Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Cô chủ Tri Chi, chiếc xe này là gia chủ đặt làm riêng cho cô, sau này sẽ là phương tiện đi lại của cô. Nếu cô không thích chiếc này, trong nhà vẫn còn những lựa chọn khác."
Lộc Tri Chi gật đầu cảm ơn.
"Cái này là được rồi ạ, làm phiền bác quá."
Bác Trương vừa định trả lời thì điện thoại reo, ông bắt máy với giọng điệu vô cùng cung kính.
"Thưa gia chủ, tôi đã đón được cô chủ rồi, đang trên đường về nhà ạ."
Trong xe yên tĩnh, âm thanh từ đầu dây bên kia nghe rất rõ ràng.
"Đón được là tốt rồi, đối phương đã nhận quà chưa?"
Bác Trương trả lời.
"Vợ chồng nhà họ Nhâm từ chối rồi ạ."
Giọng nói đầu dây bên kia mang theo sự nghi hoặc.
"Từ chối sao? Nhà họ Nhâm bọn họ chạy vạy khắp nơi nhờ người móc nối chỉ vì muốn có hai mảnh đất này, sao giờ lại không cần nữa? Là chê ít sao?"
Bác Trương không lên tiếng, dường như không biết phải giải thích thế nào.
Chưa đợi bác Trương giải thích, đầu dây bên kia đã tự lẩm bẩm.
"Cũng phải, hai mảnh đất cộng lại cũng chỉ mười mấy tỷ, mạng sống của con gái tôi đương nhiên quý giá hơn cái đó nhiều."
Nói xong lại hỏi.
Bác Trương vẻ mặt bất lực, chẳng lẽ lại bảo nhà họ Nhâm coi nhân sâm người ta mang đến là khoai tây nên đuổi thẳng cổ ra ngoài.
Đầu dây bên kia im lặng một lát, đành phải thở dài.
"Được rồi, nhà họ Nhâm cũng khí khái lắm, chắc hẳn là rất yêu thương Tri Chi, những vật dung tục này đúng là làm vấy bẩn tình nghĩa bao năm qua."
Nghe đến đây, Lộc Tri Chi suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Hai kẻ tham lam không biết đủ của nhà họ Nhâm căn bản không biết mình đã đánh mất thứ gì đâu.
Sau khi cúp điện thoại, bác Trương nhìn Lộc Tri Chi với vẻ bất lực.
Lộc Tri Chi cười khẽ an ủi.
"Bác Trương, quà không cần tặng nữa đâu ạ. Duyên phận giữa cháu và nhà họ Nhâm vẫn chưa tận, họ sẽ còn tìm đến cháu. Sự giúp đỡ của cháu đối với họ đủ để xóa bỏ tình nghĩa những năm qua, mọi người không cần bận tâm đâu."
Bác Trương tuy mù mờ không hiểu lắm nhưng cũng gật đầu.
Những chuyện xảy ra, Lộc Tri Chi cũng thấy hơi khó hiểu.
Người nhà đột nhiên xuất hiện khiến cô có chút luống cuống, hơn nữa gia đình này lại khác xa so với những gì cô tìm hiểu được.
Nhâm Thiên Thiên bọn họ nói bố mẹ ruột của cô rất nghèo, sống ở trong thôn, kiếm sống bằng nghề làm ruộng.
Nhưng chiếc xe xa hoa này cũng chỉ dùng để đi lại, để cảm ơn bố mẹ nuôi mà họ đưa cả nhân sâm ngàn năm và hai mảnh đất giá trị.
Cô còn đang suy tư thì tiếng chuông bạc trên cổ tay đột nhiên vang lên.
Tiếng lanh canh vụn vặt, giống như đang thúc giục Lộc Tri Chi.
"Dừng xe!"
Lộc Tri Chi hô ngừng, tài xế lập tức phanh xe lại bên lề đường.
Bác Trương không hiểu chuyện gì.
"Cô chủ Tri Chi, cô để quên đồ gì ở nhà họ Nhâm sao?"
Lộc Tri Chi mở chiếc túi vải đeo bên người, lấy ra một cái la bàn.
Kim la bàn xoay điên cuồng, sau khi tĩnh lại thì chỉ về hướng Tây Bắc.
Tay trái Lộc Tri Chi cầm la bàn, các đốt ngón tay phải bấm tính thoăn thoắt.
Vẻ mặt cô trở nên nghiêm trọng.
"Qua khúc cua này, đi vào đường rẽ bên phải, ba trăm mét nữa thì dừng lại chờ ở đó, có quý nhân cần cháu giúp đỡ."
Tài xế rất có mắt nhìn, đạp chân ga cho xe chạy, làm theo chỉ dẫn của Lộc Tri Chi rồi dừng lại ở đó, không dám nhúc nhích.
Bác Trương nhìn cô gái nhỏ có gương mặt trầm tĩnh như nước, khó hiểu hỏi.
"Cô chủ Tri Chi, chúng ta làm gì vậy?"
Lộc Tri Chi nhắm mắt như đang suy nghĩ, chỉ trả lời một chữ.
"Đợi!"
Nửa tiếng trôi qua, tài xế đã đợi đến mức buồn ngủ díu cả mắt.
Khi bác Trương lấy hết can đảm lần thứ ba định mở miệng khuyên Lộc Tri Chi về nhà, thì trên đường đèo xuất hiện một đoàn xe.
Dẫn đầu là một chiếc xe thương mại dáng dài, theo sau là đủ loại xe danh tiếng lớn nhỏ.
Những chiếc xe màu đen, trước đầu xe đều treo hoa lớn màu trắng.
Đoàn xe di chuyển chậm rãi, tiền giấy trắng liên tục được rải ra từ cửa sổ xe.
Tiền giấy trắng bay lả tả như tuyết rơi, khiến bầu trời vốn đang trong xanh cũng bị nhuốm một màu u ám.
Đây là một đoàn xe đưa tang!
Bác Trương có chút sượng, hôm nay là ngày đón cô chủ về nhà, trên đường lại gặp phải xe tang, ít nhiều cũng có chút không may mắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






