Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tác giả: Phạn Oản 114
“Anh à, thật ra em đã nghỉ học từ năm ngoái rồi.”
“Về sau anh cũng đừng gửi tiền về nhà nữa. Em hiện giờ không còn ở nhà họ Tô, hôm nay anh cứ nói với đốc công là nghỉ việc, cuối tháng về thành phố luôn với em.”
Tô Bình lập tức hoảng hốt.
“An An, em đi đâu? Không phải anh vẫn gửi tiền về đều đặn để họ cho em đi học sao? Sao lại không học nữa?”
Tô An nhìn ánh mắt khờ khạo của anh, không thể không nói thẳng. Tính anh thật thà, không nói thì sớm muộn cũng bị người nhà họ Tô lừa tiếp.
“Anh, số tiền anh gửi về chẳng có đồng nào đến tay em. Quần áo giày dép em đều mặc đồ cũ của Tô Kiều bỏ đi. Ở nhà, em phải làm việc như người giúp việc, thư báo nhập học của em bị dì Thanh lấy đưa cho Tô Kiều. Bọn họ không chỉ khinh thường em, còn thường xuyên không cho ăn no. Giờ em đã bị họ gả đi rồi.”
“Bọn họ lấy em đổi một ngàn đồng tiền sính lễ và một suất công việc ở xưởng thép.”
Tô Bình siết chặt nắm đấm, đột nhiên bật dậy. Trong đầu anh chỉ còn một suy nghĩ: em gái bị bán.
Vì trước đây ở nông thôn, chuyện cha mẹ bán con gái lấy tiền sính lễ chẳng hiếm. Những đứa bị bán đều khóc hết nước mắt, vừa khổ vừa bị đánh.
“Bọn họ bán em rồi? Giống như em gái của Trần Quý, Tiểu Hoa đó hả? Bị bán vào nhà người khác?”
Anh chộp lấy cổ tay Tô An, giọng run rẩy:
“An An, đừng sợ. Anh có thể kiếm tiền. Họ bán em giá bao nhiêu, anh trả lại họ gấp đôi!”
“Họ đánh em không? Mắng em không?”
Tô An lập tức vén tay áo lên cho anh xem, trấn an để anh không lo lắng.
“Không có đâu anh. Em vẫn ổn, em còn có thể tới tìm anh thế này mà. Anh yên tâm đi. Chỉ là về sau anh đừng để họ gạt nữa, đừng gửi tiền về nhà nữa. Họ xấu lắm, họ đuổi cả mẹ đi. Nhà họ Tô không có ai tốt đâu.”
Tô Bình cuối cùng cũng dịu lại, chậm rãi gật đầu như đứa trẻ:
“Được, anh không thân thiết với họ nữa. Nhưng em nhất định phải tự lo cho bản thân, nhớ lời anh đã hứa với mẹ, anh phải chăm sóc tốt cho em.”
Nói đến đây, cảm xúc trong lòng Tô Bình lại bùng lên.
“Thật là quá đáng! Sao em không nói sớm với anh? Anh đã để lại số điện báo cho em mà! Hễ có chuyện gì em cứ đánh điện tín cho anh là được. Tết anh về cũng hỏi, mà em cũng không nói!”
Anh tức đến run người, kéo tay Tô An dợm đứng dậy:
“Đi! Uống xong rồi thì trả vỏ chai, anh về cùng em luôn. Ai dám bắt nạt em, anh đánh chết chúng nó!”
Tô An vội hét lớn:
“Anh! Bình tĩnh lại đã, nghe em nói hết đã!”
Tô Bình lập tức im re, ánh mắt tròn xoe nhìn em gái, như đứa trẻ đợi mẹ dỗ.
“Được, anh nghe em.”
Sau khi trấn an được anh trai, Tô An lại nhắc đến mẹ.
“Anh này, anh có nhớ mẹ không? Có nhớ thôn Vương gia không?”
Tô Bình gật đầu ngay:
“Có nhớ.”
“Vậy sau khi anh về thành, tụi mình cùng nhau về quê thăm mẹ, được không?”
Tô Bình cúi đầu ủ rũ, thì thào:
“Anh không nhớ đường về.”
Tô An nhìn gương mặt đần thộn đáng yêu ấy mà phì cười.
Nhà họ Tô ở thành phố A, còn Vương gia đại đội thuộc huyện Dương, nằm tận vùng núi heo hút. Hồi mẹ dắt hai anh em đi tìm Tô Kiến Quân, họ phải đi bộ mười mấy dặm đường núi, đổi xe bò, rồi lên xe khách, sau đó là tàu hỏa, rồi lại xe buýt, ngoằn ngoèo mãi mới tìm đến nơi.
Thêm nữa, cả hai đều bị say xe, dọc đường gần như mê man. Nếu không nhờ ký ức kiếp trước, e rằng chính Tô An cũng chẳng nhớ nổi đường về.
“Anh yên tâm, em nhớ đường. Khi nào có thời gian, tụi mình cùng về thăm mẹ nhé.”
…
Trong khi đó, tại nhà họ Tô — nơi vừa xảy ra trận lật bàn — Tô Kiến Quân đang tức đến tái mặt.
Vừa rồi ông định xông lên đánh Tô An, ai ngờ giơ ghế lên lại trẹo cả lưng. Giờ đang nằm rên hừ hừ mà miệng vẫn không ngớt chửi rủa.
Kỷ Thanh Thanh mặt đen như đít nồi, thu dọn đống hỗn độn dưới đất. Đồ ăn vung vãi hết, chẳng còn gì ăn được. Bà ta định ra bếp lấy nồi canh sườn nấm sáng nay ra hâm lại, ít nhất còn có thể ăn chống đói.
Kết quả, vừa mở nắp nồi liền sững người.
Trong nồi chỉ còn mỗi đống xương cục gặm dở, canh chẳng còn giọt nào. Nhìn vết răng còn in trên khúc sườn, đủ hiểu Tô An ăn khoái cỡ nào.
Kỷ Thanh Thanh tức đến run người, suýt nữa cầm nồi đập vỡ.
“Con tiện nhân này! Bao năm nay ta đúng là nhìn nhầm nó! Tưởng nó là quả hồng mềm, ai ngờ lại là con sói con chuyên cắn người!”
Xương sườn, nấm hương – bà ta tiếc còn chưa kịp ăn, định bụng để dành cho Tô Lỗi một chén, mà giờ thì cái nồi cũng chẳng còn giọt nào.
Nghe thấy tiếng đập nồi ầm ầm trong bếp, Tô Kiến Quân khó chịu hỏi vọng ra.
Kỷ Thanh Thanh mặt mày sa sầm đi ra, cầm nồi giơ thẳng trước mặt ông ta, chỉ vào xương trong nồi hét lên:
“Kiến Quân! Cái đứa con gái anh mang từ nông thôn lên, thật sự không thể dạy được! Cái thứ không biết điều! Anh nhìn đi, đây là phần canh em để dành cho anh tẩm bổ, vậy mà bị nó ăn sạch, còn để lại mấy khúc xương gặm dở!”
“Em không phải mẹ ruột của nó cũng đành, nhưng Tiểu Lỗi là em trai ruột của nó đấy! Nó cũng không tha, anh là ba ruột nó, mà nó có nghĩ tới anh tí nào không?”
“Nhiêu đó năm nuôi nó ăn học, mặc ấm mặc no, giờ lại thua cả nuôi chó! Anh còn trông mong gì vào hai anh em nhà đó?”
“Mệt chúng ta còn tìm cho nó mối tốt như vậy, mà nó dám lật cả bàn cơm! Con lang sói vô ơn bạc nghĩa!”
Tô Kiến Quân đang tức sẵn, nghe Kỷ Thanh Thanh châm dầu thêm lửa, suýt nữa tức đến thăng thiên tại chỗ. Trong lòng ông ta giờ chỉ muốn xông ra bóp chết Tô An ngay lập tức.
“Anh hôm kia đi tìm Triệu Đại Hưng ở xưởng thép, hắn chỉ nói là đang đi công tác? Có nói bao giờ về không?”
“Phải sớm đẩy con bé đi, để nó gây họa nhà người ta chứ không phải trong nhà mình.”
Kỷ Thanh Thanh nghiến răng ken két:
“Nếu không phải công việc ở xưởng gốm của em bị mất… thì giờ em đã chẳng phải nhìn mặt nó thêm ngày nào nữa rồi! Em thật sự không muốn thấy nó thêm một khắc nào nữa!”
Nhà họ Tô giờ đây chỉ có một mong muốn: tống khứ Tô An càng sớm càng tốt. Nhưng bọn họ không biết… con sói con kia đã bắt đầu mài răng, chỉ chờ ngày phản công.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
