điều tra vụ án ác quỷ giết người. Con đoán rằng hắn sẽ bị dọa, chỉ là không ngờ hắn thực sự bị dọa đến ngốc luôn, không ngờ điều đó lại khiến có thêm một trò cười nữa."
"Còn về những tin đồn trong kinh, con không biết, hai người hỏi phụ thân đi."
Nói xong, huynh ấy nhấc đũa lên, từ tốn ăn tiếp.
Ta và mẫu thân cùng chuyển ánh mắt về phía cha. Phụ thân ta khẽ ho một tiếng, che mặt cười nhẹ, "Ta chỉ là nhìn thấy Khánh nhi bị ức hiếp, cảm thấy đau lòng. Trùng hợp lúc đó biên cương báo tin rằng Sở Phong đã bỏ trốn về kinh trong đêm, nên ta cho người tung tin giả trong kinh thành, để nhà họ Sở tự đắc ý vài ngày, rồi đến lúc bị dìm xuống, họ sẽ khổ sở hơn."
Phụ thân ta nói xong, trông có vẻ thỏa mãn, nhưng mẫu thân ta tức đến mức đập đũa xuống bàn.
"Sở Phong đã trốn về, chúng ta chỉ cần ngồi xem trò cười là đủ rồi, sao ông lại đi rủa cả mình và Mặc nhi? Ông không thấy đủ tức khi ngày ngày nghe người ta nói các người không sống nổi bao lâu nữa, hoặc nam nhi ông điên khùng sao?"
"Nương tử đừng giận, ta không có ý đó, chỉ là suy nghĩ chưa chu toàn."
Phụ thân ta vội vàng xin lỗi, định ôm mẫu thân nhưng bị bà đẩy ra.
Phụ thân ta không dỗ được, bèn nhìn sang ta cầu cứu.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cha, ta không nỡ bỏ mặc, nên đành giúp dỗ mẫu thân ngồi lại.
Phụ thân ta thấy vậy liền nhanh chóng tiến tới, "Nương tử nghe ta giải thích đã, ngoài việc hạ nhục nhà họ Sở, ta còn muốn phân rõ ai là bạn, ai là thù."
"Những lời đồn bên ngoài nói rằng nhà chúng ta đã suy yếu, trong khi nhà họ Sở đang nổi danh. Những kẻ lòng dạ nông cạn chắc chắn sẽ không ngồi yên. Hôm nay nương tử đến dự yến hội, với sự tinh tường của nàng, chắc hẳn đã nhìn rõ ai là kẻ đâm sau lưng nhà ta rồi chứ?"
Phụ thân ta cẩn thận dỗ dành mẫu thân.
Phụ thân ta thấy sắc mặt mẫu thân đã dịu đi nhiều, liền tiếp tục nói, "Đều là lỗi của ta, quên mất điều cấm kỵ. Nếu nương tử thấy không thoải mái, cứ đánh ta đi, ta đảm bảo không kêu ca một tiếng."
Mẫu thân ta không nói gì, chỉ cúi đầu, rõ ràng vẫn còn đang giận dỗi. Phụ thân ta bỗng nắm tay mẫu thân mà đưa lên mặt mình, tự tát nhẹ một cái, khiến mẫu thân ta hoảng hốt rụt tay về, nhưng đã chậm một chút, phụ thân ta vẫn bị một cái tát nhẹ nhàng vào má.
"Ông đang làm gì thế? Cả hai đứa nhỏ còn ngồi đây!"
Mẫu thân ta tức tối nhìn ông.
"Nương tử đừng giận, vậy thì để khi vào phòng, ta để nàng tùy ý xử lý."
Phụ thân ta nói không chút xấu hổ, ánh mắt nóng bỏng đến mức khiến mặt ta cũng hơi đỏ.
"Không biết xấu hổ!"
Mẫu thân ta ngượng ngùng, thu tay lại và đạp mạnh lên chân cha. Nhưng bà không còn giận dữ nữa, trông có vẻ tâm trạng đã tốt hơn.
Phụ thân ta định ngồi xuống bên cạnh, nhưng mẫu thân ta đột ngột đập mạnh tay lên bàn, "Ta có chuyện muốn hỏi Mặc nhi, người đứng đó cản đường thì làm sao ta hỏi được?"
Phụ thân ta lập tức đứng qua một bên như một tiểu tức phụ, đợi mẫu thân ta hỏi xong.
"Mặc nhi, con luôn thích điều tra án, chức vị Thiếu khanh Đại Lý Tự cũng là do con dày công tính toán mà có. Giờ bị bãi nhiệm, sau này con định làm gì?"
Mẫu thân ta thấy huynh ấy có vẻ chắc chắn, cũng không hỏi thêm nữa. Huynh ấy vốn luôn có kế hoạch rõ ràng, cả nhà ba người chúng ta cộng lại cũng không bằng một góc của huynh ấy.
"Thế còn ông? Ông thật sự không quay lại biên cương sao?"
Mẫu thân ta quay sang hỏi cha, "Tuy ta muốn ông ở nhà với chúng ta, nhưng dân chúng ở biên cương đã được ông bảo vệ hơn mười năm rồi, năm nào về ông cũng nhớ họ. Nay Sở Phong – tên vô dụng ấy – lại thực sự quay về. Bỏ trốn giữa trận mạc như thế, biên cương chẳng phải loạn hết sao? Ông không lo lắng à?"
Nói xong, mẫu thân ta dường như lại tự làm mình tức giận, "Ta vừa muốn ông lo, vừa không muốn ông lo. Chỉ cần nghĩ ông phải trấn giữ giang sơn cho thằng nhãi Tần Bách là ta lại giận. Nhưng nếu ông không đi, ta lại lo lỡ biên cương có chuyện, ông sẽ ân hận..."
Giọng mẫu thân ta pha trộn đủ thứ cảm xúc.
"Nương tử không cần lo nghĩ nhiều." Phụ thân ta mỉm cười nắm tay mẫu thân, rồi quay lại nhìn ta đang cau mày lo lắng, xoa nhẹ đầu ta, "Khánh nhi cũng không cần lo lắng cho cha."
"Biên cương đã có người giúp ta trấn giữ."
Phụ thân ta vuốt nhẹ bộ râu, khóe mắt giãn ra nụ cười mãn nguyện, như thể rất hài lòng với người đó.
"Ai vậy?"
Mẫu thân ta tò mò hỏi.
"Thế tử của Trấn Bắc Vương – Tần Ngạc."
Phụ thân ta đáp.
"Là hắn sao?" Mẫu thân ta ngạc nhiên, nhưng lập tức thở phào, "Nếu có hắn ở đó, ông quả thật không cần quay lại nữa. Thế thì tốt rồi."
Tần Ngạc?
Ta nghe cái tên này thấy quen, nhưng nghĩ mãi không ra, đành thôi không nghĩ nữa.
"Nhân tiện, mẫu thân, người đã không biết chuyện Sở Phong bị thương trốn về kinh. Sao hôm nay trong yến hội người lại tự tin đối đầu với Bạch Tâm Nhụy như vậy?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)

Rồi sao k đọc được nữa
@bang lang tim nguyen nàng k đọc được ở đoạn nào ạ?