Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Đọc Tâm, Ta Trở Thành Bảo Bối Truyện Cung Đấu Chương 24:

Cài Đặt

Chương 24:

Hoàng hậu cũng cười, sau đó phẩy tay, bảo cung nữ ma ma đi theo lui ra xa một chút, hạ giọng nói: "Chuyện của Tiểu Cửu và cái thùng kia không phải chuyện nhỏ. Hiện tại, muội , ta, Tiểu Thất Tiểu Bát đều nghe được, chắc hẳn Hoàng thượng cũng nghe được, nên không thể giấu Hoàng thượng, chi bằng sớm báo cho ngài ấy biết một tiếng."

"Tỷ nói phải," Hoàng quý phi gật đầu: "Muội chưa nói với tỷ, Phương quý nhân, Nguyệt quý nhân, cả Tôn tài nhân hôm qua ngã từ trên cây xuống ở Ngự hoa viên, đều nghe thấy được, cho nên dù chúng ta muốn giấu cũng không giấu được."

Hoàng hậu có chút kinh ngạc: "Nhiều người nghe thấy vậy sao?"

"Đúng vậy," Hoàng quý phi gật đầu: "Nhưng cung nữ, ma ma, thái giám đều không nghe thấy gì cả, à đúng rồi, hình như Như tần cũng không nghe thấy."

"Như tần cũng không nghe thấy sao?" Hoàng hậu khẽ cau mày: "Vậy rốt cuộc là những ai nghe thấy được?"

Hoàng quý phi lắc đầu: "Ban đầu ta đoán là các chủ tử lớn nhỏ trong hậu cung đều nghe thấy, nhưng nếu Như tần không nghe thấy, thì ta đoán sai rồi."

Hai người vừa đi vừa nhỏ giọng phân tích, nhưng bàn luận hồi lâu cũng không ra kết quả, nên không nói nữa, vội vàng đuổi theo hai đứa nhỏ không khiến người ta bớt lo.

Thất công chúa ôm Cửu công chúa, bước chân nhỏ nhanh thoăn thoắt, bỏ xa Hoàng hậu và Hoàng quý phi một quãng. Rồi hai người mới chậm lại, dắt Cửu công chúa đi loanh quanh trên con đường bắt buộc phải đi qua để đến tẩm điện của Hoàng thượng, mong gặp được phi tần nào đó, xem có thể nghe thêm được chuyện gì hay ho không.

Nhưng vận may của họ không tốt, đi lòng vòng một hồi, Hoàng hậu và Hoàng quý phi cũng đã đuổi tới, mà chẳng thấy ai. Hai người khá thất vọng, bèn ôm Cửu công chúa đi theo sau Hoàng hậu và Hoàng quý phi, bước vào cửa Sùng Đức điện.

Thái giám vào thông báo xong, mấy người bước vào, đồng loạt hành lễ với Hoàng đế.

Văn Chiêu Đế đang chuyên tâm phê tấu chương, vừa rồi nghe thái giám bẩm báo, cũng không nghe kỹ, chỉ nghe thấy hai chữ Hoàng hậu, liền phất tay cho mời người vào.

Kết quả vừa nhìn, ôi chao, không chỉ Hoàng hậu đến, mà Hoàng quý phi cũng đến, còn có hai cô con gái nhỏ không khiến người ta bớt lo của ông.

Nhìn thấy đứa bé bụ bẫm, trắng trẻo trong lòng Bát công chúa, ông cầm tấu chương chỉ chỉ, phân biệt hồi lâu, cũng không nhận ra, cuối cùng nói: "Đứa bé này, trẫm đã gặp rồi."

Giọng điệu hệ thống chán ghét: 【Du Du, lão Hoàng đế chính là không đáng tin cậy như vậy đó, ta đoán ông ta cũng chẳng nhớ rõ ông ta có bao nhiêu đứa con đâu.】

Văn Chiêu Đế đang chìm trong khoảnh khắc xấu hổ ngắn ngủi vì không nhận ra nữ nhi mình, không ngờ một giọng nam nhân đột ngột vang lên, rõ ràng như ở ngay bên tai, ông giật mình run tay, tấu chương trong tay rơi xuống bàn, buột miệng hỏi: "Ai đó?"

Vua Văn Chiêu không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Trong phòng ngoài ông ra chẳng còn nam nhân nào khác, vậy mà bên tai lại vang lên giọng một nam nhân xa lạ.

Còn gọi ông là lão hoàng đế, ông đâu có già, đang độ tráng niên cơ mà. Ông phải lôi tên tiểu tặc này ra xem thử là kẻ nào to gan lớn mật như vậy.

Văn Chiêu Đế bất ngờ lên tiếng, dọa Quý Cẩn Du giật nảy mình. [Thống Thống, chuyện gì thế, ta gọi phụ hoàng, sao bệ hạ lại hỏi 'người phương nào'? Chẳng lẽ... ta không phải con ruột của bệ hạ sao?]

Đó có lẽ tội chết mất đầu, khó khăn lắm có chút hy vọng thay đổi cốt truyện, sống thêm được một thời gian, đừng có xảy ra chuyện gì nữa.

Thấy nữ nhi sợ hãi trừng mắt, Hoàng hậu và Hoàng quý phi lặng lẽ nhìn nhau. Hoàng quý phi bước sang một bên, che khuất tầm nhìn của Tiểu Cửu. Hoàng hậu đi đến bên cạnh Văn Chiêu Đế, quay lưng về phía Tiểu Cửu, nháy mắt ra hiệu cho ông đừng vội, cứ nghe đã.

Văn Chiêu Đế nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng người, đang định lên tiếng hỏi thì thấy Hoàng hậu làm vậy, nên tạm thời kìm nén sự ngạc nhiên và tò mò trong lòng, im lặng nghe theo.

Đúng lúc đó, nam nhân kia lại bắt đầu nói, giọng điệu rất chắc chắn.

[Tuyệt đối không thể nào, mẫu phi của ngươi từ khi vào cung chưa từng ra ngoài. Bà ấy nhát gan như vậy, chưa bao giờ chủ động gây chuyện. Dù chuyện tìm đến bà ấy, bà ấy đều tránh được thì tránh, sao có thể câu kết với nam nhân khác.]

[Hơn nữa, lão hoàng đế có quyền có tiền, lại còn đẹp trai, mẫu phi của ngươi trừ khi đầu óc có vấn đề, mới mạo hiểm mất đầu mà dây dưa với nam nhân khác.]

Lời này khiến sắc mặt Văn Chiêu Đế dịu đi. Tên tiểu tặc này tuy gan to nhưng nói cũng có lý.

Còn Như tần này, ngày thường im hơi lặng tiếng, xem ra cũng là người hiểu chuyện, đã lâu rồi ông không gặp bà ấy , ngày khác phải đến cung bà ấy ngồi chơi.

Nghe xong phân tích của hệ thống, Quý Cẩn Du lại một lần nữa xác nhận: [Vậy, ta thật sự là con ruột của bệ hạ sao?]

Hệ thống: [Đương nhiên rồi.]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc