Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ông vừa định bảo tài xế lái xe tránh đi, nhưng vừa ngước mắt lên nhìn thì đã toát mồ hôi hột.
Cô gái nhỏ vừa nãy còn ngồi bên cạnh ông, không biết đã xuống xe từ lúc nào, hiện giờ đang đứng chặn ngay trước đầu chiếc xe tang kia.
Lộc Tri Chi mặt trầm như nước, giơ tay chặn đầu xe lại, giọng nói bình tĩnh.
"Tôi muốn chín trăm chín mươi chín tệ."
Xe dẫn đầu vừa dừng, những chiếc xe phía sau cũng nối đuôi nhau dừng lại, liên tục có người từ trong xe bước ra xem xét tình hình.
Bác Trương được coi là một trong những quản gia lớn của nhà họ Lộc, bao nhiêu năm qua cũng đã từng chứng kiến nhiều cảnh tượng lớn.
Nhưng cái chuyện chặn xe tang lại còn xòe tay đòi tiền thế này thì đây là lần đầu tiên ông thấy.
Ông vội vàng xuống xe, kéo tay áo Lộc Tri Chi.
"Cô chủ Tri Chi, nhà họ Lộc chúng ta tuy không dám nói là nổi tiếng nhưng cũng giàu nhất nhì một phương, tiền bạc không thiếu đâu, chuyện này..."
Ông còn chưa nói hết câu, những người trên đoàn xe bị ép dừng lại đã lục tục đi xuống.
Họ đều mặc đồ đen, trên mặt ngoài vẻ đau thương còn có sự giận dữ tột độ.
Một người đàn ông sải bước đi tới.
Sắc mặt anh ta không tốt, đôi mắt khẽ nheo lại, áp lực trên người gần như ép bác Trương phải lùi lại một bước, giọng nói vang như chuông đồng.
"Cô bé, đây không phải là chỗ để đùa giỡn đâu!"
Mọi người trừng mắt nhìn, nhưng Lộc Tri Chi lại chẳng hề tỏ ra sợ hãi, trên mặt là vẻ thản nhiên như đã quen với việc này.
"Tôi chỉ cần chín trăm chín mươi chín tệ, đưa tiền sẽ có lợi cho các người!"
Người đàn ông lập tức biến sắc, giơ tay định tóm lấy Lộc Tri Chi.
Bác Trương ra tay ngăn cản, nhưng sự chênh lệch thể hình giữa hai người quá lớn, kết quả có thể đoán trước được.
Trong lúc hai người đang giằng co, bỗng có tiếng người phía sau lên tiếng ngăn lại.
"Trọng Cửu, dừng tay."
Kèm theo tiếng ho khẽ, tiếng bánh xe lăn truyền đến.
Người tên là Trọng Cửu thu tay lại, xoay người đi về phía sau.
Trọng Cửu tránh ra, trên chiếc xe lăn phía sau là một người đàn ông đang ngồi.
Một bộ vest đen cắt may vừa vặn, nhưng lại càng làm nổi bật tứ chi gầy guộc của anh.
Làn da trắng bệch thiếu sức sống, không hề thấy chút huyết sắc nào, gương mặt tuấn tú sắc sảo như con rối được điêu khắc tỉ mỉ.
Cảm giác lạnh lùng và mong manh ấy khiến người ta không kìm được muốn ôm lấy anh, an ủi anh.
Lộc Tri Chi nhìn đến mức hơi ngẩn ngơ, mãi đến khi đôi môi mỏng của anh khẽ mở, tiếng ho tràn ra, mới kéo suy nghĩ của cô quay về.
"Cô bé này, hôm nay là ngày đưa tang ông nội tôi, cô chặn đường như vậy không thích hợp lắm đâu."
Lộc Tri Chi nhìn thấy người đàn ông như vậy, nói chuyện cũng bất giác nhẹ giọng hơn.
"Tôi muốn chín trăm chín mươi chín tệ, anh có chịu đưa không."
Cô vừa dứt lời, người phụ nữ đẩy xe lăn cho người đàn ông liền lớn tiếng quát mắng.
"Ở đâu ra con ăn mày dám chặn đường đòi tiền! Mày có biết trên xe tang này là ai không? Nếu làm lỡ giờ lành hạ huyệt của cụ ông, tao bắt mày đền mạng đấy!"
Lộc Tri Chi ngẩng đầu.
Người phụ nữ kia mặc một chiếc váy kiểu tây màu đen, ren trắng vô cùng xa hoa.
Trang điểm quá mức tinh tế, không giống đi dự đám tang mà giống đi dự tiệc hơn.
Đuôi mắt cô ta đánh chút phấn mắt màu đỏ, rất nhạt, trông như thể khóc đỏ cả mắt, khiến người ta thương xót, nhưng trong mắt lại chẳng hề có chút bi thương nào.
Lộc Tri Chi không nhìn cô ta nữa, lại nhìn chằm chằm vào người đàn ông trên xe lăn.
Người phụ nữ phía sau tiếp tục chửi bới.
"Trọng Cửu, đuổi con điên không biết từ đâu chui ra này đi!"
"Số tiền này đủ con số cô muốn, xin hãy tránh ra."
Lộc Tri Chi nhận lấy tiền, đếm ra mười tờ, số còn lại nhét trả vào tay người đàn ông.
Sau đó cô lục lọi trong túi mình hồi lâu, tìm ra một đồng xu một tệ đưa cho người đàn ông kia.
"Tôi nói muốn chín trăm chín mươi chín tệ thì sẽ không lấy thừa một xu."
"Quy tắc làm việc của tôi là, tôi hỏi xin tiền anh để kết duyên, bất kể bao nhiêu không hỏi lý do, chỉ cần anh thành tâm thành ý đưa, thì tôi sẽ giúp anh."
Lộc Tri Chi cất tiền vào túi, tùy ý giơ tay chỉ vào chiếc xe kia.
"Khiêng quan tài xuống đi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)