Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
5.
Nhưng mà tất cả mọi thứ đã quá muộn, đợi đến khi chúng tôi vội vàng trở lại tầng hai thì phát hiện phòng ngủ bừa bãi, cửa sổ bị mở toang. Mục Sa đã nhảy khỏi cửa sổ chạy trốn rồi!
Anh trai vội vàng dẫn người đuổi theo, tôi cảmthấy quáhận Mục Sa, thậthy vọngchị ta có thể ngã luôn khỏi đây mà chết.
Tôi khóc đến hơn nửa đêm mới choáng váng ngã lên giường mà ngủ. Đang lúc mơ màng, tôi đột nhiên cảm thấy dưới gầm giường có tiếng động giống như có vật gì đó đang chậm chạp bò ra. . .
Tôi vừa mở mắt thì đã nhìn thấy khuôn mặt đầy máu của Mục Sa, chị ta đứng ở đầu giường nhìn tôi.
Tôi há miệng muốn gọi người tới đã bị cô ta nhanh tay bịt miệng tôi trước.
Tôi vô cùng phẫn hận nhìn chằm chằm chị ta nhưng lại thấy chị ta liều mạng lắc đầu: "Không phải, em tin tưởng chị đi! Em là em gái ruột của chị, chị sẽ không làm tổn thương em đâu!"
Việc đã đến nước này rồi mà chị ta vẫn còn giảo biện. Chị ta thật coi tôi là kẻ ngu à?
Nhưng giây tiếp theo, tôi nhìn thấy Mục Sa lấy một quyểnnhật kýgiấu trong ngực ra, giống hệt quyển mà tôi nhìn thấy trên gác xép.
Đôi mắt tôi trừng lớn.
"Đây mới là quyểnnhật kýcủa ba!" Mục Sa nức nở, chị ta nhìn tôi tuyệt vọng nói: "Quyểnnhật kýkia đã bị hắn ta tráo đổi rồi! Đó mới là giả!"
Chị ta chậm rãi buông tay ra, tôi khótin, giậtlấy quyển sổ trong tay chị ta. Tôi cảm thấy nét chữ này quen thuộc hơn rất nhiều so với quyểnnhật kýkia. Phía trên còn có tên của ba. Mấy trang đầu đều ghi lại một vài chuyện vụn vặt. Nhưng rồi bắt đầu từ một trang viết:
[Bà xã luôn muốn có một đứa con trai và thật tình cơ tôi đã gặp được A Lãng. Mặc dù đứa bé này có khuynh hướng bạo lực nhưng bác sĩ cũng nói với tôi rằng thằng bélà ngườicó chỉ số IQ cao hiếm có, có khuynh hướng phản xã hội và thậm chí 90% sau này thằng bé sẽ trở thành phần tử xấu gây nguy hiểm cho xã hội. . . Nhưng tôi vẫn chứa chấp thằng bé, chỉ vì nó gọi tôi một tiếng ba!]
Tinh thần tôi hoàn toàn sụp đổ! Rốt cuộc quyển nào là thật? Quyển nào là giả đây? Rốt cuộc ai mới là người nói dối chứ?
Mắt Mục Sa rưng rưng nhìn tôi, chị ta giữ chặt vạt áo của mình: "Em gái, em không thể để hắn ta lừa nữa. Chị thề với trời, chị tuyệt đối sẽ không hại em. Nếu như chị thật sự là hung thủ, vì sao chị phải nói với em nhiều như vậy chứ? Chị trực tiếp giết em không phải là ổn rồi sao? Ngay từ khi bắt đầu, những lời cái tên mà em gọi là anh trai kia đã có trăm ngàn sơ hở rồi. . ."
Thái độ của chị ta có chút đau khổ và vặn vẹo. Tôi biết đây là do độc phát tác vì mỗi ngày anh trai vẫn ép chị ta uống thuốc độc mãn tĩnh.
Mục Sa rên rỉ, lăn lộn trên đất, nhìn tôi, giọng nói cực kỳ đau khổ: "Bốn người gia đình chúng ta từng hạnh phúc nhường nào chứ? Nếu không phải tên hung thủ giết người đó xuất hiện thì ba mẹ sẽ không chết, chị em chúng ta cũng sẽ không đến mức này. Người năm đó phóng hỏa cũng là hắn ta. . . Đúng rồi, chị đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hung thủ giết người thường có sở thích sưu tầm hung khí. Vậy chắc bình xăng và bật lửa hắn ta dùng để phóng hỏa nhất định sẽ ở trong phòng của hắn ta. Em gái, nhất định em phải đi tìm một chút, nói không chừng có thể tìm được chứng cớ đó!"
Tôi lại dao độnglần nữa. . . Đúng vậy, nếu như Mục Sa là hung thủ, tại sao không giết tôi luôn đi? Nếu như chị ta hận tội như thế thì tại sao còn nói mấy lời khích bác, ly gián như thế chứ? Chị ta không sợ bị vạch trần sao? Chị ta không sợ tôi căn bản không tin tưởng chị ta mà báo cho anh trai luôn sao?
Tôi thấy ngoài cửa sổ, anh trai tôi đã dẫn người trở về, tôi vội vàng bảo Mục Sa mau trốn. Chị ta nhìn tôi chằm chằm rồi nhảy ra ngoài cửa sổ, rồi biến mất ở trong khu rừng rậm.
Trước khi đi, chị ta còn nói cho tôi biết, chỉ cần tôi thắp pháo tiên nữ như khi còn nhỏ, chị ta thấy ánh lửa thì nhất định sẽ đi tìm tôi.
Pháo tiên nữ sao?
Cái tên xa lạ mà quen thuộc này dường như đã gợi nhớ một hình ảnh đã ngủ say trong lòng tôi.
Trước gốc cây đại thụ, một người đàn ông dắt tay một cô bé, dẫn bé đi về phía một cô bé khác. Cô nhóc này vốn dĩ còn kháng cự và không tình nguyện nhưng thấy cô bé kia nở nụ cười tươi rói và cầm pháo hoa trong tay khiến cô nhóc không khỏi nở nụ cười. . .
Có lẽ Mục Sa. . .thật sự là chị ruột tôi.
6.
Ngày hôm sau, anh traivẫn dẫnngười đi truy lùng tung tích của Mục Sa, tôi nhân cơ hôi này chạy vào phòng anh trai.
Lần này tôi cẩn thận hơn rất nhiều, tuyệt đối không có người nào phát hiện được. Rốt cuộc, tôi đã tìm thấy can xăng rỗng và một chiếc bật lửacũ kỹở dưới gầm giường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






