Thất Bát công chúa ngẩn ra, đúng rồi, sao họ lại bỏ sót Như tần.
Hai người kể lại tỉ mỉ chuyện hai ngày nay đến Diệu Vân Hiên tìm Tiểu Cửu.
Hoàng quý phi nghe xong, suy nghĩ cẩn thận một hồi, kết luận: "Như tần hẳn là không nghe được, nếu không với tính cách cẩn thận nhút nhát của nàng ta, chắc chắn sẽ không để các con đưa Tiểu Cửu ra ngoài."
Ba người đều hoang mang.
Rốt cuộc là những ai có thể nghe được cuộc đối thoại giữa Tiểu Cửu và Thống Thống?
Đang suy nghĩ thì nghe thấy giọng nói trẻ con của Tiểu Cửu lại vang lên: 【Thống Thống, sao Hoàng quý phi mắng người mà không có động tĩnh gì vậy?】
Hệ thống: 【Là Hoàng quý phi, trách phạt con cái, đâu nhất thiết phải quát tháo ầm ĩ, có lẽ đang phạt bằng cách khác.】
Qúy Cẩn Du do dự: 【Hay là, ta đi xem thử, giải vây cho hai tỷ? Dù sao ta còn nhỏ, xông vào cũng chỉ bị coi là không hiểu chuyện thôi.】
Sợ cô bé thật sự xông vào, Hoàng quý phi lớn tiếng quát: "Đều quỳ xuống cho ta!"
Bất ngờ bị quát, Qúy Cẩn Du giật nảy mình, bánh quế hoa trên tay rơi xuống đất.
Giọng nói trẻ con run rẩy: 【Thống Thống, ta không đi nữa đâu, Hoàng quý phi đáng sợ quá.】 Lỡ lát nữa bị phạt quỳ cùng thì khổ, dù sao cô bé cũng nghe lén.
Hệ thống: 【Đương nhiên rồi, để ta đọc cho ngươi nghe những lời nhận xét về Hoàng quý phi trong sách, nào là tàn nhẫn, thâm độc, hung dữ, nham hiểm..., chậc chậc, ngươi nghe xem, toàn là những từ như vậy, bà ta sao mà không đáng sợ cho được.】
Hoàng quý phi mặt mày tối sầm: "..."
Thất công chúa và Bát công chúa che miệng cười thầm, Hoàng quý phi trừng mắt nhìn hai người.
Đang định nói tiếp thì nghe thấy cung nữ bên ngoài vào bẩm báo: "Nương nương, Hoàng hậu nương nương mời người đến Phượng Nghi cung."
Hoàng quý phi hạ giọng nói với Thất công chúa và Bát công chúa: "Ta đưa Tiểu Cửu đến chỗ Hoàng hậu trước, sau khi chúng ta đi rồi, hai con hãy ra ngoài."
"Diễn cho trọn vở kịch, trước khi mọi chuyện chưa rõ ràng, đừng làm kinh động đến Tiểu Cửu."
Hai người gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu.
Qúy Cẩn Du chỉ mong Hoàng quý phi bế mình đi dạo khắp hậu cung, để thể hiện thế lực hùng hậu phía sau cô bé.
Thế là nghiêng đầu nhỏ, tựa vào vai Hoàng quý phi, giọng nói trẻ con ngọt ngào, lại tấn công lần nữa: "Hoa đẹp, nương nương còn đẹp hơn cả hoa."
"Ôi chao, Tiểu Cửu của chúng ta miệng ngọt thật đấy." Hoàng quý phi được cô bé khen đến nở mày nở mặt, cười ha hả.
Cung nữ thấy Cửu công chúa tròn trịa, sợ Hoàng quý phi mệt, đề nghị bế, nhưng Hoàng quý phi vừa được rót mật vào tai làm sao nỡ, cứ thế bế cô bé đến tận Phượng Nghi cung.
Thấy Hoàng quý phi tươi cười bế một đứa trẻ đến, Hoàng hậu hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nở nụ cười thân thiện: "Ồ, đây không phải là Tiểu Cửu sao."
Qúy Cẩn Du thầm cảm thán. Quả nhiên là chủ nhân hậu cung, bà ta nhớ rõ tất cả con cái của Hoàng đế, còn Hoàng quý phi thì có thể sống thoải mái hơn.
Hoàng quý phi đặt Tiểu Cửu xuống đất, hành lễ với Hoàng hậu.
Qúy Cẩn Du cũng làm lễ theo quy củ, nhưng vì còn nhỏ, đứng chưa vững, nên hành lễ loạng choạng.
Hoàng hậu bảo cô bé đứng dậy, Hoàng quý phi dắt cô bé đến trước giá hoa bên cửa sổ: "Tiểu Cửu ngắm hoa đi, mẫu phi và mẫu hậu nói chuyện một lát."
Qúy Cẩn Du gật đầu đồng ý.
Hoàng quý phi ngồi lại bên cạnh Hoàng hậu, Hoàng hậu sai cung nhân lui ra xa, trừng mắt nhìn Hoàng quý phi, thấp giọng trách móc: "Sáng sớm, muội vội vàng, bắt ta đến chỗ Hoàng thượng, ta còn tưởng muội có chuyện gì quan trọng, hóa ra muội ở đây chơi với con nít."
"Mau nói đi, giở trò gì vậy?"
Hoàng quý phi trước đó đã thử nói rõ tình hình với Hoàng hậu, nhưng cũng giống như Thất công chúa và Bát công chúa hôm qua, không thể phát ra tiếng.
Lúc này cũng lười tốn sức, dùng ngón tay che miệng, ra hiệu Hoàng hậu nhỏ giọng, sau đó chỉ vào cô bé đang đứng ngắm hoa bên cửa sổ, khẽ nói: "Nghe."
Thấy Hoàng quý phi vốn dĩ thẳng thắn hào phóng lại lén lút như vậy, Hoàng hậu nhíu mày: "Nghe gì chứ, rốt cuộc muôi đang đánh đố gì vậy?"
Đúng lúc này, một giọng nam có phần phấn khích đột nhiên vang lên: 【Du Du bảo bối, trong số cung nữ ở Phượng Nghi cung này, sẽ sớm có một người trở thành sủng phi, ngươi đoán xem là ai?】
Giọng nói của nam nhân rõ ràng như vang lên bên tai, Hoàng hậu trong lòng chấn động, nhưng dù sao cũng là người từng trải, ngoài đồng tử hơi co lại, bà không biểu hiện gì khác lạ.
Bà nhìn sang Hoàng quý phi, dùng ánh mắt dò hỏi, đây chính là nguyên nhân khiến bà ấy thần thần bí bí?
Hoàng quý phi gật đầu, lại đưa ngón tay lên miệng, khẽ lắc lắc, ra hiệu Hoàng hậu đừng lên tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)