Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ẩn ý trong lời nói này ai cũng nghe ra được, không ngờ Lộc Tri Chi lại hỏi thẳng thừng như vậy.
Lộc Tri Chi quá đáng lắm, cô mất mặt chưa đủ còn muốn kéo cả cô ta theo sao.
Cô ta cuống quýt muốn giải thích, chỉ thấy hai người nhà họ Cố vội vàng xua tay.
"Không có, không có, bây giờ là xã hội pháp trị, sao chúng tôi có thể giám sát hay giam lỏng cô Lộc được. Là Cố gia có việc tìm cô, sức khỏe Cố gia nhà tôi không tốt, xe chạy khá chậm, mong cô thông cảm."
Lộc Tri Chi đăm chiêu gật đầu. "Ồ, ra là vậy!"
Mẹ đi đến bên cạnh Lộc Tri Chi, ôm lấy vai cô.
"Tri Chi đừng sợ nhé, lát nữa bố về rồi."
Lộc Tri Chi vỗ vỗ tay mẹ.
"Vâng, con biết rồi."
Nghĩ ngợi một chút, cô lại quay đầu hỏi.
"Vậy các anh có thể giúp tôi đi mua ít chu sa không?"
Lộc Ngọc Dao chạy từ trên cầu thang xuống.
"Lộc Tri Chi, tôi thấy chị điên thật rồi!"
Giọng cô ta mang theo tiếng khóc, chỉ tay vào Lộc Tri Chi.
"Mẹ, mẹ cứ để nhà họ Cố bắt cái đồ thần kinh này đi đi, chị ta đúng là đồ sao chổi! Hôm qua vừa về đã làm vỡ ngọc bội của chị, giờ lại gây họa, còn bắt nhà mình phải đi gánh hậu quả cho cô ta."
Lộc Tri Chi nhìn mẹ, muốn tìm kiếm sự mất kiên nhẫn và tức giận trong mắt bà.
Nhưng trong mắt mẹ chỉ có sự đau lòng kèm theo tức giận.
Bà bước hai bước đến bên cạnh Lộc Ngọc Dao, giơ tay tát mạnh một cái.
"Lộc Ngọc Dao, sao con có thể nói chị con như vậy!"
"Mẹ, mẹ lại vì đồ khốn này mà đánh con!"
Lộc Ngọc Dao ôm mặt, vẻ mặt đầy không thể tin nổi.
Không ngờ, mẹ lại giơ tay lên đánh xuống lần nữa.
"Đồ khốn cái gì! Đó là chị gái con!"
Nước mắt mẹ rơi như mưa, Lộc Ngọc Dao cảm thấy tim mình nhói lên một cái.
Hai người nhà họ Cố thấy cãi nhau to, vội vàng vào can ngăn.
"Bà Lộc, cô Lộc đừng cãi nhau nữa, tôi đi mua chu sa, tôi đi mua."
Lộc Ngọc Thư cũng đỡ lấy mẹ.
"Mẹ, mẹ bớt giận, Ngọc Dao còn nhỏ, chúng ta từ từ dạy bảo."
Lộc Ngọc Dao trừng mắt nhìn Lộc Tri Chi một cái.
"Để tôi chống mắt lên xem người nhà họ Cố đến rồi sẽ xử chị thế nào!"
Lộc Ngọc Dao hậm hực đứng đó, chẳng có chút hối lỗi nào.
Mẹ còn định lao lên đánh cô ta thì Lộc Tri Chi vội nắm lấy tay mẹ.
"Không sao đâu ạ."
Chỉ là bị chửi là đồ khốn thôi mà, cô trước đây ở nhà họ Nhâm, gần như ngày nào cũng bị chửi, sớm đã mất cảm giác rồi.
Nhà họ Lộc ồn ào náo nhiệt, còn Cố Ngôn Châu đã dẫn người đứng trước cửa biệt thự nhà họ Lộc.
Anh xoay chiếc nhẫn ngọc ngón cái trên tay, khẽ dặn dò.
"Đến nhà họ Lộc đừng tiết lộ thân phận của tôi, gọi thiếu gia là được."
Người phía sau bưng một đống quà cáp, đồng thanh vâng dạ.
Cố Ngôn Châu vừa bước vào cửa liền nhìn thấy thiếu nữ kia đang ngồi trên ghế sofa.
Cô khép hờ đôi mắt, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve chiếc vòng tay chuông bạc tinh xảo trên cổ tay.
Người phụ nữ xinh đẹp bên cạnh thấy anh vào cửa, bực bội lườm anh một cái.
Cố Ngôn Châu nhíu mày.
Mình đây là bị ghét bỏ rồi sao?
Sau lưng họ bước ra một thiếu nữ dáng người thon thả, đôi mắt hơi đỏ, vẻ mặt đầy tủi thân.
"Vị này là Cố thiếu gia phải không, xin chào. Tôi biết em gái đã làm sai chuyện, nhưng tôi vẫn thấy cần thiết phải giải thích với anh một chút. Em gái từ nhỏ đã đi lạc, hôm qua mới về lại nhà họ Lộc, nếu có hiểu lầm gì, tôi đề nghị mời bố mẹ nuôi của em ấy đến cùng giải quyết."
Lộc Tri Chi quay đầu nhìn Lộc Ngọc Thư.
"Chị cũng muốn ăn tát hả?"
Lộc Ngọc Thư làm ra vẻ mặt oan ức vội vàng giải thích.
"Em gái hiểu lầm chị rồi, hôm nay xảy ra chuyện như vậy, nhà bố mẹ nuôi của em cũng có trách nhiệm. Họ nuôi một cô gái tốt lành thành ra không... chắc hẳn cũng không dạy dỗ em tử tế, nên chị thấy họ cũng phải chịu một phần trách nhiệm."
Lộc Tri Chi cười khẽ.
"Chị chửi người cao tay thật đấy, ý là nói tôi vô giáo dục chứ gì. Lộc Ngọc Thư, chị mà xuống hồ tắm một cái, thì nửa đời sau chẳng lo thiếu nước trà uống đâu, mà toàn là trà xanh thượng hạng đấy."
Lộc Tri Chi đâu phải cục bột để mặc người ta nhào nặn, cô định cầm la bàn lên tặng Lộc Ngọc Thư một món 'quà'.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















