Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ GIA BẠO ĐẾN CHẾT , SAU TA BẠO CẢ NHÀ Chương 3

Cài Đặt

Chương 3

“A a a a a a a!”

“Oa oa oa… hu hu hu!”

“Nội ơi! Nội ơi! A a a a!”

“Cứu mạng với!”

Tiếng gào khóc thảm thiết của ba đứa trẻ vang lên không ngớt. Nhìn vẻ mặt sợ hãi đến trắng bệch, hoảng loạn của chúng, Tô An cảm thấy hưng phấn đến mức toàn thân run rẩy.

Nhìn mấy đứa nhỏ bị đánh mà vẫn còn chạy nhảy được – thật sự khiến lòng cô sung sướng tột độ.

“Chạy hả? Đứa nào còn chạy, cô thưởng thêm hai chục roi nữa!”

Bốp! Bốp! Bốp!

Đời trước, Tô An từng cõng Triệu Phượng đến trường. Con bé cứ bắt cô phải bế bồng nó cho bằng được. Kết quả, nó cố tình vén váy cô lên, để lộ cái quần cộc đỏ lòe lòe, bắt cô đi khắp nửa phố trong ánh mắt giễu cợt của mọi người.

Từ hôm đó, những lời đồn đại không đứng đắn về cô lan khắp xóm không dứt.

Giờ đây, nhớ lại cảnh đó, Tô An không chần chừ quất ngay vài roi lên hai bắp chân con bé – bốp bốp bốp!

Còn Triệu Long – đứa con trai trưởng được cả nhà nâng như vàng. Nó từng bịa chuyện cô đánh đập mình, rồi xúi giục mẹ chồng và Triệu Đại Hưng ra tay với cô.

Tô An giơ cao chổi, đánh thẳng vào miệng thằng bé – bốp! bốp! cho nó câm luôn mấy lời độc địa trong bụng.

Triệu Hổ thì càng bẩn thỉu hơn. Từng lén tè vào cốc nước đưa cho cô, nhổ nước bọt vào cơm cô ăn. Mới mười hai tuổi đã dám giơ tay đánh người lớn.

Coi cô như người giúp việc không công thì thôi, lại còn khiến danh tiếng cô bết bát vì những hành vi bẩn thỉu của chúng.

Ba đứa trẻ nhanh chóng bị đánh ngã nhào ra đất, lăn lộn, bò lồm cồm cố tìm cách trốn tránh những cú quất dứt khoát từ tay Tô An.

Tiếng la hét như giết heo vang khắp xóm. Trong sân, Tiêu Kế Lương – mẹ chồng – nghe thấy tiếng cháu gào khóc thảm thiết, hoảng hốt chống gậy chạy lên:

– “Triệu Long! Triệu Hổ! Có chuyện gì thế này hả?”

– “Mở cửa! Mau mở cửa! Trời ơi là trời!”

– “Nội ơi! Cứu mạng với nội ơi! Mẹ kế đánh tụi con muốn chết rồi!”

– “Nội ơi, mới cưới về mà mẹ kế muốn giết tụi con rồi!”

Nghe tiếng cháu nội khóc lạc giọng, Tiêu Kế Lương mặt tái xanh, giận đến mức nghẹn cả hơi:

– “Tô An! Cô là thứ đàn bà độc ác, cô đang làm gì đó hả? Mau mở cửa cho tôi!”

– “Cô là cái đồ không ai thèm, vô phúc, thứ đàn bà rắn độc… mở cửa ra mau!”

Tô An nghe tiếng mắng chói tai ngoài cửa, thản nhiên thở phào. Tay đã bắt đầu mỏi, cô quyết định nghỉ tay một chút.

Cô đi tới bàn trà, rót cho mình một chén nước. Vừa uống vừa nhìn ba đứa trẻ đang co rúm, trốn chui trốn lủi trong góc nhà, nước mắt nước mũi chảy ròng, khóc đến nghẹn cả tiếng.

Cô cảm thấy sướng gì đâu!

Ngoài cửa, tiếng mắng của Tiêu Kế Lương đã bắt đầu khàn đặc. Khách khứa dự tiệc cưới lúc này đã về gần hết. Triệu Đại Hưng cũng vừa tiễn lãnh đạo xong.

Những người hàng xóm quanh đó nghe thấy tiếng la hét, tò mò kéo đến vây xem. Tiếng xì xào bàn tán bắt đầu râm ran:

– “Hình như mẹ kế đang đánh con chồng…”

– “Lũ nhỏ khóc ghê quá trời, chắc bị đánh đau thật…”

– “Nghe đâu cô này mới cưới về mà đã nổi trận rồi đấy…”

Mặc cho bên ngoài náo loạn, Tô An chỉ thấy lòng nhẹ bẫng – giống như cả kiếp trước bị dồn nén, hôm nay mới bắt đầu được xả ra một chút.

– “Trời ơi, chuyện này là chuyện người làm ra sao chứ? Rốt cuộc Đại Hưng cưới về cái giống gì vậy? Mới cưới có vài tiếng đã muốn diệt sạch cháu chắt nhà họ Triệu rồi hả?”

– “Đúng đó, giả bộ làm dâu ngoan còn không nổi, nghe mấy đứa nhỏ nó gào khóc mà ruột gan tôi như muốn rụng rời.”

– “Thôi thôi, đừng nói nặng vậy. Biết đâu bên trong có chuyện gì tụi mình không rõ? Ai đời cô dâu mới về đã ra tay đánh con chồng, chẳng hợp tình hợp lý gì cả.”

– “Nhưng mấy đứa nhà họ Triệu thì mọi người đâu có lạ gì. Mới hôm kia tụi nó còn đánh cả con tôi, rồi bóp chết con vịt tôi nuôi đó!”

Mấy người hàng xóm từng chịu thiệt vì đám trẻ nhà họ Triệu lập tức phụ họa, ghé tai nhau thì thầm:

– “Ừ đúng rồi, chắc chắn là tụi nhỏ làm chuyện gì quá đáng. Cả ngày chỉ thấy tụi nó rượt gà đuổi vịt, ăn hiếp trẻ con trong xóm, không thì lẻn vào nhà người khác lục lọi đồ đạc. Đầu tháng còn cầm đá ném vỡ trán ông Dương già, chỉ vì cá cược coi ai ném chính xác hơn.”

– “Tôi nói thật, đáng đời! Trước giờ không ai dạy dỗ đàng hoàng, gây chuyện khắp xóm.”

– “Cứ mỗi lần tới nhà góp ý thì còn phải nghe bà nội tụi nó vênh mặt lên giảng đạo lý, mở miệng là ‘trẻ con không biết gì, người lớn đừng chấp’. Chịu hết nổi luôn!”

– “Chứ người lớn như mình đâu thể ra tay với con nít được, thôi đành nuốt cục tức.”

Lúc này, một người đàn bà vốn thân thiết với Tiêu Kế Lương lập tức lên tiếng bênh vực:

– “Nhưng mà có chuyện gì đi nữa thì cũng không nên trút giận lên con nít như vậy. Nghe mấy đứa nó khóc mà rợn cả người.”

Bên trong, Tô An uống cạn một ly nước ấm, lấy lại chút sức sau trận quất roi đầy tay. Lúc này cô mới đến cửa rút then cài, cánh cửa vốn đã bị đập đến long bản lề, chỉ chực đổ sập.

Vừa kéo then ra, “rầm” một tiếng, một đám người đã xông vào trong.

Tiêu Kế Lương mắt trợn trừng như cá chết, vừa thấy Tô An liền xông tới định đẩy mạnh cô.

Tô An nhanh chân nghiêng người né tránh. Tiêu Kế Lương lao vào khoảng không, loạng choạng rồi ngã dúi dụi xuống đất.

– “A a a a!”

– “Trời ơi, con dâu mới vào nhà mà dám đánh cả mẹ chồng!”

Tiêu Kế Lương nửa quỳ rạp dưới sàn, tay đập xuống đất loạn xạ, tư thế như Thường Nga bay lên cung trăng, miệng không ngừng la hét.

Khóe môi Tô An giật nhẹ:

– “Mẹ à, mau đứng dậy đi, người ta đang nhìn đông đủ kìa. Con có đánh mẹ đâu, ai cũng thấy rõ cả. Mẹ cũng đâu có nhào lên người con được.”

– “Mẹ mau vào mà coi ba đứa cháu yêu quý của mình kìa.”

Tiếng gào khóc của Tiêu Kế Lương lập tức nghẹn lại. Bà ta quay đầu tìm cháu nội trong phòng.

Triệu Long và Triệu Hổ thấy bà nội tới, liền vội vàng vùng dậy, lại bắt đầu ỉ ôi nức nở, gào khóc lăn lộn khắp nhà.

– “Hu hu hu, nội ơi! Đau quá… chắc con chết mất!”

– “Nội ơi cứu con! Mẹ kế đánh tụi con muốn chết luôn rồi!”

– “Nội ơi! Mau giết chết con đàn bà này đi!”

Tiếng khóc thảm thiết lẫn sợ hãi khiến Tiêu Kế Lương như phát điên.

Tô An lúc này đảo mắt một vòng, lựa ngay một bà hàng xóm hay khắc khẩu với Tiêu Kế Lương, giả vờ run rẩy ngã khuỵu xuống:

– “Ôi trời ơi! Mệnh tôi khổ quá bà con ơi! Làm dâu nhà người ta đâu phải để bị hành hạ sống dở chết dở như vầy…”

Giọng cô bật lên cao vút, đậm chất bi kịch.

Đám đông khi nãy còn bán tín bán nghi, giờ mới để ý đến cái bướu to đỏ tím trên trán Tô An.

– “Trời ơi, ngay giữa trán như vậy mà còn chưa ngất là may rồi…”

– “Nhìn cái vết sưng kìa, lệch một chút nữa là trúng huyệt Thái Dương rồi đó.”

Đám đông bắt đầu lầm rầm đoán:

– “Hèn chi cô ấy nổi điên… chắc chắn là bị tụi nhỏ chơi ác trước rồi mới phản kháng.”

Tô An bắt đầu giả giọng như Tiêu Kế Lương thường hay than thở, âm điệu kéo lê rền rĩ:

– “Trời ơi là trời, mấy chị ơi… em mới chân ướt chân ráo bước vào cửa nhà chồng, suýt nữa thì mất mạng rồi. Hên là em nhanh tay né được, không thì hôm nay chắc không phải làm đám cưới mà làm đám tang mất rồi!”

– “Mẹ chồng thấy em nằm xỉu giữa nhà cũng không thèm kêu bác sĩ, chỉ đứng đó nói em xui xẻo, rồi kéo em quăng vào phòng luôn…”

– “Làm vợ là chuyện hệ trọng cả đời con gái, em đã đắc tội gì chứ? Vừa bước chân về nhà chồng đã bị đánh suýt chết như vậy…”

– “Hu hu hu… khổ lắm chị ơi, vừa tỉnh dậy mà nghe ba đứa nhỏ bàn nhau làm sao để đuổi em đi, còn bảo không được để em sinh con kẻo chúng bị đuổi ra khỏi nhà nữa chứ…”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc