Giữ được cái đầu rồi, Quý Cẩn Du thở phào nhẹ nhõm: [Ta đã nói mà, mẫu phi ta chỉ cần ăn no ngủ kỹ là vui rồi. Nam nhân gì đó, bà ấy căn bản không quan tâm, ngay cả bệ hạ, cũng chưa từng nghe bà ấy nhắc đến.]
Khóe miệng Văn Chiêu Đế vừa cong lên một chút lại hạ xuống.
Như tần này, nếu bầ ấy có chút để tâm đến ông thì ông cũng không đến mức lâu như vậy không nhớ nổi hai mẫu tử họ, suýt chút nữa ngay cả nữ nhi ruột cũng không nhận ra.
Thấy mọi người đều im lặng, Quý Cẩn Du lấy làm lạ: [Thống Thống, sao mọi người không nói gì cả?]
Hệ thống: [Không biết nữa, người trong hoàng cung này đôi khi rất kỳ lạ.]
Hoàng hậu và Hoàng quý phi nhìn nhau, nghĩ thầm, giờ hoàng đế đã nghe rồi, chắc có thể bàn chuyện này được rồi.
Hoàng hậu mỉm cười nói với hai công chúa thứ bảy và thứ tám: "Trời nóng quá, đi một đường rồi, hai con dẫn Tiểu Cửu đến điện phụ ăn chút điểm tâm, uống chút canh ngọt."
Hai công chúa đương nhiên biết người lớn muốn làm gì, bèn đáp ứng, bế Quý Cẩn Du đi đến điện phụ, hoàng đế gọi thái giám đi theo hầu hạ.
Đợi ba cô bé vào điện phụ, đóng cửa lại, Văn Chiêu Đế không ngồi yên được nữa, vội vàng đứng dậy. Tay trái nắm tay Hoàng hậu, tay phải nắm tay Hoàng quý phi, bước chân đi về phía sau: "Nhanh, nói rõ cho trẫm biết, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra."
Đúng như Hoàng hậu và Hoàng quý phi dự đoán, sau khi bệ hạ tận tai nghe được cuộc trò chuyện của Tiểu Cửu và Thống Thống thì có thể giao tiếp với ông ta một cách bình thường.
Nghĩ đến việc Tiểu Cửu và Thống Thống nói chuyện không có điểm dừng, không biết lúc nào sẽ đột nhiên nói ra chuyện gì, mà bệ hạ có thể nghe thấy, nên hai người cũng không giấu giếm, kể lại toàn bộ mọi chuyện đã nghe được, bao gồm việc Nguyệt Phương quý nhân đánh nhau, bao gồm việc Tôn tài nhân quỳ trên đường bị nàng sai người đưa về.
Sau một chén trà, hai người nói xong.
Văn Chiêu Đế nghe một hồi, coi như đã hiểu, ông chỉ vào Hoàng hậu và Hoàng quý phi, rồi lại chỉ vào mình, sau đó chỉ khắp căn phòng, vẻ mặt khó tin: "Vậy nghĩa là, các nàng, trẫm, căn phòng này, tất cả những thứ này, đều là giả? Trẫm, một hoàng đế, vậy mà cũng là giả sao?"
Hoàng hậu vừa biết chuyện liền lập tức xử lý chuyện Đan Quế, sau đó đến chỗ hoàng đế, chưa kịp thảo luận sâu với Hoàng quý phi nên cũng chưa hiểu rõ, bèn nhìn sang Hoàng quý phi: "Muội muội nói đi."
Hoàng quý phi gật đầu: "Theo Tiểu Thất và Tiểu Bát nói, nơi này của chúng ta là một nơi tồn tại thực sự, con người cũng là thật, giống như tiên nữ trong tranh. Đối với chúng ta đó chỉ là một bức tranh, nhưng đối với người trong tranh, tất cả đều là tồn tại chân thực."
Văn Chiêu Đế thở phào nhẹ nhõm: "Vậy thì tốt, trẫm, hoàng đế này là thật là được rồi."
Hai người nói nãy giờ, Hoàng thượng chỉ quan tâm đến chuyện của mình, Hoàng quý phi nhịn không được lén lút đảo mắt. "Bệ hạ, chuyện của Cửu công chúa, thần thiếp đã cho thái y xem rồi, không có vấn đề gì. Thần thiếp nghĩ, có lẽ là bị người ta hãm hại."
Hoàng đế không hiểu: "Nếu Cửu Nhi biết có người hãm hại nó, sao nó không nói với trẫm, hoặc nói với các nàng cũng được, sao lại cứ ngoan ngoãn chờ chết?"
Hoàng quý phi đáp: "E là không nói được, trước đó Thất công chúa và Bát công chúa đã thử nhắc chuyện này với nó, nhưng nó không nói ra được."
Hoàng hậu tính toán một chút rồi nói: "Sáu mươi bảy ngày nữa là Tết Trùng Dương, theo lệ hàng năm, sẽ tổ chức tiệc cung đình, có lẽ là xảy ra chuyện ở buổi tiệc đó?"
"Thần thiếp thấy Hoàng hậu nương nương nói chí lý." Là người từng trải, Hoàng quý phi quá rõ ý của Hoàng hậu, bởi vì bao năm qua, tiệc cung đình nào cũng sóng ngầm cuồn cuộn, chẳng yên ổn.
Hoàng đế đập bàn: "Đi, gọi tất cả phi tần đến cho trẫm, rồi bế Cửu Nhi đến đây, trẫm muốn tự mình nghe xem, rốt cuộc là kẻ nào to gan dám hãm hại công chúa."
Hơn nữa, hậu cung này là vũng nước đục ra sao, trong lòng ông ít nhiều cũng hiểu rõ. E là đến lúc đó, người người đều lo thân mình còn chưa xong, lấy đâu ra tâm trí hại người.
Trước đây ông chưa từng để ý đến hai mẫu tử Như tần, hôm nay gặp mặt mới phát hiện, Tiểu Cửu của ông lại là một đứa trẻ đáng yêu đến thế.
Trước đây ông thật sự đã lơ là, sau này phải đối xử tốt với Tiểu Cửu hơn.
Đề nghị của Văn Chiêu Đế có thể nói là đơn giản thô bạo, nhưng lại là phương pháp nhanh nhất.
Hoàng hậu và Hoàng quý phi đều sững sờ, hai người nhìn nhau, đều thấy suy nghĩ trong lòng đối phương giống nhau, không tán thành cách làm này của Hoàng thượng.
Ít nhất, cũng đừng nhanh như vậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










