Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 13: Chương 13

Cài Đặt

Chương 13: Chương 13

"Đương nhiên rồi! Chắc chị cũng từng nghe nói về đạo trưởng Hành Chỉ chứ, sợi dây chuyền này là do chính tay bà ấy điêu khắc, mua mất một triệu tệ đấy! Đạo trưởng Hành Chỉ đã không còn làm đồ nữa rồi, những món đồ do bà ấy làm ra có thể nói là có tiền cũng khó mua được, mang ra ngoài bán năm triệu tệ cũng có người mua!"

Nói rồi, cô ta chống hai tay lên hông, thái độ vô cùng kiêu ngạo.

"Cướp bố mẹ xong còn muốn cướp dây chuyền, cô đúng là không biết xấu hổ!"

Lộc Tri Chi chỉ thấy buồn cười, Lộc Ngọc Dao câu nào cũng mang ý khoe khoang, cứ như thể đó là báu vật hiếm có khó tìm lắm vậy.

Nhưng mặt dây chuyền có chất lượng thế này, cô đã vứt đi cả chục cái rồi, bởi vì cô chính là đạo trưởng Hành Chỉ.

Sở dĩ cô nhìn chằm chằm là để liên tục xác nhận xem đó có phải là đồ do mình điêu khắc hay không.

Giờ thì nhìn rõ rồi, sợi dây chuyền đó không những chẳng có chút linh khí nào mà còn được điêu khắc rất tinh xảo.

Cô không thể nào có tay nghề tốt như thế được!

Lộc Tri Chi chẳng hề bận tâm đến thái độ của hai chị em đối với mình, nhưng người bố bên cạnh lại nổi trận lôi đình.

"Lộc Ngọc Dao, con nói đủ chưa! Gia huấn nhà họ Lộc con ăn hết vào bụng rồi hả? Bình thường bố dạy dỗ con thế nào?"

Lộc Ngọc Dao đắc ý chưa được hai phút lại bị bố mắng cho một trận, hơn nữa còn nghiêm khắc hơn lúc nãy.

Cô ta lại cúi đầu, bĩu môi hờn dỗi.

Lộc Ngọc Thư thấy sự việc ầm ĩ đúng ý mình, lúc này mới giả vờ rộng lượng lên tiếng.

"Một sợi dây chuyền chẳng đáng bao nhiêu tiền, nếu em gái thích thì cứ lấy đi, cái này vốn dĩ cũng nên là của em ấy!"

Nói rồi định tháo sợi dây chuyền trên cổ xuống.

Mỗi bước đều nằm trong kế hoạch của Lộc Ngọc Thư, cô ta diễn đủ bộ dạng tủi thân.

Dưới sự làm nền của Lộc Ngọc Dao, cô ta tỏ ra vô cùng rộng lượng và yêu thương chị em, bố mẹ nhất định sẽ càng yêu quý cô ta hơn, từ đó ghét bỏ một Lộc Tri Chi tham lam vô độ.

Bố mẹ cũng đúng như dự tính của cô ta, giơ tay ngăn cản hành động đó.

"Ngọc Thư à, không cần đâu! Đó là đồ của con, con cứ đeo đi!"

Khóe miệng Lộc Ngọc Thư khẽ nhếch lên.

Nhưng giây tiếp theo, cô ta lại không cười nổi nữa.

Chỉ thấy mẹ cầm một chiếc hộp trên bàn trà đưa vào tay Lộc Tri Chi.

Vẻ mặt Lộc Tri Chi nghiêm lại, cô vốn không thích đeo trang sức nên giơ tay từ chối.

"Cảm ơn mẹ, con không thích trang sức lắm."

Mẹ cười vẻ mặt đầy dịu dàng.

"Không phải mấy thứ kim cương ngọc trai dung tục đâu, con mở ra xem đi."

Lộc Tri Chi mở ra, một sợi dây chuyền nằm trong chiếc hộp nhung.

Mắt cô sáng lên.

Không phải vì sợi dây chuyền này đắt giá đến mức nào, mà là cô nhận ra đây chính là tác phẩm của mình.

"Tri Chi à, cái này cũng là do đạo trưởng Hành Chỉ điêu khắc đấy, mong con bình an, không tai không bệnh, bố đeo cho con nhé!"

Nhìn bố đeo dây chuyền cho Lộc Tri Chi, Lộc Ngọc Thư nghiến răng ken két.

Dây chuyền của cô ta đúng là quà sinh nhật mười tám tuổi.

Nhưng hồi đó khi mẹ mua sợi dây chuyền này về, bố còn bảo đây là mê tín dị đoan.

Bây giờ lại tự tay đeo dây chuyền cho Lộc Tri Chi.

Cúi đầu nhìn miếng ngọc bội trước ngực mình, miếng ngọc này cô ta đã tìm người đánh tráo, mô phỏng theo miếng ngọc gốc để điêu khắc, là hình một con chim nhỏ.

Còn trên mặt ngọc của Lộc Tri Chi lại khắc một con phượng hoàng đang dang cánh muốn bay.

Thật nực cười!

Lộc Ngọc Thư thầm hạ quyết tâm, mình nhất định phải cho bố mẹ biết ai mới là phượng hoàng thật sự!

Lộc Ngọc Thư liếc nhìn Lộc Ngọc Dao bên cạnh.

Cô ta vừa bị bố mắng, lại nhìn thấy sợi dây chuyền kia, đương nhiên cũng đỏ cả mắt vì ghen tị.

Nhìn Lộc Ngọc Dao lớn lên từ nhỏ, không ai hiểu rõ cách chọc giận Lộc Ngọc Dao hơn cô ta.

Cô ta ghé sát tai Lộc Ngọc Dao, làm ra vẻ thân thiết thì thầm an ủi.

"Em gái, chuyện như thế này sau này sẽ còn nhiều lắm, em cứ ráng nhịn một chút đi!"

Lộc Tri Chi sau khi tu hành thì ngũ quan nhạy bén hơn người thường, những lời của Lộc Ngọc Thư lọt vào tai cô không sót một chữ.

Cô có thể chấp nhận việc họ lạnh nhạt với mình, nhưng kiểu cố tình gây sự này thì cô không thể nhịn thêm được nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc