Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ GIA BẠO ĐẾN CHẾT , SAU TA BẠO CẢ NHÀ Chương 8: Ngốc Ca Ca Tô Bình

Cài Đặt

Chương 8: Ngốc Ca Ca Tô Bình

Tác giả: Phạn Oản 114

Chiếc xe lắc lư lọc xọc hơn hai tiếng đồng hồ mới dừng lại ở khu khai thác mỏ.

Tô An bước xuống, chân dẫm lên con đường đất lầy lội, từng bước tiến về phía khu quặng nơi anh trai đang làm việc.

Tô Bình năm nay sắp 21 tuổi, thậm chí còn lớn hơn cả Tô Vạn – con trai nhị phòng – hơn một tuổi. Người ta đã có vợ con đề huề, còn anh thì gần đến tuổi ba mươi vẫn bị cả nhà bám víu hút máu đến cạn kiệt.

Tô An tìm đến đúng lúc đám công nhân đang chuẩn bị vào ca. Cô đội mũ bảo hộ, nhìn xung quanh toàn những người đen nhẻm bẩn thỉu vì than bụi, cuối cùng cũng thấy bóng dáng cường tráng quen thuộc của anh trai.

“An An?”

Giọng anh không giấu nổi sự vui mừng.

Anh cầm chai nước, lon ton chạy tới chỗ em, nụ cười khờ khạo quen thuộc hiện rõ trên gương mặt đen sạm vì nắng gió.

“An An, em sao tới đây?”

Tô An nhìn gương mặt dính bụi nhưng sáng bừng vì vui mừng kia, cổ họng nghẹn ứ, mắt ươn ướt.

Anh trai cô từ nhỏ không nhanh nhạy. Hồi còn bé sốt cao một trận, để lại di chứng khiến phản xạ chậm hơn người thường nửa nhịp. Người khác chỉ cần nói một câu vòng vo là anh không hiểu gì cả. Nhưng anh lại là người cả đời dùng tất cả sức lực để bảo vệ cô em gái này.

Năm năm sống trong nhà họ Tô, Tô An cũng từng có hai năm sống khá yên ổn – là hai năm mà Tô Bình còn ở nhà.

Chỉ cần ai dám động đến em gái, dù là ba hay bà nội, anh cũng chẳng kiêng nể, nắm đấm vung lên là nện thẳng xuống.

Ba năm trước, Tô Kiến Quân ép Tô An đang học cấp hai nghỉ học để theo cô Tô Quốc Phân vào xưởng may làm học việc.

Tô An đã từng quỳ khóc xin ba cho tiếp tục học, vì thành tích của cô luôn nằm trong top đầu, thầy cô cũng bảo rằng học hành là con đường đổi đời.

Nhưng Tô Kiến Quân và Kỷ Thanh Thanh đều bảo nhà không có tiền, không thể nuôi nhiều con ăn học.

Chính lúc đó, Tô Bình đứng bật dậy, bảo anh sẽ đi làm kiếm tiền nuôi em học, không cần nhà bỏ một xu.

Tô An nghe vậy thì càng không nỡ, liền đồng ý bỏ học theo cô vào xưởng may. Nhưng Tô Bình kéo tay em gái, ánh mắt kiên quyết:

“An An, anh không thích học, thầy cô nói gì anh cũng chẳng hiểu, thành tích thì luôn bét lớp. Dù có đi học thì cũng chẳng ra gì. Còn em học giỏi, em phải đi học, sau này có tiền đồ thì mới lo được cho anh.”

Thế là, trước cả kỳ thi tốt nghiệp cấp hai, Tô Bình đã vác bao rời làng, theo người ta vào mỏ làm công.

Lương tháng bao nhiêu đều gửi về đều đặn, một đồng không thiếu, nuôi em gái đi học.

Vì muốn kiếm thêm, anh Tết cũng ít về. Mỗi năm về đúng vài ngày, rồi mùng Hai Tết lại vác ba lô lên đường.

Tô An không còn anh trai bên cạnh che chở, tuy vẫn được đi học nhưng cuộc sống ngày càng khốn khó.

Năm ngoái, sau kỳ thi chuyển cấp, nhà họ Tô nói cô thi rớt nên bắt nghỉ học. Phải đến vài năm sau, khi gặp lại cô giáo chủ nhiệm cũ, Tô An mới biết thật ra cô đã đậu vào trường điểm của thành phố. Nhưng thư báo trúng tuyển là thư viết tay, đã bị Kỷ Thanh Thanh thủ tiêu, rồi tráo chỗ cho Tô Kiều – con gái riêng của mụ ta.

“Anh…”

Tô An nghẹn ngào gọi, nước mắt thi nhau rơi xuống má.

Tô Bình cuống quýt, tay chân lóng ngóng lau nước mắt cho em gái:

“An An đừng khóc, ai bắt nạt em? Nói anh nghe, ai dám khi dễ em?”

“Không có ai cả, chỉ là… em nhớ anh thôi.”

Tô Bình đưa tay chùi nước mắt cho cô, nụ cười hiền lành:

“Con gái lớn rồi mà còn khóc. Anh vẫn khỏe, có gì mà phải nhớ? Năm sau anh về, mua cho em vải bông may váy mới.”

Tô An nắm lấy bàn tay thô ráp của anh. Tay anh trai cô, chưa đầy 21 tuổi, đã đầy chai sạn và lớp da chết do lao lực liên tục, như chứng tích của quãng đời ròng rã cày lưng nuôi em.

Thấy có người gọi vào ca, Tô An vội nói:

“Anh, xin nghỉ nửa buổi đi. Em có chuyện quan trọng muốn nói với anh.”

Tô Bình nghe xong gật đầu cái rụp:

“Được! Mấy tháng rồi anh chưa gặp em, anh xin Lưu đại ca nghỉ, ứng chút lương, đưa em đi ăn ngon!”

Tô An nắm chặt tay anh:

“Anh đừng ứng lương, em mang tiền. Anh chỉ cần xin nghỉ thôi.”

Tô Bình chạy tới chỗ người đàn ông đội nón vàng bảo hộ, nói gì đó rồi chỉ về phía Tô An. Rất nhanh sau đó anh chạy quay lại, mặt mày rạng rỡ:

“Đi thôi, anh đưa em lên trấn, mua nước ngọt uống!”

Nụ cười của anh như ánh mặt trời tuổi thơ, khi còn ở quê, cũng từng nắm tay cô chạy băng qua cánh đồng.

Từ khu mỏ đến trấn không xa, chỉ mất chừng bảy tám phút chạy bộ.

Tô Bình dắt em gái tới một quầy tạp hóa nhỏ, lục trong túi lấy ra đúng ba đồng ba hào, rồi nói to với chủ quán:

“Cho tôi một chai nước ngọt, thêm cái bánh mè nhé.”

Chủ quán gật đầu: “Nước hai hào rưỡi, bánh ba hào.”

Tô Bình rút đúng một đồng đưa qua, cẩn thận đếm lại tiền thối rồi nhét vào túi áo nhăn nhúm, sau đó nâng niu đưa nước và bánh cho Tô An:

“An An, ăn đi! Anh nghe mấy anh thợ mỏ bảo món này ngon lắm!”

Tô An nghe câu “anh nghe người ta nói…” mà xót tận tim gan.

“Còn anh thì sao?”

Tô Bình cười xòa:

“Anh không thích ăn, em ăn đi.”

Tô An quay ngoắt vào trong quán, gọi lớn:

“Chú ơi, thêm một chai nước, một bánh nữa ạ!”

“Ơ ơ, An An đừng, đắt lắm, anh ăn cơm là được rồi…”

“Anh im nào, để em mua cho. Em ăn thì anh cũng phải ăn.”

Dưới tán cây hòe to cuối trấn, hai anh em ngồi sát nhau trên băng đá, cùng ăn bánh, uống nước, tiếng cười vang vọng khắp đường phố.

“Anh này, nếu không làm ở mỏ nữa thì có được nghỉ liền không?”

“Không đâu, vì còn nợ tiền ứng lương. Nếu muốn nghỉ thì phải báo sớm để đốc công tìm người thay.”

“Anh đừng làm ở mỏ nữa, anh thích nấu ăn mà, về thành phố theo học nghề bếp đi, học làm đầu bếp!”

Tô Bình ngẫm nghĩ, gật đầu:

“Ừ, được!”

Rồi lại lắc đầu ngay:

“Không được, học nghề không có lương…”

Tô An nghẹn ngào:

“Em không đi học nữa, không cần anh nuôi…”

Giọng Tô Bình lập tức gắt lên:

“Sao lại không đi học? Anh vẫn gửi tiền đều đấy thôi? Không đủ à?”

“Không phải, anh ngồi xuống nghe em nói đã.”

Tô An kéo anh ngồi xuống, bàn tay vẫn nắm chặt.

“Anh, hứa với em, nghe em kể xong đừng nổi giận, đừng làm gì bốc đồng.”

Kiếp trước, Tô Bình chỉ biết việc Tô An bị ép gả nửa năm sau ngày cưới, trong lần đầu về nhà ăn Tết. Lúc đó, anh giận đến tím mặt, mặc kệ Tô Kiến Quân với Kỷ Thanh Thanh nói thế nào, nhất quyết đến nhà họ Triệu đòi đưa em gái về.

Nhưng khi đó, Tô An đã mang thai, nên cô chỉ có thể nói dối rằng mình tự nguyện…

Chỉ mong lần này, mọi thứ sẽ khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc