Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ GIA BẠO ĐẾN CHẾT , SAU TA BẠO CẢ NHÀ Chương 2

Cài Đặt

Chương 2

Tô An ôm chặt bụng, nghiến răng cố nén cảm giác tanh nồng của máu sắt trào lên cổ họng.

Khuôn mặt cô lúc này đã tê dại đến mức không còn cảm giác, chỉ có cơn đau nhức từng cơn từ bụng khiến cơ thể co rút lại một cách không kiểm soát.

Đây không phải lần bị đánh tàn nhẫn nhất của cô. Trước đó đã nhiều lần phải nhập viện, đến mức bệnh viện cũng chẳng còn xa lạ. Lúc mới bắt đầu, Triệu Đại Hưng vẫn còn biết kiêng dè, đánh xong còn giả bộ ăn năn, hứa hẹn sẽ không tái phạm.

Nhưng về sau…

Dù đầu óc đang choáng váng, đau nhức đến mơ hồ, Tô An vẫn hiểu rõ một điều: trở lại nhà họ Triệu, với cô chỉ có một con đường – đường chết.

Cuộc sống không bằng cái chết, ba đứa trẻ như ác quỷ, mẹ chồng già cay nghiệt, và gã đàn ông cầm thú bên cạnh… tất cả đã khiến cô không thể chịu đựng thêm một ngày nào nữa.

Trong mắt Tô An ánh lên hận thù, cô chậm rãi quay đầu nhìn ra cửa sổ xe.

Chiếc xe đang chạy lên cầu vượt. Cô gom hết sức lực còn lại, bất ngờ lao người về phía Triệu Đại Hưng, tay chộp lấy vô lăng rồi vặn mạnh sang một bên.

“A… con đàn bà điên! Muốn chết à?!”

Triệu Đại Hưng vừa hoảng loạn vừa giận dữ, nắm đấm liên tục nện vào lưng Tô An.

Cô gào lên một tiếng, máu tươi phun ra miệng, nhưng vẫn cắn chặt lấy cổ gã. Hai tay cô như vòng kìm thép, điên cuồng siết lấy vô lăng.

“Aaaa!”

“Buông ra! Buông ra ngay! Anh… anh thề sẽ không bao giờ đánh em nữa! Đừng làm vậy, cả hai chúng ta sẽ chết đấy!”

Triệu Đại Hưng định đạp phanh nhưng bị Tô An đẩy lệch, chân gã đạp trượt lên chân ga. Chiếc xe lao vút đi như tên rời cung.

Rầm!

Một tiếng động khủng khiếp vang lên. Chiếc xe đâm gãy lan can cầu, phần đầu chúi thẳng xuống, treo lơ lửng bên mép, lắc lư rồi dần rơi xuống mặt sông.

Từ xa, người đi đường bắt đầu la hét:

“Aaaa! Tai nạn rồi! Gọi cảnh sát! Gọi xe cứu thương mau!”

“Có ai không! Gọi cấp cứu nhanh lên!”

Nước bắt đầu tràn vào. Ánh sáng từ mặt sông chiếu xuyên qua lớp kính cửa sổ, lấp lánh phản chiếu lên gương mặt Tô An.

Nếu… nếu còn cơ hội làm lại...

“Đau quá…”

Tô An cảm thấy đầu mình như quay cuồng, cả căn phòng như đang xoay tròn. Bàn tay nhỏ bé theo phản xạ đưa lên sờ trán – nơi đang đau buốt.

“Á…”

Trên trán cô là một cục u to bằng quả trứng gà.

Tô An mở bừng mắt – cô vẫn còn sống?

“Khốn kiếp thật… cái lão già chết tiệt đó nói đúng… đúng là mạng mình dai thật.”

Lúc này, một cảm giác mềm mại, lông xù cọ qua mặt cô. Tô An thoáng giật mình, rồi bật dậy.

“Gì đây?”

Cô cúi xuống nhìn, rồi sững người:

“Đồ cưới?!”

Đôi tay run rẩy giơ lên trước mặt. Dù vẫn còn gầy gò, nhưng ngón út vốn đã từng bị chặt đứt... giờ lại lành lặn. Đôi tay này, rõ ràng là tay của cô trước tất cả mọi chuyện.

Quay đầu nhìn quanh căn phòng, Tô An bắt gặp chữ “Hỷ” dán trên vách tường đỏ chói. Trong lòng cô bỗng dâng lên một suy nghĩ không thể tưởng tượng nổi.

Khi ánh mắt lướt qua tấm gương viền nhựa đỏ treo trên tường, phản chiếu khuôn mặt mình, Tô An không nhịn được mà phá lên cười. Cô vừa cười, nước mắt vừa trào ra.

Cô đã trọng sinh. Trở về năm 18 tuổi – đúng vào ngày vừa mới kết hôn.

Năm đó là 1985, thân thể cô vẫn còn lành lặn, cuộc đời mới chỉ vừa bắt đầu.

Tô An nhớ rất rõ ngày hôm ấy. Sau khi theo Triệu Đại Hưng đi mời rượu khách xong trở về phòng, cô bị hai đứa con trai của hắn giăng dây thừng trước cửa – muốn cho cô một màn “ra oai phủ đầu”. Kết quả, cô bị vướng chân, ngã nhào vào khung cửa, đầu đập trúng bàn trà trong phòng khách, bất tỉnh ngay tại chỗ.

Bà mẹ chồng cho là cô xui xẻo, đen đủi, bèn xách cô ném vào phòng ngủ rồi quay ra tiếp đãi khách khứa.

Tô An ôm đầu, trong phòng khách vọng đến tiếng nói chuyện lí nhí.

– “Anh, liệu chị ta có chết không?”

– “Chết thì càng tốt. Cả nhà mình đang yên đang lành, tự dưng xuất hiện thêm người dưng làm gì.”

– “Nhưng em nghe nội nói, ba cưới chị ấy mất hơn một ngàn đồng tiền sính lễ. Nếu chị ấy chết, ba đánh chết tụi mình mất!”

– “Đúng rồi, em cũng nghe cô út nói chị ta đẹp như hồ ly, mê hoặc ba, rút cạn tiền nhà mình.”

– “Số tiền đó đủ mua bao nhiêu là đồ ăn ngon.”

– “Sau này chị ta còn như mẹ của Đại Ngưu, suốt ngày nói xấu với ba, không cho ăn cơm, còn đánh mắng rồi đuổi đi.”

– “Không sao, mình còn có nội. Chị ta dám động tới tiền, nội ghét chị ta chết đi được. Sau này mình cứ nói chị ta đánh đập, nói chị ta dan díu với người ngoài, xem ba có còn thương chị ta nổi không.”

– “Anh ơi, nhất định không được để chị ta sinh con. Nếu có con thật thì tụi mình tiêu đời, chắc chắn sẽ bị đuổi ra ngoài!”

Nghe những lời non nớt mà độc ác ấy, ánh mắt Tô An tối lại.

Năm đó, Triệu Đại Hưng 27 tuổi. Trước khi cưới cô, hắn từng có một đời vợ, để lại ba đứa con – hai trai, một gái. Về phần vợ trước của hắn có thực sự chết bệnh hay không, không ai dám chắc.

Đứa lớn là Triệu Long, 8 tuổi. Kế đến là Triệu Hổ – 7 tuổi, và út là Triệu Phượng – 6 tuổi.

Kiếp trước, Tô An bị mẹ chồng và cả nhà mẹ đẻ nhồi nhét tư tưởng rằng: ba đứa trẻ chỉ là do chưa chấp nhận được việc mất mẹ, nên mới chống đối cô. Cô tin chỉ cần mình đối xử chân thành, rồi tình thương cũng sẽ cảm hóa được chúng.

Về sau, cô dốc hết tình yêu thương làm mẹ để chăm sóc ba đứa nhỏ.

Kết quả thì sao? Thế giới này không thiếu gì những đứa trẻ sinh ra đã mang sẵn tâm địa độc ác.

Cô từng bị chính những đứa trẻ ấy đẩy ngã khi đang mang thai, bụng đập xuống nền đất cứng. Đứa bé sáu tháng trong bụng ra đi mãi mãi. Từ đó, cô mất hoàn toàn khả năng làm mẹ.

Triệu Đại Hưng khi đó vẫn còn đôi chút mê mẩn nhan sắc cô, nên mới miễn cưỡng bắt ba đứa con xin lỗi. Nhưng lời xin lỗi đó chỉ là qua loa, chẳng chút thành ý.

Kể từ sau biến cố đó, mẹ chồng càng thêm hà khắc, miệng lúc nào cũng mỉa mai rằng: cô không đẻ được thì phải hết lòng nuôi dưỡng ba đứa cháu của bà.

Lúc ấy, Tô An cũng tin như vậy. Vì không thể sinh con, cô cảm thấy áy náy với nhà chồng, nên dồn hết tình cảm làm mẹ vào ba đứa trẻ kia.

Không ngờ, lại nuôi ra ba con sói trắng độc ác.

Còn về phần Triệu Đại Hưng, lý do không chịu ly hôn chủ yếu có ba điều:

Hồi đó, giấy tờ của cô bị tịch thu, lại không có đồng nào trong người, chẳng có nơi để chạy. Mỗi lần quay về nhà mẹ thì lại bị ép quay về như một món đồ trả lại.

Tô An nghĩ đến số phận bi thảm đời trước, trong người như có lửa sôi sục.

Nếu cô không được sống yên ổn, thì mọi người cũng đừng mong sống yên. Dù sao cũng đã chết một lần, thà chết dứt khoát còn hơn bị tra tấn đến chết. Thà chết sớm để đầu thai sạch sẽ, còn hơn dính mãi với đám người bẩn thỉu này.

Cô sẽ liều mạng với tất cả bọn họ.

“Rầm!” – Tô An bật mở cửa phòng, sải bước đi ra.

Ánh mắt đảo qua, vừa liếc thấy cây chổi lông gà treo ngay cửa, cô lập tức lao tới.

Hai anh em Triệu Long – Triệu Hổ thấy cô lao về phía cửa, còn tưởng cô định bỏ trốn. Nhớ lời bà nội dặn rằng không để ai thấy vết thương trên đầu cô, bọn trẻ liền lao ra cản.

– “Con đàn bà xấu xa, không được ra ngoài!”

Tô An bước thẳng tới cửa, "rầm!" một tiếng khóa trái lại, tránh để ai khác can thiệp.

Cô chộp lấy cây chổi lông gà, lao thẳng về phía ba đứa trẻ.

Bốp bốp bốp bốp!

Tiếng chổi vun vút xé gió, đánh như mưa xuống làn da non nớt. Mỗi cú vụt đều là sức mạnh từ cơn thịnh nộ và uất hận tích tụ suốt bao năm qua.

Làn da lập tức nổi lên những vết đỏ rực, trầy xước rớm máu, để lại từng đường roi to bằng ngón tay út.

Tô An không hề nương tay.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc