Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 14: Chương 14

Cài Đặt

Chương 14: Chương 14

Lấy Lộc Ngọc Dao ra làm súng sai đâu đánh đó, xem ra Lộc Ngọc Thư cũng chẳng yêu quý gì đứa em gái này.

Lộc Ngọc Dao là con út nhà họ Lộc, đâu đã từng chịu uất ức thế này.

Cô ta bước lên một bước, đỏ hoe mắt hét lớn.

"Bố, mẹ, hai người cũng quá thiên vị rồi! Cô ta sao xứng đeo đồ tốt như thế chứ, con còn chẳng có!"

Lộc Ngọc Thư giấu đi nụ cười nơi khóe miệng.

"Em gái, đừng giận, ngọc bội của chị cho em đeo được không?"

Lộc Tri Chi khẽ nheo mắt, thế này coi như là chính thức khai chiến rồi sao?

Cô ung dung đứng dậy khỏi ghế sô pha, sải bước đi đến trước mặt Lộc Ngọc Thư, giật phăng sợi dây chuyền, giơ tay lên cao rồi dùng sức ném mạnh mặt ngọc xuống đất.

Mặt ngọc rơi xuống đất, khoảnh khắc tiếp xúc với nền đá cẩm thạch lập tức vỡ tan tành.

Lộc Ngọc Dao cuối cùng không nhịn được mà chửi ầm lên.

"Con khốn này, mày cướp đồ còn chưa đủ, nhất định phải phá hủy mới chịu hả?"

Mẹ vội vàng chạy lại nắm lấy tay Lộc Tri Chi.

"Con gái ngoan, có phải cầm không chắc không, vỡ rồi cũng không sao đâu, mua cái khác là được."

Lộc Ngọc Thư như thể cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, nước mắt lập tức tuôn rơi như mưa.

"Em gái, em không thích chị đeo cái này thì chị cất đi là được mà, đây là quà sinh nhật 18 tuổi của chị, sao em có thể đập vỡ..."

Lộc Tri Chi nhìn Lộc Ngọc Thư cười khinh miệt.

"Ồ? Quà sinh nhật 18 tuổi của cô à? Nếu thật sự trân trọng món quà này đến thế, tại sao lại bán nó đi?"

Vẻ mặt hoa lê đẫm mưa của Lộc Ngọc Thư lập tức cứng đờ.

"Cô nói bậy bạ gì đó!"

Lộc Tri Chi nhặt mấy mảnh ngọc vỡ từ dưới đất lên.

"Mặt ngọc của đạo trưởng Hành Chỉ quả thực quý giá, nhưng cái đắt tiền chưa bao giờ là mặt ngọc, mà là lá bùa bên trong. Phù văn vẽ trên lá bùa đó được làm riêng theo yêu cầu của người thỉnh, mỗi cái đều không giống nhau, điểm này cô hỏi bố mẹ là biết."

Mẹ ở bên cạnh liên tục gật đầu.

"Đúng vậy, hai miếng ngọc mẹ xin cho các con đều cầu bình an vui vẻ."

Lộc Tri Chi cầm mảnh vỡ mặt ngọc đưa lên soi dưới ánh nắng từng mảnh một.

"Đạo trưởng Hành Chỉ sẽ khoan một lỗ nhỏ trên thân ngọc, cuộn lá bùa lại rồi nhét vào trong. Mặt ngọc này của cô không có lá bùa, thậm chí ngay cả cái lỗ để nhét bùa cũng không có, tôi cướp đồ giả của cô làm gì?"

Mảnh vỡ mặt ngọc đang nằm trong tay Lộc Tri Chi, lời của mẹ cũng chứng thực Lộc Tri Chi nói không sai.

Cả nhà đều nhìn cô ta, Lộc Ngọc Thư trăm miệng cũng không cãi được, mặt mày trắng bệch đứng chôn chân tại chỗ.

Lộc Tri Chi đi đến bên cạnh Lộc Ngọc Thư, đặt mảnh ngọc vỡ trong tay vào tay cô ta.

"Tuy cô không phải con ruột nhà họ Lộc, nhưng sau khi người nhà tìm được tôi về cũng không đuổi cô đi, xem ra họ đối xử với cô không tệ. Sao cô lại thiếu tiền đến mức bán cả món đồ quý giá thế này đi?"

Bố đi đến trước mặt Lộc Ngọc Thư, nhìn miếng ngọc trong tay cô ta.

"Ngọc Thư, chuyện này là thế nào!"

Lộc Ngọc Thư bưng miếng ngọc vỡ, nhất thời không biết giải thích ra sao.

Lộc Ngọc Dao đương nhiên sẽ bênh vực cô ta.

"Bố mẹ, sao hai người không tin chị ấy mà lại đi tin một người ngoài! Cô ta rõ ràng là ghen tị, đập vỡ ngọc bội rồi nói dối vu oan cho chị ấy!"

Lộc Tri Chi cười khẩy một tiếng.

"Nếu cô không tin."

Cô chìa tay ra.

"Đưa tôi 9 tệ, tôi có thể phá lệ bói cho một quẻ, xem cô ta đã bán miếng ngọc này ở đâu, bán được bao nhiêu tiền, tiền bán xong lại dùng làm gì!"

Lộc Ngọc Dao chống nạnh.

"Chẳng phải chỉ là 9 tệ thôi sao, tôi đưa cho cô! Nếu cô nói nhăng nói cuội thì cút khỏi nhà họ Lộc cho tôi!"

Lộc Ngọc Thư trơ mắt nhìn Lộc Tri Chi lấy la bàn từ trong ba lô ra, đi về phía mình.

Cô ta nắm chặt miếng ngọc bội, trong lòng vô cùng đắn đo.

Nếu Lộc Tri Chi là kẻ lừa đảo, vậy thì hình tượng của côta trong lòng bố mẹ chắc chắn sẽ sụp đổ.

Nhưng ánh mắt cô kiên định, không hề có chút lùi bước nào.

Hơn nữa cô chỉ nhìn thoáng qua đã biết ngọc bội này là giả, có lẽ thực sự có chút bản lĩnh.

Nếu thật sự để cô ấy tính ra được!

Không được!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc