Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 17: Chương 17

Cài Đặt

Chương 17: Chương 17

Lộc Tri Chi quỳ xuống đất, cung kính dập đầu ba cái.

"Sư phụ, đồ nhi bây giờ đã về nhà rồi, tuy người trong nhà không thích con lắm, nhưng hiện tại con có lý do không thể đi được. Người yên tâm, chuyện đã hứa với người, con nhất định sẽ làm được."

Lộc Tri Chi vái lạy rồi đóng cửa tủ quần áo lại.

Giường nệm vô cùng mềm mại, cả người cô lún sâu vào trong đó.

Cô giơ chiếc chuông bạc trên tay lên lắc lắc, món trang sức bạc rỗng ruột hình chuông không phát ra âm thanh như những chiếc chuông thông thường.

Huyền Âm Linh, gặp người hữu duyên không gió tự kêu, người đeo cần giúp người hữu duyên giải quyết khó khăn.

Trước đây mỗi lần chuông reo, khổ chủ không phải bị ác quỷ quấn thân thì cũng mắc bệnh lạ, tóm lại là nhìn một cái biết ngay ai cần giúp đỡ.

Nhưng vừa rồi người nhà họ Lộc ở phòng khách, ai nấy đều khỏe mạnh, không nhìn ra ai đang gặp vấn đề.

Hơn nữa vừa rồi chuông reo mấy lần, chứng tỏ không chỉ một người cần giúp đỡ.

Buổi sáng tiêu hao linh khí vẽ bùa cho ông cụ khiến cô cảm thấy kiệt sức.

Lộc Tri Chi nằm suy nghĩ rồi mơ màng ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Khi mở mắt ra lần nữa, cô bị tiếng đập cửa đánh thức.

Tiếng đập dồn dập, to đến mức tim cũng đập thình thịch theo, người bên ngoài còn lớn tiếng gọi.

Lộc Tri Chi vò mái tóc rối bù.

"Ăn cơm chưa?"

"Ăn uống cái gì? Chỉ biết ăn thôi!"

Lộc Ngọc Dao khoanh tay trước ngực, bộ dạng như đang xem kịch hay.

"Hôm qua cô gây ra họa lớn như vậy mà vẫn còn ngủ được à!"

"Hôm qua?"

Lộc Tri Chi nhìn bầu trời ngoài cửa sổ.

Ráng sớm treo trên bầu trời, rực rỡ tươi sáng, cô vậy mà đã ngủ từ chiều hôm qua đến tận sáng nay.

"Ráng sớm đón khách quý, đây là chuyện tốt mà."

Lộc Ngọc Dao cười khanh khách.

"Chuyện tốt? Người nhà họ Cố đến rồi! Hôm qua cô trêu đùa nhà họ Cố như thế, hôm nay người ta đánh tới tận cửa rồi! Cô tự cầu phúc đi!"

"Tối qua gọi cô ăn cơm kiểu gì cũng không dậy, làm mẹ tưởng cô bị hôn mê, suýt nữa thì gọi xe cấp cứu rồi! Đồ nhà quê, chưa bao giờ được ngủ trên chiếc giường êm như thế chứ gì!"

Lộc Ngọc Dao có ý đồ xấu, Lộc Tri Chi tự nhiên cũng sẽ không cho cô ta sắc mặt tốt.

Không thèm để ý đến sự châm chọc khiêu khích của Lộc Ngọc Dao, cô đóng cửa lại, vệ sinh cá nhân đơn giản rồi xuống lầu.

Lộc Viễn Sơn không có nhà, Văn Nguyệt Trúc và Lộc Ngọc Thư đang tiếp đãi người nhà họ Cố.

Nhà họ Cố có hai người đến, khoảng chừng 40 tuổi, mặc vest đen, trông hơi giống mấy vệ sĩ nhìn thấy lần trước.

Trên mặt mẹ nở nụ cười dè dặt, tuy không nịnh nọt nhưng thái độ cũng vô cùng hòa nhã.

"Tôi biết Tri Chi đã mạo phạm cụ Cố, lỗi lầm con bé gây ra, nhà họ Lộc xin nguyện chịu hoàn toàn trách nhiệm."

Lộc Ngọc Thư ở bên cạnh bổ sung.

"Em gái này của cháu từ nhỏ không được nuôi dưỡng ở nhà họ Lộc, vì một số lý do nên bị bế nhầm, hôm qua mới trở về."

Lộc Tri Chi vừa đi xuống đã hiểu rõ, mẹ thì ôm hết trách nhiệm vào mình, còn Lộc Ngọc Thư thì ra sức biện giải.

Đây là đang tìm cách nói cô không được coi là người nhà họ Lộc, đang phủi sạch quan hệ đây mà.

Cũng đúng, mình vừa về nhà họ Lộc quả thực không nên để họ chịu hậu quả của mình.

Lộc Tri Chi bước xuống cầu thang xoắn ốc.

"Tìm tôi có việc gì không?"

Người nhà họ Cố vừa rồi còn mặt lạnh tanh, khi thấy Lộc Tri Chi đến thì thái độ trở nên vô cùng cung kính.

"Cô Lộc, lát nữa Cố gia nhà tôi sẽ đích thân đến đây, phiền cô chờ ở nhà một lát."

Lộc Tri Chi theo thói quen vuốt ve Huyền Âm Linh trên cổ tay.

"Không đợi được, chu sa vẽ bùa dùng hết rồi, tôi phải ra ngoài mua chu sa."

Lộc Ngọc Thư nhíu mày, kéo cô sang một bên nói nhỏ.

"Lộc Tri Chi, cô nghĩ là ai muốn gặp cô hả, đó là nhà họ Cố đấy! Cô muốn tìm chết thì đừng có kéo theo nhà họ Lộc. Cô tưởng người ta bảo cô chờ một chút là tôn trọng cô thật sao, đây là sợ cô chạy mất nên giám sát cô đấy!"

Lộc Tri Chi rút cánh tay đang bị Lộc Ngọc Thư nắm chặt ra, quay sang hai người nhà họ Cố.

"Chị ấy nói các anh đang giám sát tôi, muốn quản thúc tôi, có phải vậy không?"

Lộc Tri Chi vừa mở miệng, không khí trong phòng khách ngưng trệ trong giây lát.

Mặt Lộc Ngọc Thư đỏ bừng lên.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc