Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bí Mật Dưới Căn Hầm Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

4.

Tất cả các phòng trong biệt thự đều mở cửa duy chỉ có phòng ở trên gác xép là bị khóa, điều này thật sự quỷ dị!

Nhưng may mắn là trước kia, khi rảnh rỗi, tôi thích nghiên cứu phá khóa đủ các loại đồ. Tôi tìm được sợi dây kẽm ở bên cạnh và nhanh chóng mở cửa gác xép.

Mùi ẩm mốc xen lẫn bụi bặm phả vào mặt tôi, tôi không nhịn được mà ho khan một tiếng, sau đó vội vàng che miệng lại.

Tôi mở đèn pin, ánh sáng mờ ảo chiếu vào căn phòng tối tăm.

Khắp nơi đều là những thứ đồ linh tinh, tôi không nhịn được mà hoài nghi, nơi này thật sự có nhật kí của ba sao? Anh trai thật sự để bỏ hết di vật của ba mẹ lên đây sao?

Tôi đi đến góc tường tìm một vòng, không biết đá phải thứ gì mà phát ra tiếng lộc cộc ở dưới đất. Tôi vội vàng lấy đèn pin nhìn, phát hiện đó lại là nhẫn cưới của ba mẹ.

Tình cảm của ba mẹ rất tốt, chiếc nhẫn này vẫn luôn ở trên tay mẹ.

Xem ra, Mục Sa không lừa gạt tôi, anh trai quả thật đã cất di vật của ba mẹ ở đây.

Tôi nhặt chiếc nhẫn lên, nhét vào túi, trong lòng có chút thương cảm.

Anh trai vẫn luôn miệng nói, bốn người chúng tôi là gia đình vui vẻ, hạnh phúc nhất nhưng sao anh ấy lại có thể tùy tiện vứt di vật của ba mẹ như vậy chứ? Ngay cả nhẫn cưới của bọn họ mà có thể vứt lung tung ở xó xỉnh này.

Tôi ngồi xổm dưới đất, ngơ ngẩn một lát, vừa định đứng dậy đột nhiên phát hiện đằng trước có một quyển sổ cũ, nhưng trên đó vẫn viết hai chữ ‘Nhật ký’ mạnh mẽ ngoài bìa. Chẳng lẽ đó chính là quyển nhật ký của ba mà Mục Sa nhắc tới? Nhất định là vậy rồi.

Chân tướng đang ở trước mắt tôi, trái tim tôi đập bình bịch vì hưng phấn.

Tôi quá đỗi vui mừng, vội vàng cúi người nhặt nhưng ngay lúc tôi ngẩng đầu lên lại nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của anh trai tôi.

Đèn pin rơi xuống đất, phản chiếu đôi con ngươi lạnh lẽo lóe lên tia sáng lạnh như sói hoang.

Rõ ràng anh ta không để lộ vẻ mặt gì nhưng giờ phút này tôi lại cảm thấy cực kỳ dữ tợn.

Tôi ‘A’ một tiếng thét chói tai.

Tôi hoảng loạn để tay sau lưng nhưng lại bị anh ta tóm được: "Em đang cầm cái gì cho anh xem nào!"

Giọng điệu của anh trai rất nghiêm khắc, sức lực đến mức dọa người, tôi chưa từng bị anh trai đối xử như vậy bao giờ. Dưới tình thế cấp bách, tôi liệu mạng ẩn anh ta ra.

Lúc này, tôi đã hoàn toàn tin tưởng lời của Mục Sa rồi. Tôi mất hết lý trí, nỗi sợ hãi cùng cực đã tiếp thêm dũng khí cho tôi, tôi hét lên với anh trai với quyết tâm cực cao như anh hùng lâm trận: "Anh đừng giả vờ nữa, anh căn bản không phải Tần Lãng, anh mới là đứ bé năm xưa mà ba đưa về nhà, anh mới là hung thủ giết người!"

Thấy anh ta nhìn tôi đầy ngạc nhiên, tâm trạng tôi càng kích động: "Mục Sa đã nói hết với tôi rồi. Chị ấy căn bản không phải là hung thủ như anh nói mà là chị ruột tôi! Việc đã đến nước này rồi anh không cần phải chối nữa. Tôi đã biết hết tất cả rồi, tôi đang giữ quyển nhật kí của ba năm đó, bên trong chắc chắn đã ghi lại hết tất cả những chuyện này!"

Tần Lãng lẳng lặng nhìn tôi, không giải thích gì, dường như muốn cho tôi một cơ hội tìm hiểu chân tướng sự việc trước khi chết.

Tôi nén nước mắt mở quyển nhật ký/ Trước khi chết, ít nhất tôi phải để anh ta thừa nhận, lúc trước, người ba dẫn về không phải là con gái mà là con. . .

Tôi ngây ngẩn cả người. Trang thứ ba của quyển nhật kí có viết rõ ràng.

[Sa Sa thật sự đáng thương, chỉ biết tên mình còn những thứ khác lại không biết, tôi không đành lòng nhìn con bé tranh thức ăn với cả chó hoang nên đưa con bé về nhà chăm sóc. Chẳng qua tôi dần phát hiện rằng, con bé này có gì không đúng, con bé thường xuyên xuất hiện ở đầu giường phòng tôi ban đêm, có vài lần trong tay con bé còn cầm dao. . .]

Cánh tay tôi mềm nhũn, quyển nhật ký rơi xuống mặt đất. Tần Lãng bật đèn trên gác xép lên. Ánh đèn sáng trưng khiến tôi không nhịn được mà giơ tay che mặt, anh ta thở dài, nói: "Em gái, em quá ngây thơ rồi. Anh biết chắc Mục Sa nhất định đến tìm em, nói cho em những gì!"

Giọng điệu của anh trai có chút bi thương: "Tại sao em lại. . . sẵn sàng tin một người ngoài chứ không chịu tin tưởng anh chứ?"

"Em. . ."

Tôi giống như đứa ngốc dễ bị lừa gạt, cúi thấp đầu xuống.

Anh trai nhặt quyển nhật ký lên, anh trai cũng không trách tôi, chẳng qua chỉ vỗ nhẹ lên bả vai tôi: "Anh cũng nhìn thấy vừa rồi có một loạt chân máu đi về gầm bàn. Chẳng qua anh không muốn ép em, em không nói, anh cũng không muốn hỏi. Em bị thương, anh đưa em đi băng bó. . ."

"Anh!" Tôi cũng không kiềm chế được, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê. Tôi ôm anh trai, trong lòng cực kỳ ân hận.

Tôi đang ôm anh trai khóc lóc, đột nhiên nghĩ tới cái gì mà hét lớn: "Anh à, hiện giờ Mục Sa đang trốn trong tủ quần áo phòng ngủ của em, anh mau bắt cô ta lại rồi giết chết cô ta đi! Cô ta dám lừa em, em hận cô ta!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc