Mẫu thân ta quay đầu nhìn xung quanh một hồi, sau đó mới dừng mắt lại trên người Bạch Tâm Nhụy, giả bộ ngạc nhiên, "Sao ngươi còn chưa đi? Con ngươi không phải vừa ngất xỉu à? Sao không mau về mà xem? Gọi ta làm gì?"
"Ngươi!"
Bạch Tâm Nhụy hít sâu một hơi, nhắm mắt lại, rồi lại mở ra, cố giữ bình tĩnh, "Con ta vì nước mà liều mình xông pha, giờ ngã gục ngoài thành, vừa được đưa về cung sinh tử chưa rõ. Ngươi dù sao cũng là bậc trưởng bối, lại là phu nhân tướng quân, sao có thể không chút lương tâm, không chút thương xót cho đứa con bảo vệ quốc gia của ta, còn có mặt mũi ngồi đây ăn uống?"
Bạch Tâm Nhụy nói một hơi dài, giận đến mức suýt ngất xỉu.
Phu nhân Thượng thư bộ Hộ và những kẻ thường ngày qua lại với Bạch Tâm Nhụy cũng nhân cơ hội này buông lời chỉ trích mẫu thân ta, gương mặt đầy vẻ lấy lòng Bạch Tâm Nhụy.
"Ồ? Ngươi chắc chắn người vừa được đưa vào cung là nam nhi ngươi, Sở Phong? Chẳng phải hắn được bệ hạ phái đi biên cương sao? Hay là ta nhớ nhầm? Nếu không có lệnh điều động của bệ hạ mà tự ý hồi kinh, đó là tội chết vì bỏ trốn giữa trận!"
Mẫu thân ta nhìn thẳng vào Bạch Tâm Nhụy, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng khiến người nghe cảm thấy lạnh gáy.
Bạch Tâm Nhụy trợn to mắt, kinh hãi.
Bà ta lập tức quay sang túm lấy cổ áo thái giám truyền tin, "Ngươi nhìn rõ chưa, người được đưa vào cung có thực sự là con ta, Sở Phong?"
"Không thể nhầm được, người đứng đầu lính gác thành là bằng hữu tốt của Sở tướng quân, chính hắn đã nhận ra tướng quân ngay từ cái nhìn đầu tiên."
Bạch Tâm Nhụy toàn thân run rẩy, ngay sau đó, bà ta ngất lịm đi...
Sở Oanh vội chạy đến đỡ mẹ mình, ra lệnh cho bà vú bên cạnh nhanh chóng đi gọi ngự y.
Yến hội cũng vì thế mà giải tán.
Khi ra khỏi ngự hoa viên, ta cảm nhận được có ánh mắt đang chăm chú dõi theo mình. Quay lại, ta thấy ánh mắt đầy oán hận của Sở Oanh.
Phụ thân ta mỉm cười đứng dậy, một tay nắm tay mẫu thân ta, tay kia kéo ta lại bàn ngồi xuống.
"Yến hội kia đâu phải dành cho người ăn? Thứ thì nguội ngắt, thứ thì cứng nhắc, sao mà ngon bằng cơm nhà được? Hai người chắc là chưa ăn no đâu, phải không?"
Nhìn ánh mắt đầy thương xót của cha, ta sờ bụng đã hơi căng, lặng lẽ nhận lấy đôi đũa trong tay ông.
"Cha, cha với ca ca không lẽ đến giờ vẫn chưa ăn trưa sao?"
Ta nhìn qua bát đũa sạch trơn trước mặt họ, rồi hỏi.
"Không sao, ca con là nam nhi, nhịn một bữa cũng không chết đói được."
Phụ thân ta nói nhẹ nhàng.
Ca ca ta liếc mắt nhìn phụ thân, và ta thấy một chút bất đắc dĩ trong ánh mắt đó. Nhưng khi ánh mắt gặp ta, huynh ấy lại trở về vẻ nghiêm nghị thường ngày, gật đầu như đồng ý với lời cha.
Ta... chỉ biết cúi đầu, tiếp tục ăn cơm.
Ca ca ta hơn ta tám tuổi, hồi nhỏ chuyện học hành đều do huynh ấy dạy dỗ, trông nom. Mỗi khi ta lơ là, huynh ấy lại đánh vào lòng bàn tay. Bình thường huynh ấy luôn giữ khuôn mặt lạnh lùng, khiến ta có phần sợ hãi.
Phụ thân ta thì cưng chiều ta như bảo bối, không dám để ta rơi một sợi tóc. Mẫu thân ta thì chỉ dọa dẫm chút ít, chẳng dám thật sự nặng tay với ta, vì bà cũng rất thương ta. Chỉ có ca ca ta là đánh thật, mà đánh rất đau!
Dù cơm cha nấu rất ngon ta cũng chỉ ăn được mười mấy miếng là không thể nuốt nổi nữa.
Mẫu thân ta cũng không khác ta là mấy, bà đặt đũa xuống, nhìn bàn đồ ăn đầy ắp mà có chút tiếc nuối, "Sớm biết vậy thì mẫu thân đã không ăn nhiều đồ để chọc tức Bạch Tâm Nhụy rồi."
Câu nói này làm phụ thân ta bật cười.
"Không ăn nổi thì đừng ép nữa, nếu nàng thích, sau này không chỉ bữa trưa, mà cả ba bữa trong ngày ta sẽ bao hết."
Mẫu thân ta đỏ mặt trước lời trêu đùa của phụ thân, nhưng khi nhìn sang ta và ca ca, bà liền nghiêm túc lại, khẽ nhéo phụ thân ta một cái, rồi bắt đầu chuyển sang chuyện chính.
"Mặc nhi, hôm nay mẫu thân với Khánh nhi đến yến hội, đúng là được chứng kiến hai trò cười. Hai đứa con nhà họ Sở, đứa thì bị thương, đứa thì bị dọa đến ngốc nghếch. Lại trùng hợp với những tin đồn gần đây về cha con ở kinh thành, chẳng lẽ đây là do con bày ra?"
Mẫu thân ta nhìn chằm chằm vào ca ca ta hỏi.
Nghe vậy, ta cũng hướng mắt về phía huynh ấy.
"Chỉ với hai cái gối thêu hoa mà không dùng được như hai đứa nhà họ Sở xứng đáng để con ra tay sao?"
Huynh ấy nói nhẹ như nhắc đến hai con kiến, tay vẫn không ngừng gắp thức ăn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
