Thẩm Ngự vốn không liên quan và cũng chẳng mặn mà gì với những chuyện hỗn loạn nơi đây, chuyến đi này chỉ đơn thuần là để bàn bạc việc hợp tác chính quy tại mỏ đá quý dưới tên của Ba Tái thôi.
Lúc này, ánh mắt y hờ hững lướt qua hàng dài những cô gái đang run rẩy, tựa như đang xem xét một loạt món đồ không có sự sống.
Các cô gái bị y nhìn đến mức da đầu tê dại, toàn thân cứng đờ, mỗi người đều cố gục đầu thấp hơn, hận không thể biến mất ngay tại chỗ.
Hạ Chi Dao cũng vậy.
Cô đờ đẫn nhìn chằm chằm vào mũi chân mình, cảm giác máu trong người như sắp đông cứng lại.
Cô buộc phải tìm thứ gì đó để phân tán sự chú ý của mình, nếu không cô sẽ lập tức mất kiểm soát mà hét lên mất thôi.
Trong cơn hoảng loạn, ánh mắt cô đảo quanh tứ phía, cuối cùng dừng lại ở một thứ trên bức tường đối diện.
Đó là một tấm bản đồ khổ lớn đã cũ, được lồng trong một cái khung gỗ sẫm màu khá trang trọng. Ở một nơi tràn ngập sự hỗn loạn như thế này, tấm bản đồ mang đậm dấu ấn lịch sử ấy đúng là một sự hiện diện vô cùng lạc lõng.
Hạ Chi Dao vốn là sinh viên ngành Lịch sử Nghệ thuật, chuyên ngành chính là Dư đồ học cổ đại.
Giáo sư đã từng mang theo bọn cô nghiên cứu về sự tiến hóa và nghệ thuật vẽ bản đồ thời cổ đại, cũng như lịch sử thực dân ẩn chứa đằng sau chúng.
Gần như theo bản năng nghề nghiệp đã ăn sâu vào xương tủy, tâm trí cô bị tấm bản đồ kia thu hút.
Vật liệu của bản đồ là loại giấy da cừu thượng hạng, trải qua sự tẩy lễ của thời gian, nó ngả sang màu vàng nhạt ấm áp, các cạnh có những vết rách và cuộn lại tự nhiên.
Trên đó là những dòng chữ tiếng Anh viết tay kiểu hoa mỹ, mực tuy đã hơi mờ nhưng vẫn còn nhìn rõ được.
Kỹ thuật kẻ bóng "Hashir" độc đáo, dùng những đường song song dài ngắn khác nhau để thể hiện sự nhấp nhô của địa hình...
Đây là một tấm bản đồ tuyến đường thương mại Đông Nam Á được vẽ bởi các quan trắc viên của Công ty Đông Ấn đến từ nước Anh vào cuối thế kỷ 18!
Trên đó dùng những đường kẻ màu sắc khác nhau, đánh dấu rõ ràng các hải trình vận chuyển hương liệu và trà.
Những địa danh cổ xưa đã biến mất trong dòng chảy lịch sử, những thủ pháp vẽ bản đồ vừa mang tính thực dụng vừa mang tính nghệ thuật đặc trưng của thời kỳ thực dân, khiến cô trong nháy mắt đã quên cả sợ hãi, quên cả mình đang ở nơi nào.
Khoảnh khắc này, nỗi sợ hãi rút đi như thủy triều. Ba Gia, ngài Thẩm, những tên thủ vệ... tất cả đều hóa thành một phông nền mờ ảo.
Trong thế giới của cô chỉ còn lại tấm bản đồ cổ ghi lại sự hưng suy của một thời đại mà thôi.
Cô nhìn quá chuyên chú, đến nỗi hoàn toàn không phát hiện ra ánh mắt của người đàn ông ở vị trí chủ tọa đã dừng lại trên người cô nửa giây.
Ánh mắt Thẩm Ngự ban đầu chỉ là lướt qua theo lệ thường. Trong mắt y, những cô gái này chẳng có gì khác biệt.
Yếu ớt, kinh hoàng và ngu xuẩn.
Trong mắt bọn họ chỉ có hai thứ duy nhất: sợ hãi và nịnh nọt.
Nhưng cô gái này thì khác.
Cô cũng đang run rẩy, gương mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay cũng đã trắng bệch như tờ giấy, rõ ràng là đã sợ hãi đến cực điểm.
Nhưng ánh mắt cô lại không giống như những người khác, không hề dính chặt lên người y để lấy lòng, cũng không tuyệt vọng nhìn chằm chằm xuống mặt đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


