Bên trong, Hoàng quý phi và hai công chúa áp tai vào bình phong, nghe lén cuộc trò chuyện giữa một đứa trẻ và một cái thùng.
Đợi đến khi không còn tiếng động, Hoàng quý phi mới kéo hai người đi vào trong, cách xa cửa, nhỏ giọng hỏi: "Tiểu Cửu là chuyện gì vậy, nam nhân đó là ai, nguyên bản là cái thứ gì?"
Quả nhiên, như Thất công chúa và Bát công chúa dự đoán, sau khi Hoàng quý phi nghe được cuộc đối thoại giữa Tiểu Cửu và Thống Thống, bà đã có thể tham gia thảo luận.
Đọc vô số thoại bản, dựa vào kinh nghiệm phong phú của mình, Thất công chúa nhỏ giọng phân tích: "Nguyên bản, chắc là nói về mạch truyện gốc đã được định sẵn."
"Đúng đúng đúng, ta cũng nghĩ vậy," Bát công chúa có chút phấn khích khẽ phụ họa, "Nghe Tiểu Cửu và cái thùng kia nói chuyện, chúng ta chắc là nhân vật sống trong một cuốn thoại bản."
Hoàng quý phi chỉ vào hai người họ, rồi lại chỉ vào mình, vẻ mặt khó tin: "Tất cả chúng ta, đều là người giả sống trong thoại bản sao?"
"Có thể nói như vậy." Thất công chúa tiếp lời: "Cái thùng đi theo Tiểu Cửu, chỉ nghe được tiếng nó, không nhìn thấy hình dáng nó. Nó biết nguyên kịch bản, nhưng hình như bị ràng buộc gì đó, nên cũng không biết hết."
Bát công chúa gật đầu: "Đúng vậy, hình như phải đến lúc nào đó, thùng kia mới mở khóa được một số tình tiết cụ thể, sau đó nó sẽ nói cho Tiểu Cửu, chúng ta mới nghe được hai người họ nói chuyện."
Hai người nhỏ giọng bàn tán một hồi, Hoàng quý phi nắm được đại khái, liền hỏi: "Vậy nói nhanh lên, đến giờ các con đã nghe được những gì?"
Bát công chúa nói ngắn gọn: "Tôn Tài nhân một năm sau sẽ mang thai, không biết bị ai xúi giục, ngã trong cung mẫu phi, sảy thai, rồi lấy cớ đó hãm hại mẫu phi. Phụ hoàng nổi giận, giáng mẫu phi xuống làm Phi, mẫu phi đau lòng, giết Tôn Tài nhân, sau đó lại giết hai vị sủng phi, cụ thể là ai thì tạm thời chưa biết, rồi phụ hoàng ban rượu độc cho mẫu phi, mẫu phi chết."
"Kẻ đứng sau Tôn Tài nhân là ai, Thống Thống tạm thời chưa biết, mẫu phi, người phải cẩn thận đề phòng." Bát công chúa dặn dò với vẻ mặt lo lắng.
Hoàng quý phi cùng Hoàng hậu, từ giữa vô số phi tần tranh đấu đến được vị trí ngày hôm nay, đã trải qua vô số sóng gió, nghe vậy không hề kinh sợ hay tức giận, vẫn bình tĩnh ung dung: "Được, ta biết rồi, còn gì nữa không?"
Thất công chúa tiếp lời: "Tiểu Cửu còn sáu mươi tám, không đúng, là sáu mươi bảy ngày nữa là chết, hiện tại vẫn chưa biết nguyên nhân, cũng không có cách nào hỏi nó."
Bát công chúa suy đoán: "Theo những gì Thống Thống và Tiểu Cửu nói chuyện, những tình tiết xảy ra đều là ngươi hại ta, ta hại ngươi, Tiểu Cửu có phải bị ai đó hại không?"
"Có khả năng đó." Thất công chúa lại đoán, "Hoặc là bị bệnh gì đó? Nhưng ta thấy Tiểu Cửu ăn được ngủ được, chạy nhảy cũng khỏe, nhìn không giống bị bệnh."
"Được rồi, việc này ta cũng biết rồi." Hoàng quý phi cắt ngang lời suy đoán của hai người, "Ta sẽ cho người đi điều tra, lát nữa gọi thái y đến bắt mạch cho ba người các con, dạo này hai con cũng nhàn rỗi, hãy giữ Tiểu Cửu bên cạnh, trông chừng cẩn thận."
Hai người đáp lời, Bát công chúa lại nói: "Mẫu phi, Thất tỷ chỉ có thể..."
"Nói bậy gì đó." Thất công chúa vội vàng bịt miệng nàng, ra hiệu bằng mắt. Ta sẽ chú ý, đừng lắm mồm mách lẻo.
Hoàng quý phi nhíu mày: "Chuyện gì vậy?"
Bát công chúa liếc Thất công chúa một cái cảnh cáo, tỷ tốt nhất đừng thức khuya nữa, nếu không muội sẽ mách mẫu hậu và mẫu phi, muội cũng sẽ không bán thoại bản cho tỷ nữa.
"Không có gì." Thất công chúa buông tay khỏi miệng Bát công chúa, chuyển chủ đề: "Chỉ là hôm qua, chúng ta nấp ở cửa cung Trích Ngọc lén nhìn..."
Thất công chúa tóm tắt lại chuyện Nguyệt quý nhân và Phương quý nhân trở mặt thành thù, đánh nhau túi bụi, Bát công chúa ở bên cạnh thêm mắm dặm muối.
Hoàng quý phi nghe xong che miệng cười, "Ta đã nói hôm qua ở cung Hoàng hậu thỉnh an, tại sao hai người họ cứ ngồi không yên như có gai đâm vào mông. Lúc thì xoa chân, lúc thì xoa eo, hóa ra là đánh nhau dữ dội. Lần sau có chuyện thế này, nhớ gọi ta."
Thất Bát công chúa cùng im lặng. Mẫu phi người là Hoàng quý phi, làm vậy có ổn không? Hơn nữa, người quên người thường mắng chúng con thế nào rồi sao?
Nhìn ánh mắt oán trách của hai người, Hoàng quý phi cũng tự biết mình mất hình tượng, hắng giọng: "Ta làm vậy là vì đại cục. Các con biết ai có thể nghe được Tiểu Cửu và cái thùng kia nói chuyện không?"
Bát công chúa đắc ý giành trả lời: "Là nhi thần nghe thấy đầu tiên, sau đó là Thất tỷ, rồi đến Nguyệt quý nhân Phương quý nhân, rồi đến mẫu phi, hôm nay hình như Tôn Tài nhân cũng nghe được."
Thất công chúa bổ sung: "Hiện tại xem ra, cung nữ ma ma và thái giám đều không nghe được."
Hoàng quý phi hỏi một vấn đề mấu chốt: "Vậy Như tần thì sao, nàng ta có nghe được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)